Đức Lêô XIV, Huấn dụ Chúa nhật 21 Thường niên năm A (23/8/2026) - Đức tin không được ban cho chúng ta một lần là xong

Đức Lêô XIV, Bài giảng Chúa nhật 21 Thường niên năm A (22/8/2026) - Quyền bính là để phục vụ

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 21 Thường niên năm A (27/8/2023) - Chúa Giêsu là ai đối với tôi?

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 21 Thường niên năm A (23/8/2020) - Giáo hội luôn tiến bước trong đức tin của Thánh Phêrô

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 21 Thường niên năm A (27/8/2017) - Mỗi tín hữu là một viên đá trong toà nhà Giáo Hội

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 21 Thường niên năm A (24/8/2014) - Giáo Hội là một dân tộc được xây dựng trên đức tin

Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ Chúa nhật 21 Thường niên năm A (24/8/2008) - Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống


Đức Lêô XIV, Huấn dụ Chúa nhật 21 Thường niên năm A (23/8/2026) - Đức tin không được ban cho chúng ta một lần là xong

Anh chị em thân mến, chúc Chúa nhật tốt lành!

Tin mừng Chúa nhật này (Mt 16,13-20) đặt ra cho chúng ta một câu hỏi chất vấn mỗi người trên hành trình đức tin: Đối với tôi, Chúa Giêsu thực sự là ai?

Qua trình thuật Tin mừng, chúng ta hiểu câu hỏi này có tính quyết định như thế nào đối với kinh nghiệm làm môn đệ. Thật vậy, mặc dù mười hai Tông đồ đã chia sẻ nhiều điều trong cuộc sống và sứ vụ của Thầy, nhưng Chúa Giêsu không muốn mặc nhiên cho rằng các ông đã thực sự biết Người và đã hiểu mầu nhiệm Nước Thiên Chúa. Vì thế, sau khi hỏi xem dân chúng nghĩ gì về Người, Chúa trực tiếp hỏi các ông: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?” (Mt 16,15).

Anh chị em thân mến, đây là một bước chuyển nền tảng đối với các môn đệ thuộc mọi thời đại, đối với mỗi người chúng ta. Thật vậy, đức tin không được ban cho chúng ta một lần là xong; trái lại, chúng ta luôn cần tái khám phá dung mạo của Chúa Kitô và Tin mừng của Người, đào sâu sứ điệp của Người và đổi mới những chọn lựa trong cuộc sống, để những chọn lựa ấy phù hợp với điều chúng ta tuyên xưng, đồng thời vượt thắng cám dỗ nghĩ rằng mình đã biết mọi sự và biến đức tin thành một thói quen.

Câu hỏi được đặt ra cho chúng ta mỗi ngày – Chúa Giêsu là ai đối với tôi và sự hiện diện của Người có ý nghĩa gì trong đời tôi – nổi lên cách đặc biệt trong cầu nguyện và khi chúng ta suy niệm Tin mừng; và cả khi chúng ta đứng trước những vết thương và nhu cầu của anh chị em mình, hoặc trong những mối tương quan và những hoàn cảnh chất vấn lương tâm chúng ta nhiều nhất. Nói cách khác, trong chính thực tế đời sống, chúng ta có thể kiểm chứng xem đối với tôi, Chúa Giêsu chỉ là một nhân vật vĩ đại của lịch sử, đã nói và làm những điều quan trọng, hay Người thực sự là Đấng Kitô của Thiên Chúa, Đấng được sai đến để đưa chúng ta vào tình yêu của Chúa Cha và biến đổi cuộc đời chúng ta cũng như thế giới chúng ta đang sống.

Anh chị em rất thân mến, chúng ta hãy học cách không khép kín mình trong những xác tín và sự an toàn tôn giáo của bản thân, nhưng luôn mở ra với mối tương quan đích thực với Chúa Kitô. Đôi khi, trong đời sống đức tin Kitô giáo, người ta chỉ bằng lòng với những điều “nghe người khác nói”, với những quan niệm quen thuộc, với những gì được truyền lại cho mình, có thể cũng với những ý hướng tốt lành. Nhưng Chúa Giêsu kêu gọi chúng ta đưa ra một câu trả lời mang tính cá vị, nhận biết Người cách gần gũi, để tình bạn với Người đào sâu tâm hồn chúng ta, trong một cuộc gặp gỡ luôn mới mẻ, đôi khi có thể đòi chúng ta bước đi trên những con đường chưa từng đi qua và thực hiện những lựa chọn khác với những gì mình từng hình dung.

