SỨ ĐIỆP CỦA ĐỨC THÁNH CHA
NHÂN NGÀY THẾ GIỚI TRUYỀN GIÁO NĂM 200
2

Anh chị em thân mến,

1. Sứ mạng truyền giáo của Giáo hội cốt yếu là loan truyền tình yêu, lòng thương xót và sự tha thứ của Thiên Chúa, đã được mạc khải cho nhân loại qua đời sống, cái chết và sự phục sinh của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Đó chính là việc công bố Tin Mừng rằng Thiên Chúa yêu chúng ta, và muốn tất cả chúng ta hiệp nhất nơi lòng thương xót của Ngài, Ngài tha thứ cho chúng ta và mời gọi chúng ta, tới lượt mình, cũng phải tha thứ cho người khác ngay cả những xúc phạm nặng nề nhất. Đây chính là lời hoà giải được trao cho chúng ta như thánh Phaolô nói, “Thiên Chúa đã cho thế gian được hoà giải với Người. Người không còn chấp tội nhân loại nữa, và giao cho chúng tôi công bố lời hoà giải” (2 Cr 5, 19). Những lời này vang vọng và là lời kêu xin thống thiết nhất từ con tim của Chúa Kitô trên Thánh giá: “Lạy Cha, xin tha cho chúng, vì chúng không biết việc chúng làm” (Lc 23, 34).

Do đó bản tóm lược nội dung căn bản của Ngày Thế giới Truyền giáo mà chúng ta sẽ cử hành vào ngày Chúa Nhật 20 tháng 10 sắp tới với chủ đề đáng chú ý đó là “Truyền giáo là công bố về sự tha thứ”. Có thể nói về một biến cố, dù nó được lặp lại hàng năm, nhưng nó không mất đi ý nghĩa đặc biệt và tầm quan trọng của nó trong thời gian kế tiếp, bởi vì truyền giáo là lời đáp trả của chúng ta với lệnh truyền tối cao của Đức Giêsu: “Anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ… dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em” (Mt 28, 19-20).

2. Bước vào thiên niên kỷ thứ ba của Kitô giáo, bổn phận truyền giáo đòi hỏi một sự khẩn cấp hơn, bởi vì như tôi đã nói trong thông điệp Sứ vụ Đấng Cứu Độ: “Số những người chưa biết Đức Kitô và chưa gia nhập Giáo hội vẫn không ngừng gia tăng, thậm chí đã tăng gấp đôi từ sau Công đồng. Khi ta lưu ý đến số người đông đảo đó, được Chúa Cha yêu thương và gửi Con mình cho họ, sứ vụ truyền giáo của Giáo hội quả là khẩn cấp” (RM số 3). 

Cùng với vị tông đồ và nhà truyền giáo vĩ đại là thánh Phaolô, chúng tôi muốn lặp lại: “Đối với tôi, rao giảng Tin Mừng không phải là lý do để tự hào, mà đó là một sự cần thiết buộc tôi phải làm: khốn thân tôi, nếu tôi không rao giảng Tin Mừng… đó là một nhiệm vụ mà Thiên Chúa giao phó cho tôi” (1Cr 9, 16-17). Chỉ có tình yêu của Thiên Chúa, thì khả năng hiệp nhất con người thuộc mọi chủng tộc và văn hoá mới có thể chữa lành mọi chia rẽ, mọi xung đột do ý thức hệ, những chênh lệch về kinh tế và bạo lực còn đang áp bức nhân loại. 

Chúng ta biết, các cuộc chiến tranh và các cuộc cách mạng khủng khiếp đã gây đổ máu trong những thế kỷ trước, và các cuộc xung đột, tiếc thay vẫn tiếp tục gây đau khổ cho thế giới gần như một bệnh dịch. Đồng thời, chúng ta không thể phủ nhận niềm khát khao của đông đảo những người nam và người nữ, dù sống trong cảnh nghèo khó cùng cực về tinh thần và vật chất, họ trải qua một cơn khát lớn lao về Thiên

Chúa và về lòng thương xót của Người. Lời mời gọi loan báo Tin Mừng của Chúa, còn hiệu lực cho đến ngày nay, thậm chí, còn cấp bách hơn bao giờ hết.

