ĐỨC THÁNH CHA TIẾP KIẾN CHUNG

GIÁO LÝ VỀ CẦU NGUYỆN

Bài 08: Lời cầu nguyện của Đa-vít

Hồng Thủy

Sáng thứ Tư 24/06, trong buổi tiếp kiến chung được truyền chiếu trực tiếp từ Thư viện Dinh Tông Tòa, Đức Thánh Cha Phanxicô tiếp tục loạt bài giáo lý về đề tài cầu nguyện với “Lời cầu nguyện của vua Đa-vít”. Ngài mời gọi cầu nguyện trong mọi hoàn cảnh, như vua Đa-vít, khi thánh thiện cũng như khi là tội nhân.

Khi còn là cậu bé, Đa-vít hàng ngày ra đồng chăm sóc đàn chiên của cha mình. Cậu bé Đa-vít cũng là người yêu thích âm nhạc và thi ca; chính điều này giúp cậu nhận ra sự nhiệm mầu của thiên nhiên và từ đó phát sinh việc cầu nguyện.

Là mục tử và là vua, Đa-vít là hình ảnh báo trước của Chúa Giê-su Mục tử tốt lành và Vua hoàn vũ; mối quan hệ cầu nguyện với Cha trên trời đã nâng đỡ toàn cuộc sống của Chúa Giê-su.

Đa-vít vừa là thánh nhân vừa là tội nhân, cuộc đời ông đầy những mâu thuẫn; tuy nhiên trong ơn gọi lãnh đạo dân Chúa, ông luôn kiên trì cầu nguyện trò chuyện với Chúa.

Đức Thánh Cha nhận xét rằng cuộc đời của chúng ta cũng ghi dấu bởi những điều mâu thuẫn và những động lực bất nhất. Ngài mời gọi các tín hữu noi gương vua Đa-vít, hãy luôn hiện diện trước Chúa, tín thác nói với Chúa niềm vui và nỗi buồn, khiếm khuyết và đau khổ, tạ ơn về mỗi ơn lành chúng ta nhận được. Khi cảm nhận được Chúa luôn đồng hành với chúng ta trong mọi hoàn cảnh sống, chúng ta có thể chia sẻ niềm vui này với người khác.

Bài giáo lý của Đức Thánh Cha

Trong hành trình tìm hiểu giáo lý về cầu nguyện, hôm nay chúng ta gặp Vua Đavít. Được Thiên Chúa yêu quý từ khi còn là một cậu bé, Đa-vít được chọn để thi hành một sứ vụ duy nhất; ông sẽ đảm nhận vai trò trung tâm trong lịch sử của dân Chúa và đức tin của chúng ta. Trong Tin mừng, Chúa Giêsu được gọi nhiều lần là "con vua Đa-vít"; thật ra, giống như ông, Chúa được sinh ra tại Bê-lem. Theo lời hứa, Đấng Mê-si-a sẽ xuất phát từ dòng dõi của Đa-vít: một vị Vua hoàn toàn theo ý muốn của Thiên Chúa, trong sự vâng phục Chúa Cha hoàn toàn, ông trung thành thực hiện kế hoạch cứu độ của Chúa (x. Giáo lý Giáo hội Công giáo, 2579).

Đa-vít: một mục tử

Câu chuyện của Đa-vít bắt đầu trên những ngọn đồi xung quanh Bê-lem, nơi ông chăm sóc đàn chiên của cha, ông Giê-sê. Đa-vít vẫn là một cậu bé, người em út của nhiều anh em. Đến nỗi khi tiên tri Samuel, theo lệnh của Thiên Chúa, lên đường tìm kiếm vị vua mới, cha của Đa-vít dường như đã quên mất đứa con trai út đó (x. 1 Sm 16,1-13). Cậu làm việc ngoài đồng: chúng ta nghĩ anh ấy là một người bạn của gió, của các âm thanh của thiên nhiên, của những tia nắng mặt trời. Cậu chỉ có một người bạn để an ủi tâm hồn mình, đó là cây đàn, và trong những ngày dài đơn độc, cậu ta thích chơi đàn và ca hát ngợi khen Chúa. Cậu cũng thích chơi với cái ná.

Do đó, Đa-vít trước hết là một mục tử: một người chăm sóc các thú vật, người bảo vệ chúng khi gặp nguy hiểm, người cung cấp thức ăn nuôi dưỡng chúng. Khi theo ý muốn của Thiên Chúa, Đa-vít sẽ phải chăm sóc cho dân Chúa, việc ông làm sẽ không khác lắm với những điều này. Đó là lý do tại sao hình ảnh người mục tử thường xuất hiện trong Kinh Thánh. Chính Chúa Giêsu cũng định nghĩa mình là "mục tử tốt lành", người hành động khác với những người chăn thuê; Chúa hiến mạng sống mình vì chiên, Người hướng dẫn họ, biết tên của từng con chiên (x. Ga 10,11-18).

Đa-vít đã học được rất nhiều từ công việc trước đây của mình. Vì vậy, khi ngôn sứ Na-tan quở trách ông vì tội lỗi rất nặng nề của ông (x. 2 Sm 12,1-15), Đa-vít hiểu ngay rằng ông là một mục tử xấu, rằng ông đã cướp lấy con chiên duy nhất, yêu quý của một người khác, rằng ông không còn là một tôi tớ khiêm nhường, mà là một người điên cuồng vì quyền lực, một kẻ săn trộm giết người và cướp bóc.