Điều này đúng cho hành trình cá nhân của mỗi người, cũng như cho hành trình của Giáo hội và những lựa chọn mục vụ, nơi đôi khi chúng ta nghĩ rằng chỉ cần tiếp tục làm như vẫn luôn làm từ trước đến nay là đủ. Trái lại, điều quan trọng là thường xuyên tự hỏi: Chúa là ai đối với tôi? Tôi có thực sự biết Người không? Hôm nay Tin mừng của Người đòi hỏi tôi điều gì? Tôi cần thực hiện những bước đi và lựa chọn nào?

Chúng ta hãy khẩn cầu Đức Trinh Nữ Maria, Đấng luôn tìm kiếm thánh ý Thiên Chúa trong lòng mình qua Người Con của Mẹ, xin Mẹ luôn hướng dẫn chúng ta trên hành trình đức tin.

Nguồn: vaticannews.va/vi


Đức Lêô XIV, Bài giảng Chúa nhật 21 Thường niên năm A (22/8/2026) - Quyền bính là để phục vụ

(Đức Thánh cha Lêô XIV thăm mục vụ tại cảng Rimini vào chiều thứ Bảy ngày 22/8/2026)

Anh chị em thân mến,

Tôi rất vui mừng được chủ sự Thánh lễ này cùng với anh chị em và vì anh chị em, là Giáo hội tại Rimini. Tôi thực hiện điều này vào lúc kết thúc một ngày đầy những hoạt động, trong đó tôi đã viếng thăm Cộng hòa San Marino và tham dự “Cuộc gặp gỡ vì tình bằng hữu giữa các dân tộc”. Giờ đây, khi chúng ta bước vào Ngày của Chúa, đây là lúc cử hành Mầu nhiệm mang lại ý nghĩa cho tất cả mọi sự, và là đỉnh cao cũng như nguồn mạch của mọi hoạt động mục vụ của chúng ta.

Trong Tin mừng chúng ta vừa nghe (x. Mt 16,13-20), Chúa Giêsu hỏi các môn đệ: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?” (c. 15). Phêrô thay mặt tất cả các ông trả lời: “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống” (c. 16). Sau hai ngàn năm, chúng ta cũng được mời gọi tuyên xưng lại cùng một đức tin ấy: chúng ta hiện diện nơi đây vì chúng ta tin rằng Chúa Giêsu là Đấng Mêsia, Người Con vĩnh cửu của Chúa Cha, được thánh hiến và sai đến thế gian “để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người” (Mt 20,28).

Vâng, anh chị em rất thân mến, qua những lời của Phêrô, chúng ta nhận ra chân lý làm cho chúng ta tràn đầy niềm vui và hy vọng, đồng thời chúng ta tìm thấy con đường dẫn đến sự sống: con đường của Thiên Chúa, Đấng đặt mình phục vụ con người (x. Pl 2,5-8); con đường của vị Thầy cúi xuống rửa chân cho các môn đệ (x. Ga 13,12-15); con đường của vị Mục tử hy sinh chính mình vì đoàn chiên (x. Ga 10,11). Chính trong ánh sáng này, chúng ta nhìn vào cử chỉ Chúa Giêsu trao chìa khóa cho Phêrô (x. Mt 16,19-20), bởi vì trong Giáo hội, ở mọi cấp độ, quyền bính là để phục vụ.

Đức Giáo Hoàng, các Giám mục, các linh mục và phó tế trước hết được mời gọi sống điều ấy; và toàn thể Dân Thiên Chúa cũng phải cùng tham dự vào sứ mạng này, mỗi người theo ơn gọi riêng của mình. Tôi tớ Chúa – cha Oreste Benzi đã làm chứng rất rõ ràng về điều đó giữa anh chị em. Ngài từng nói: “Ơn gọi của chúng ta hệ tại […] để cho mình được nên đồng hình đồng dạng với Đức Kitô nghèo khó, với Đức Kitô tôi tớ, với Đức Kitô đền tội cho thế gian, với Đức Kitô, Thiên-Chúa-làm-người, sống giữa chúng ta bằng một sự chia sẻ trực tiếp, khởi đi từ những người bé mọn nhất” (Con questa tonaca lisa, do Valerio Lessi biên tập, Bologna 1991, tr. 42).

Thật vậy, trong Giáo hội, sứ mạng “cầm buộc” và “tháo cởi”, một mặt liên quan đến vai trò của những người được mời gọi nhân danh Chúa để thi hành quyền bính, nhưng mặt khác lại diễn tả một cách sống và một nhiệm vụ liên quan đến mọi người đã lãnh nhận Bí tích Rửa tội: ôm lấy, quy tụ, đón nhận, giải thoát, tha thứ và giải phóng bất cứ ai đang bị giam cầm bởi tội lỗi và những hậu quả của nó; đồng thời làm cho mình trở thành những người quản lý ngay chính và khôn ngoan các ân huệ Thiên Chúa trao phó, để tất cả, trong đức ái, cùng góp phần vào thiện ích của mọi người.