3. Trong tông thư “Mở đầu Ngàn Năm Mới”, tôi đã nhấn mạnh đến tầm quan trọng của việc chiêm ngắm khuôn mặt của Đức Kitô đau khổ và vinh quang. Trọng tâm thông điệp Kitô giáo là loan báo mầu nhiệm vượt qua của Đức Kitô, Đấng chịu đóng đinh và đã sống lại. Khuôn mặt đau khổ của Đấng chịu đóng đinh “dẫn chúng ta đến gần khía cạnh nghịch lý nhất trong mầu nhiệm của Người, khi nó được bày tỏ trong giờ sau hết, giờ của Thập giá” (số 25). Trên Thập giá, Thiên Chúa đã mạc khải trọn vẹn tình yêu của Người cho chúng ta. Thập giá chính là chìa khoá dẫn chúng ta đến với “lẽ khôn ngoan, nhưng không phải là lẽ khôn ngoan của thế gian, cũng không phải của các thủ lãnh thế gian này”, nhưng là “sự khôn ngoan mầu nhiệm của Thiên Chúa đã được giữ bí mật” (1 Cr 2,6.7).

Cây Thập giá, nơi khuôn mặt vinh quang của Đấng Sống lại đã được toả sáng, dẫn chúng ta đến sự viên mãn của đời sống Kitô hữu và tình yêu hoàn hảo, bởi vì Thập giá mặc khải rằng Thiên Chúa muốn chia sẻ cuộc sống, tình thương và sự thánh thiện của Người với nhân loại. Dưới ánh sáng của mầu nhiệm này, Giáo hội nhớ đến lời của Chúa: “Anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện” (Mt 5, 48), Giáo hội hiểu rõ rằng sứ mạng của mình sẽ trở nên vô nghĩa nếu không dẫn đến sự viên mãn của đời sống Kitô hữu, nghĩa là đến tình yêu và sự thánh thiện trọn hảo. Khi chiêm ngắm Thập giá, chúng ta học cách sống khiêm nhường và tha thứ, hoà bình và hiệp thông. Đây chính là kinh nghiệm của thánh Phaolô: “Tôi là người đang bị tù vì Chúa, tôi khuyên nhủ anh em, hãy sống cho xứng với ơn kêu gọi mà Thiên Chúa đã ban cho anh em. Anh em hãy ăn ở thật khiêm tốn, hiền từ và nhẫn nại; hãy lấy tình bác ái mà chịu đựng lẫn nhau. Anh em hãy tha thiết duy trì sự hiệp nhất mà Thần Khí đem lại, bằng cách ăn ở thuận hoà, gắn bó với nhau” (Eph 4, 1-3). Và với giáo đoàn Colosê, ngài còn thêm: “Anh em là những người được Thiên Chúa tuyển chọn, thánh hiến và yêu thương. Vì thế, anh em hãy có lòng thương cảm, nhân hậu, khiêm nhu, hiền hoà và nhẫn nại. Hãy chịu đựng và tha thứ cho nhau, nếu trong anh em người này có điều gì phải trách móc người kia. Chúa đã tha thứ cho anh em, thì anh em cũng vậy, anh em phải tha thứ cho nhau. Trên mọi đức tính, anh em phải có lòng bác ái, đó là mối dây liên kết tuyệt hảo. Ước gì ơn bình an của Đức Kitô điều khiển tâm hồn anh em, vì trong một thân thể duy nhất, anh em được kêu gọi đến hưởng ơn bình an đó” (Col 3, 12-15).

