Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống năm A (12.06.2011) – Chúa Thánh Thần làm cho Giáo Hội sinh động

27/05/2023


BÀI GIẢNG ĐỨC THÁNH CHA

Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống năm A (12.06.2011)
CHÚA THÁNH THẦN LÀM CHO GIÁO HỘI SINH ĐỘNG

Chúa nhật 12-6-2011, Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI đã cử hành thánh lễ trọng thể tại đền thờ Thánh Phêrô trước sự hiện diện của 9 ngàn tín hữu, để mừng kính biến cố Chúa Thánh Thần hiện xuống. Đúng 9 giờ rưỡi sáng, đoàn giúp lễ, 50 giám mục và 40 hồng y đồng tế đã cùng Đức Thánh Cha đi rước lên bàn thờ chính giữa tiếng kèn bạc báo hiệu đại lễ khởi đầu. Trong bài giảng, Đức Thánh Cha đã dựa vào các bài đọc để giải thích ý nghĩa lễ Hiện Xuống cũng như vai trò và tương quan của Chúa Thánh Thần với cộng đoàn tín hữu. Ngài nói:

Anh chị em thân mến,

Hôm nay chúng ta cử đại lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống. Theo một nghĩa nào đó, tất cả các lễ trọng của phụng vụ đều là đại lễ, nhưng Lễ Hiện Xuống là một đại lễ một cách đặc biệt, vì đánh dấu, vào ngày thứ 50, sự hoàn tất biến cố Vượt Qua, sự chết và sự sống lại của Chúa Giêsu, với hồng ân Thần Trí của Đấng Phục Sinh. Trong những ngày qua, Giáo Hội đã chuẩn bị chúng ta mừng lễ Hiện Xuống qua kinh nguyện, qua sự liên tục sốt sắng kêu cầu Thiên Chúa để xin Ngài tái đổ tràn Thánh Thần trên chúng ta. Như thế, Giáo Hội tái cảm nghiệm điều đã xảy ra thời nguyên thủy, khi các Tông Đồ họp nhau trong Nhà Tiệc Ly ở Giêrusalem, “họ kiên trì và hòa hợp trong kinh nguyện, cùng với một vài phụ nữ và Đức Maria, Mẹ Chúa Giêsu, và các anh em của Ngài” (Cv 1,14). Họ họp nhau trong sự khiêm tốn chờ đợi và tin tưởng nơi sự ứng nghiệm lời hứa của Chúa Cha mà Chúa Giêsu đã thông báo cho họ: “Chẳng bao lâu nữa, các con sẽ được chịu phép rửa trong Thánh Thần.. các con sẽ nhận được sức mạnh từ Thánh Thần, Đấng sẽ ngự xuống trên các con” (Cv 1,5.8).

Trong phụng vụ Lời Chúa Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống, Thánh Vịnh 104[103] mà chúng ta đã nghe trong phần Đáp ca, tương ứng với trình thuật trong Sách Công Vụ Tông Đồ về sự ra đời của Giáo Hội (x. Cv 2:1-11): một bài thánh vinh ca tụng của toàn thể thụ tạo để tôn vinh Thánh Thần Sáng Tạo, Đấng đã sáng tạo mọi vật bằng sự khôn ngoan: “Lạy Chúa là Thiên Chúa của con, Ngài quá ư vĩ đại! Lạy Chúa, thực nhiều thay công cuộc của Ngài! Ðịa cầu đầy dẫy loài thụ tạo của Ngài.… Nguyện vinh quang Chúa còn tới muôn đời, nguyện cho Chúa hân hoan vì công cuộc của Chúa”. Qua các đoạn sách thánh này Giáo Hội muốn nói với chúng ta điều này: Thánh Thần sáng tạo vạn vật, Thánh Thần mà Chúa Kitô phái xuống từ Chúa Cha trên cộng đoàn các môn đệ là duy nhất và cùng là một: sự sáng tạo và cứu chuộc thuộc về nhau và, xét cho cùng, họp thành mầu nhiệm yêu thương và cứu độ duy nhất của Chúa. Thánh Thần trước tiên là Thánh Thần Sáng Tạo, vì thế Lễ Hiện Xuống là lễ sáng tạo. Đối với chúng ta, thế giới là kết quả một hành vi yêu thương của Thiên Chúa, Đấng đã tạo dựng mọi sự và Ngài vui mừng vì “đó là điều tốt”, điều rất tốt đẹp (Xc St 1,1-31). Vì thế, Thiên Chúa không phải là Đấng hoàn toàn khác, Đấng không thể nêu danh và u tối. Thiên Chúa tự biểu lộ, Ngài có một khuôn mặt, Thiên Chúa là lý trí, Thiên Chúa là ý chí, Thiên Chúa là tình thương, Thiên Chúa là vẻ đẹp. Niềm tin nơi Thánh Thần Sáng Tạo và niềm tin nơi Thần Trí mà Chúa Kitô Phục Sinh ban cho các Tông Đồ và mỗi người chúng ta, là điều gắn liền với nhau, không thể tách rời.