Trong Bài đọc I (x. Is 22,19-23), ngôn sứ Isaia nói với chúng ta về Shebna, một quan chức được vua Khít-ki-gia trao phó một dự án lớn nhằm canh tân đời sống tôn giáo, luân lý và xã hội của Giêrusalem cũng như vương quốc Giuđa. Tuy nhiên, vì tham vọng và lòng tham, người quyền thế này bắt đầu lạm dụng quyền bính được trao, tích lũy của cải cho bản thân và cho nhóm bạn bè, thân quyến của mình, đồng thời áp bức người dân. Ông đã quên rằng điều quan trọng nhất trong công việc mà Chúa của ông đã trao phó không phải là những phương tiện tài chính hay quyền lực, nhưng là khả năng, nhờ những phương tiện ấy, thúc đẩy một công cuộc canh tân vì thiện ích của toàn thể cộng đồng. Vì thế, ông bị cách chức và sứ mạng được trao cho En-gia-kim, một người trung thực và không bị những lợi ích riêng tư chi phối, vững vàng trong sự chính trực như một chiếc cọc đóng chắc vào tường, theo lời ngôn sứ (x. c. 23).

Sứ điệp thật rõ ràng: tất cả những gì chúng ta là và những gì chúng ta có đều là hồng ân của Thiên Chúa, được trao phó cho chúng ta để, trong tay Ngài, chúng ta có thể trở nên khí cụ cứu độ cho nhau trong công lý, khởi đi từ những nơi và những con người mà chúng ta gặp gỡ, sống và làm việc mỗi ngày, rồi với một tâm hồn quảng đại và rộng mở, hướng đến toàn thế giới.

Trong Bài đọc II, Thánh Phaolô nói với chúng ta về những dự định của Thiên Chúa và cho biết chúng thật khôn dò: không phải vì những suy luận của Ngài phức tạp, nhưng vì sự bao la đến choáng ngợp của tình yêu Ngài, vượt quá mọi khả năng và mọi mong đợi của chúng ta. Thánh Tông đồ nói: “Vì muôn vật đều do Người mà có, nhờ Người mà tồn tại và quy hướng về Người” (Rm 11,36). Thiên Chúa thật đơn sơ, bởi vì Ngài là tình yêu tinh tuyền; và Ngài cũng mời gọi chúng ta yêu thương với một trái tim giống như trái tim của Ngài, làm cho đường lối của chúng ta nên phù hợp với đường lối của Ngài, và tư tưởng của chúng ta nên phù hợp với tư tưởng của Ngài (x. c. 33).

Những giá trị như sự trung thực, lòng quảng đại vô vị lợi và thiện chí vốn rất được người dân vùng Romagna trân trọng; họ là những con người thẳng thắn, vui vẻ, cần cù và đoàn kết. Điều này được minh chứng qua rất nhiều gương các vị thánh và chân phước đã sinh ra tại đây, sống đức bác ái và thực thi Tin mừng, đôi khi cho đến cả hy sinh mạng sống vì đạo. Điều đó cũng được chứng thực qua sự dấn thân vẫn đang sôi nổi trong các cộng đoàn Giáo hội, các giáo xứ, các gia đình, Phong trào Công giáo Tiến hành, các phong trào và hiệp hội khác nhau, cũng như các hoạt động trợ giúp và đào tạo Kitô giáo. Chắc chắn cũng chính vì sự phong phú này, bên cạnh vẻ đẹp tự nhiên và nghệ thuật của bờ biển Adriatic và vùng nội địa, mà mỗi năm có rất nhiều người từ khắp nước Ý và nhiều nơi trên thế giới đến đây nghỉ dưỡng.

Nhân dịp này, tôi muốn khích lệ anh chị em tiếp tục dấn thân để làm cho vùng đất này trở thành một nơi đón tiếp, không chỉ nhằm đem lại sự nghỉ ngơi và vui chơi, nhưng còn là nơi bồi dưỡng đời sống tinh thần. Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II, khi đến thăm nơi đây nhiều năm trước, đã nói về ơn gọi này và nhấn mạnh rằng: “Nghỉ ngơi không có nghĩa là tách mình khỏi chính mình. Trái lại, nghỉ ngơi có nghĩa là gặp lại chính mình và hòa giải với nội tâm của mình” (Bài giảng Thánh lễ tại Rimini, ngày 29 tháng 8 năm 1982).