4. Anh chị em thân mến, tiếng kêu của Đức Giêsu trên thập giá (x. Mt 27,46) không phải là tiếng kêu khước từ đau khổ của một người tuyệt vọng, nhưng là lời cầu nguyện của Chúa Con, Đấng hiến mạng sống mình cho Chúa Cha để cứu độ mọi người. Từ thập giá, Đức Giêsu chỉ ra những điều kiện có thể thực hành sự tha thứ. Đối với lòng thù hận, đã đưa những kẻ bắt Người và đóng đinh Người vào thập giá, Người đáp lại bằng cách cầu nguyện cho họ. Người không chỉ tha thứ cho họ, mà còn tiếp tục yêu thương họ, mong muốn sự tốt lành cho họ, và vì thế Người chuyển cầu cho họ. Cái chết của Người trở nên hiện thực của Tình yêu.

Đứng trước mầu nhiệm lớn lao của thập giá, chúng ta chỉ biết phủ phục tôn thờ. “Để đem con người tới thánh nhan Chúa Cha, Đức Giêsu không chỉ mang lấy gương mặt của con người, mà còn mang trên mình “gương mặt” của tội lỗi.

“Đấng chẳng hề biết tội là gì, thì Thiên Chúa đã biến Người thành hiện thân của tội lỗi vì chúng ta, để làm cho chúng ta nên công chính trong Người” (2 Cor 5, 21) (Tông huấn “Mở đầu ngàn năm mới”, số 25). Từ sự tha thứ tuyệt đối của Đức Kitô, ngay cả cho những kẻ bách hại Ngài, khai mở cho chúng ta sự công chính mới của Nước Thiên Chúa.

Trong bữa tiệc ly, Đấng Cứu Chuộc đã nói với các tông đồ rằng: “Thầy ban cho anh em một điều răn mới, là anh anh em hãy yêu thương nhau như thầy đã yêu thương anh em. Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm này: là anh em có lòng yêu thương nhau” (Ga 13, 3435).

5. Đức Kitô phục sinh đã ban bình an cho các môn đệ của Người. Trung thành với lệnh truyền của Chúa, Giáo hội vẫn tiếp tục loan báo và truyền bá sự bình an. Qua công cuộc loan báo Tin Mừng, các tín hữu giúp mọi người nhận biết chúng ta là anh em, và lữ khách nào đang sống trên mặt đất, dù đi trên những con đường khác nhau, tất cả chúng ta đều hướng tới cùng một quê hương mà Thiên Chúa, qua những con đường chỉ mình Người biết, không ngừng chỉ ra cho chúng ta. Con đường chính của truyền giáo là đối thoại chân thành (x. AG 7, NA 2); một cuộc đối thoại “không bắt nguồn từ một chiến lược hay lợi ích cá nhân” (RM 56), cũng không phải là cùng đích. Trái lại, đối thoại với người khác với lòng kính trọng và thấu hiểu, bằng cách xác định những nguyên tắc mà ta tin và công bố bằng tình yêu những chân lý đức tin sâu sa nhất đó là niềm vui, niềm hy vọng và ý nghĩa của cuộc sống. Xét cho cùng, đối thoại là thực hiện một sự thúc đẩy tinh thần dẫn đến môt sự “thanh luyện và sám hối bên trong, nếu được thực hiện với sự ngoan ngoãn theo sự hướng dẫn của Thánh Thần, sẽ mang lại nhiều hoa trái thiêng liêng” (RM 56). Việc dấn thân vào cuộc đối thoại trong thái độ lắng nghe và tôn trọng là điều không thể thiếu trong việc làm chứng thực sự về tình yêu cứu độ của Thiên Chúa. 

Cuộc đối thoại này được liên kết chặt chẽ với thái độ sẵn sàng tha thứ, vì người tha thứ mở lòng mình với người khác, có khả năng yêu thương, hiểu biết anh em mình bằng cách sống hoà hợp với họ. Mặt khác, việc thực hành sự tha thứ, theo gương Đức Giêsu, thách thức và mở lòng, sẽ chữa lành các vết thương của tội lỗi và chia rẽ, và tạo ra một sự hiệp thông đích thực. 