Bài đọc 2 và Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy mối liên hệ này. Chúa Thánh Thần là Đấng làm cho chúng ta nhận ra Chúa nơi Đức Kitô và thúc đẩy chúng ta tuyên xưng đức tin của Giáo hội: “Chúa Giêsu là Chúa” (x. 1Cr 12,3b). “Chúa” là danh hiệu được gán cho Thiên Chúa trong Cựu Ước, một danh hiệu mà theo cách giải thích của Kinh thánh đã thay thế tên “không thể phát âm” của Ngài. Kinh Tin Kính của Giáo Hội không gì khác hơn là sự phát triển của điều mà chúng ta nói với lời khẳng định đơn giản này: “Chúa Giêsu là Chúa”. Liên quan đến việc tuyên xưng đức tin này, Thánh Phaolô nói với chúng ta rằng điều đó không phải là vấn đề của lời nói, mà chính là hoạt động của Chúa Thánh Thần. Nếu chúng ta muốn ở trong Thần Khí, chúng ta phải trung thành với Tín Điều này. Bằng cách biến nó thành của mình, bằng cách chấp nhận nó như lời nói của mình, chúng ta có thể tiếp cận với sự thực hiện của Chúa Thánh Thần. Những từ “Chúa Giêsu là Chúa” có thể được giải thích theo hai nghĩa: Chúa Giêsu là Thiên Chúa, đồng thời: Thiên Chúa là Chúa Giêsu. Chúa Thánh Thần soi sáng sự hỗ tương này: Chúa Giêsu có bản tính Thiên Chúa và Thiên Chúa có khuôn mặt nơi con người của Chúa Giêsu. Thiên Chúa tỏ mình ra nơi Chúa Giêsu và qua đó cho chúng ta sự thật về chính mình. Hãy để bản chất sâu thẳm nhất của chúng ta được soi sáng bởi lời tuyên xưng này qua sự kiện Chúa Thánh Thần hiện xuống. Khi đọc Kinh Tin Kính, chúng ta đi vào mầu nhiệm của Lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống đầu tiên: một sự biến đổi triệt để phát sinh từ sự náo động của tháp Babel, từ những tiếng kêu gào của mọi người: sự đa dạng trở thành một sự thống nhất nhiều mặt, sự hiểu biết phát triển từ sức mạnh thống nhất của Sự Thật. Trong Kinh Tin Kính - tín điều liên kết chúng ta từ mọi nơi trên trái đất và nhờ Chúa Thánh Thần, đảm bảo rằng chúng ta hiểu nhau ngay cả trong sự khác biệt về ngôn ngữ - cộng đồng mới của Giáo hội Chúa được hình thành nhờ đức tin, đức cậy và đức mến.

Bài Tin Mừng hôm nay cống hiến cho chúng ta một hình ảnh tuyệt vời để làm sáng tỏ quan hệ giữa Chúa Giêsu, Chúa Thánh Thần và Chúa Cha: Thánh Thần được trình bày như hơi thở của Chúa Giêsu Kitô Phục Sinh (Xc Ga 20,22). Ở đây thánh sử Gioan lấy lại một hình ảnh trong trình thuật về sự sáng tạo, trong đó có kể rằng Thiên Chúa thổi một luồng sinh khí vào mũi của con người (Xc St 2,7). Hơi thở của Thiên Chúa là sự sống. Giờ đây, Chúa thổi vào trong linh hồn chúng ta một luồng sinh khí mới, là Thánh Thần, là yếu tính thâm sâu nhất của Ngài, và qua đó, Chúa đón nhận chúng ta vào trong gia đình của Thiên Chúa. Qua phép rửa tội và thêm sức, ơn ấy được ban cho chúng ta một cách đặc biệt và với bí tích Thánh Thể và Thống Hối, ơn ấy được liên tục lập lại: Chúa thổi vào linh hồn chúng ta một luồng sinh khí. Tất cả các bí tích, mỗi phép theo thể thức riêng, đều thông truyền cho con người sự sống thần linh, tạ ơn Chúa Thánh Thần, Đấng hoạt động trong các bí tích ấy.