Đa-vít với tâm hồn thi sĩ

Một đặc điểm thứ hai cũng có trong ơn gọi của Đa-vít là tâm hồn thi sĩ của ông. Từ sự quan sát đơn sơ này, chúng ta có thể suy luận rằng Đa-vít không phải là một người đàn ông thô tục, như thường xảy ra với những người bị buộc phải sống cô lập với xã hội trong thời gian dài. Ngược lại, ông là một người nhạy cảm, yêu âm nhạc và ca hát. Chiếc đàn hạc của ông luôn ở bên ông: đôi khi để dâng lên Chúa một bài thánh thi vui mừng với (x. 2 Sm 6,16), những lần khác để bày tỏ một lời than thở, hoặc thú nhận tội lỗi của chính mình (x. Tv 51,3).

Chiêm niệm mầu nhiệm cuộc sống

Thế giới xuất hiện trước mắt ông Đa-vít không phải là một khung cảnh câm lặng: khi mọi thứ được bày tỏ trước mắt ông, ông nhận thấy một mầu nhiệm lớn hơn. Đó chính là nơi cầu nguyện phát sinh: từ xác tín rằng cuộc sống không phải là thứ bất ngờ xảy đến với chúng ta, mà là một mầu nhiệm đáng kinh ngạc truyền cảm hứng cho thơ ca, âm nhạc, lòng biết ơn, lời khen ngợi, thậm chí là than thở và cầu xin trong chúng ta. Khi một người thiếu chiều kích thi ca thì tâm hồn người đó bị khập khểnh. Do đó, theo truyền thống, Đa-vít là nghệ sĩ vĩ đại trong việc sáng tác các Thánh vịnh. Nhiều Thánh vịnh, ngay từ đầu đã đề cập rõ ràng đến vị vua của Israel và đến một số sự kiện ít nhiều nổi bật trong cuộc đời ông.

Do đó, vua Đa-vít có một giấc mơ: giấc mơ của một mục tử tốt. Đôi khi ông có thể thực hiện tốt nhiệm vụ đó, đôi khi ít thành công hơn. Tuy nhiên, điều quan trọng là trong bối cảnh của lịch sử cứu độ, chính ông là một lời tiên tri về một vị Vua khác, người mà ông chỉ loan báo và là hình bóng.

Cầu nguyện: trò chuyện với Chúa về mọi điều trong cuộc sống

Chúng ta hãy nhìn ngắm vua Đa-vít, hãy suy nghĩ về ông. Thánh thiện và tội lỗi, bị bắt bớ và là người bắt bớ, nạn nhân và kẻ giết người. Đa-vít là tất cả những điều này. Và trong cuộc sống của mình, chúng ta cũng đã ghi lại những sự kiện thường trái ngược nhau; trong cuộc sống, tất cả mọi người thường phạm tội vì sự không nhất quán. Có một sợi chỉ đỏ duy nhất chạy suốt cuộc đời vua Đa-vít, liên kết mọi thứ xảy ra: đó là lời cầu nguyện của ông. Đó là tiếng nói không bao giờ bị dập tắt. Đa-vít thánh thiện, cầu nguyện; Đa-vít tội lỗi, cầu nguyện; Đa-vít người bách hại, cầu nguyện; Đa-vít nạn nhân, cầu nguyện. Ngay cả Đa-vít bạo chúa, cầu nguyện. Đây là sợi chỉ đỏ trong cuộc sống của ông. Một con người cầu nguyện. Đó là tiếng nói không bao giờ tắt: nó là những giai điệu tưng bừng hay than thở, nó luôn luôn là lời cầu nguyện, chỉ có giai điệu thay đổi. Khi làm như vậy, vua Đa-vít dạy chúng ta hãy đưa mọi sự vào cuộc đối thoại với Chúa: niềm vui cũng như cảm giác tội lỗi, tình yêu cũng như đau khổ, tình bạn cũng như bệnh tật. Tất cả mọi thứ có thể trở thành một lời thốt ra với “Ngài”, Đấng luôn lắng nghe chúng ta.

Cầu nguyện đặt chúng ta trong bàn tay Chúa

Vua Đa-vít, người đã biết về sự đơn độc, trong thực tế lại không bao giờ cô đơn! Cuối cùng, đây là sức mạnh của lời cầu nguyện nơi tất cả những người biết dành chỗ cho cầu nguyện trong cuộc sống của họ. Cầu nguyện làm cho bạn trở nên cao thượng, và Đa-vít cao thượng bởi vì ông cầu nguyện. Nhưng ông là một đao phủ, ông cầu nguyện, ăn năn và ông trở lại cao quý nhờ lời cầu nguyện. Cầu nguyện cho chúng ta sự cao quý: nó có khả năng đảm bảo mối quan hệ của họ với Thiên Chúa, là Người Đồng hành thực sự trên hành trình của mỗi người, giữa muôn ngàn nghịch cảnh của cuộc sống, tốt lành hay xấu xa: nhưng luôn luôn cầu nguyện. Con cảm ơn Chúa. Con sợ Chúa. Lạy Chúa xin hãy giúp con. Lạy Chúa, xin tha thứ cho con. Đa-vít rất tín thác đến nỗi khi bị bắt bớ và phải chạy trốn, ông đã không để ai bảo vệ mình: "Nếu Chúa của tôi làm nhục tôi như thế này, Người biết", bởi vì sự cao quý của cầu nguyện để chúng ta trong tay Chúa. Đôi tay chịu thương tích của tình yêu, và đôi tay an toàn duy nhất mà chúng ta có. 

Nguồn: vaticannews.va/vi