6. Với việc cử hành Ngày Thế giới Truyền giáo, mọi người đều có cơ hội nhìn lại chính mình với những đòi hỏi tình yêu vô bờ của Thiên Chúa. Tình yêu đòi hỏi đức tin; tình yêu mời gọi chúng ta đặt hết niềm tin tưởng vào Người. “Không có đức tin, thì không thể làm đẹp lòng Thiên Chúa, vì ai đến gần Thiên Chúa, thì phải tin là có Thiên Chúa và tin Người là Đấng ban phần thưởng cho những ai tìm kiếm Người” (Dt 11,6).

Trong dịp kỷ niệm hàng năm này, chúng ta được mời gọi cầu nguyện cách sốt sắng cho công cuộc truyền giáo và cộng tác bằng mọi phương thế vào hoạt động truyền giáo của Giáo hội trên toàn thế toàn thế giới để xây dựng Nước Thiên Chúa, “một Vương quốc vĩnh cửu và vô biên: vương quốc của sự thật và sự sống, vương quốc của ân sủng và sự thánh thiện, vương quốc của công lý, tình thương và hoà bình” (Kinh tiền tụng lễ Chúa Kitô, Vua vũ trụ). Trước hết, chúng ta được mời gọi làm chứng bằng cuộc sống gắn bó trọn vẹn với Đức Kitô và Tin Mừng của Người. 

Đúng vậy, chúng ta không bao giờ hổ thẹn về Tin Mừng và không bao giờ sợ hãi khi xưng mình là Kitô hữu, bằng cách che dấu đức tin của mình. Trái lại, chúng ta cần tiếp tục rao giảng, mở rộng không gian cho việc công bố ơn cứu độ, bởi vì Đức Giêsu đã hứa sẽ ở cùng chúng ta cho đến tận thế và Người luôn ở giữa các môn đệ của mình.

Ngày Thế giới Truyền giáo, một ngày lễ thực sự đặc biệt về truyền giáo, giúp chúng ta khám phá tốt hơn giá trị của ơn gọi riêng và ơn gọi cộng đoàn. Hơn nữa, nó thúc đẩy chúng ta đến giúp “những anh em bé nhỏ nhất” (x. Mt 25, 40) ngang qua các nhà truyền giáo đang rải rác khắp nơi trên thế giới. Đây là công việc của các Hội Giáo hoàng Truyền giáo, luôn sẵn sàng phục vụ công cuộc truyền giáo của Giáo hội, bảo đảm cho những người bé mọn rằng họ không thiếu người chia sẻ với họ tấm bánh Lời Chúa, và tiếp tục mang đến cho họ món quà là tình yêu vô tận tuôn trào từ trái tim của Đấng Cứu Độ.

Anh chị em thân mến! Chúng tôi trao sự dấn thân loan báo Tin Mừng, cũng như toàn bộ mọi hoạt động truyền giáo của Giáo hội cho rất thánh Đức Trinh nữ Maria, Nữ vương của công cuộc truyền giáo. Xin Mẹ đồng hành với chúng ta trên con đường khám phá, loan báo và làm chứng cho Tình thương của Thiên Chúa, Đấng tha thứ và ban tặng sự bình an cho nhân loại.

Với những tâm tình này, tôi vui mừng ban Phép lành

Toà Thánh cho các nhà truyền giáo khắp nơi trên toàn thế giới, cho những người đồng hành với họ bằng lời cầu nguyện và trợ giúp huynh đệ, cho các cộng đoàn Kitô hữu đã hiện diện từ lâu hoặc mới thiết lập, và khẩn cầu cho tất cả anh chị em luôn được sự che chở của Chúa.

Vatican, ngày 19 tháng 5 năm 2002. Đại lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống.

GIÁO HOÀNG GIOAN PHAOLÔ II

Chuyển ngữ: Ủy Ban Loan Báo Tin Mừng

WHĐ (01.10.2003)