Trong phụng vụ hôm nay, chúng ta còn nhận thấy một sự nối kết nữa. Chúa Thánh Thần là Đấng Sáng Tạo, đồng thời cũng là Thần Trí của Chúa Giêsu Kitô, nhưng theo thể thức: Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần là một Thiên Chúa duy nhất. Dưới ánh sáng bài đọc thứ I, chúng ta có thể nói thêm rằng Chúa Thánh Thần làm cho Giáo Hội sinh động. Giáo Hội không xuất phát từ ý chí loài người, từ suy tư, sự tài khéo và khả năng tổ chức của con người, vì nếu như thế, thì Giáo Hội đã bị tàn lụi từ lâu rồi, như vẫn xảy ra đối với mọi điều phàm nhân. Trái lại Giáo Hội là Thân Mình của Chúa Kitô, được Thánh Thần làm cho sinh động. Những hình ảnh như gió và lửa, được thánh Luca dùng để diễn tả sự hiện xuống của Chúa Thánh Thần (Xc Cv 2,2-3), gợi lại núi Sinai nơi Thiên Chúa tỏ mình ra cho dân Israel và ban cho họ giao ước của Ngài; sách Xuất Hành kể lại: “núi Sinai đầy khói, vì Chúa ngự xuống trên đó trong lửa” (19,18). Thực vậy, dân Israel mừng ngày thứ 50 sau lễ Vượt Qua, sau khi tưởng niệm cuộc di tản khỏi Ai Cập, như là lễ Sinai, lễ Giao Ước. Khi thánh Luca nói về những lưỡi lửa để diễn tả Chúa Thánh Thần, Giao ước cũ ấy được nhắc nhớ, Giao ước được thiết lập trên căn bản Luật mà dân Israel đã nhận từ trên núi Sinai. Như thế, biến cố Ngũ Tuần, Chúa Thánh Thần hiện xuống, được trình bày như một biến cố Sinai mới, như hồng ân giao ước mới trong đó giao ước với Israel được nới rộng cho tất cả các dân tộc trên trái đất, trong đó tất cả các hàng rào của Luật cũ đều sụp đổ và xuất hiện con tim thánh thiện và bất biến, tức là tình yêu, mà chính Thánh Thần thông ban và phổ biến, là tình yêu bao trùm mọi sự. Đồng thời Luật được mở rộng, cởi mở, tuy trở nên đơn sơ hơn: đó là Giao Ước mới mà Thánh Thần “viết” trong con tim của những người tin nơi Chúa Kitô. Sự nới rộng Giao Ước cho mọi dân tộc trên trái đất được thánh Luca diễn tả qua sự liệt kê các dân tộc đáng kể thời ấy (Xc Cv 2,9-11). Qua sự kiện đó, Ngài nói với chúng một điều rất quan trọng: đó là Giáo Hội là Công Giáo ngay từ lúc đầu tiên, đặc tính hoàn vũ của Giáo Hội không phải là kết quả của hành động dần dần tháp nhập các cộng đoàn khác nhau. Thực vậy, ngay từ giây phút đầu tiên, Chúa Thánh Thần đã kiến tạo Giáo Hội như Hội Thánh của tất cả các dân tộc; Giáo Hội bao trùm toàn thể thế giới, vượt lên trên mọi biên cương chủng tộc, giai cấp, quốc gia; sau khi phá đổ mọi hàng rào, Giáo Hội liên kết con người trong việc tuyên xưng Thiên Chúa duy nhất và Ba Ngôi. Ngay từ đầu, Giáo Hội là duy nhất, Công Giáo, và tông truyền: đây chính là bản chất đích thực của Giáo Hội và phải được nhìn nhận như thế. Giáo Hội là thánh thiện không phải do khả năng của các phần tử, nhưng vì chính Thiên Chúa cùng với Thần Trí của Ngài, sáng tạo và luôn thánh hóa Giáo Hội.

Cuối cùng, bài Tin Mừng hôm nay trình bày cho chúng ta những lời đẹp đẽ này: “các môn đệ vui mừng vì xem thấy Chúa” (Ga 20:20). Những lời này mang tính nhân văn sâu sắc. Người bạn đã mất thì nay lại hiện diện và những người trước đây quẫn trí thì nay lại vui mừng. Nhưng những lời này còn nói nhiều hơn thế. Vì Người Bạn đã mất không đến từ bất cứ đâu mà từ đêm đen của cái chết; và Người đã vượt qua cái chết! Người không chỉ là một người như bất cứ ai; mà còn thực sự là Người Bạn và đồng thời là Sự Thật ban sự sống cho con người; và điều Người ban tặng không chỉ là bất kỳ loại niềm vui nào mà chính là niềm vui, một món quà của Chúa Thánh Thần. Vâng, thật đẹp khi sống cuộc sống mà biết mình được yêu và chính Sự Thật yêu mình. Các môn đệ vui mừng khi thấy Chúa. Hôm nay, vào Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống, những lời này cũng được nói với chúng ta, bởi vì trong đức tin, chúng ta có thể nhìn thấy Chúa Giêsu. Trong đức tin, Người đến giữa chúng ta và với chúng ta, Người cũng cho thấy tay và cạnh sườn của Người và chúng ta vui mừng. Vì thế chúng ta hãy cầu nguyện: Lạy Chúa, xin Chúa tỏ mình ra! Xin làm cho chúng con món quà là sự hiện diện của Chúa và chúng con sẽ có món quà đẹp nhất: niềm vui của Chúa. A-men!

G. Trần Đức Anh OP

Nguồn: archivioradiovaticana.va (12.06.2011)

LỊCH PHỤNG VỤ