Thế giới chúng ta đang sống cung cấp rất nhiều hình thức giải trí; tuy nhiên, một số trong đó lại dẫn đến sự phân tán và hủy hoại hơn là giúp con người thực sự “trở về với chính mình”, và để lại trong tâm hồn một khoảng trống. Có người gọi đó là “trốn chạy”, như thể cuộc sống thường ngày là một nhà tù mà người ta phải tìm cách thoát ra. Nhưng chúng ta biết rằng nơi đích thực nhất để tìm được sự nghỉ ngơi, nơi gặp gỡ Thiên Chúa để chúng ta thực sự gặp gỡ nhau, không phải ở bên ngoài, giữa sự hỗn loạn, nhưng là ở bên trong chúng ta, nơi sâu thẳm của tâm hồn.

Vì thế, với tư cách là một cộng đoàn Kitô hữu, chúng ta được mời gọi cách đặc biệt để vun đắp kinh nghiệm này và truyền lại cho người khác, qua sự cởi mở và lòng hiếu khách của mỗi cá nhân cũng như của các cơ sở; qua việc chăm sóc và tạo bầu khí thinh lặng cầu nguyện trong các nhà thờ của chúng ta; qua sự sẵn sàng trợ giúp và thực thi bác ái. Điều này phải được thực hiện cả đối với những người đang tìm kiếm một khoảng thời gian nghỉ ngơi chính đáng sau một năm lao động, lẫn đối với những người, đang bị tổn thương trong thân xác và tinh thần, tìm kiếm nơi nương náu, lương thực và sự trợ giúp khi ở xa quê hương mình.

Giám mục của anh chị em, trong một Thư gửi Giáo phận, đã viết: “Cầu nguyện, hiệp nhất, lắng nghe, can đảm, đơn sơ, lòng biết ơn, vẻ đẹp […] muốn chỉ ra những thái độ luôn hiện diện trong từng mảnh nhỏ của cuộc sống” (Đức cha Nicolò Anselmi, Thư Mục vụ Anh em sẽ yêu mến, anh em sẽ hạnh phúc và được hưởng mọi điều thiện hảo, bây giờ và mãi mãi, ngày 14 tháng 10 năm 2024).

Anh chị em thân mến, khi nhắc lại lời mời gọi quan trọng này với tất cả anh chị em, để anh chị em suy tư và dấn thân thực hiện, tôi một lần nữa cảm ơn anh chị em vì sự đón tiếp nồng hậu, vì sự tham dự đầy đức tin và niềm vui của anh chị em. Tôi phó thác anh chị em cho lời chuyển cầu của Đức Maria Rất Thánh, Thánh Gaudentius và các Thánh Bổn mạng của anh chị em.

WHĐ (23/8/2026)


Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 21 Thường niên năm A (27/8/2023) - Chúa Giêsu là ai đối với tôi?

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Hôm nay trong Tin Mừng (x. Mt 16,13-20) Chúa Giêsu hỏi các môn đệ - một câu hỏi đẹp: “Người ta nói Con Người là ai?” (câu 13).

Chúng ta cũng có thể hỏi: người ta nói Chúa Giêsu là ai? Nhìn chung, người ta nói những điều tốt đẹp: nhiều người coi Người như một bậc thầy vĩ đại, một con người đặc biệt: tốt lành, công bằng, nhất quán, can đảm… Nhưng liệu những điều này có đủ để hiểu về Người là ai không, và trên hết, liệu nó có đủ đối với Chúa Giêsu không? Có vẻ không. Nếu Người chỉ là một nhân vật trong quá khứ - như những nhân vật dành cho con người thời đó được đề cập trong chính Tin Mừng, như ông Gioan Tẩy Giả, ông Môsê, ông Êlia và các vị tiên tri vĩ đại - thì đó sẽ chỉ là một ký ức đẹp về một thời. Và điều này không đúng với Chúa Giêsu. Vì thế, ngay sau đó, Chúa hỏi các môn đệ câu hỏi mang tính quyết định: “Còn anh em, anh em nói Thầy là ai?” (câu 15). Bây giờ Ta là ai đối với con? Chúa Giêsu không muốn trở thành nhân vật chính của lịch sử, nhưng muốn trở thành nhân vật chính của lịch sử đời bạn, lịch sử đời tôi hôm nay; không phải là một vị tiên tri xa xôi: Chúa Giêsu muốn là Thiên Chúa gần gũi!

Anh chị em thân mến, Chúa Kitô không phải là ký ức của quá khứ, mà là Thiên Chúa của hiện tại. Nếu Người chỉ là một nhân vật lịch sử thì ngày nay không thể bắt chước Người được: chúng ta sẽ thấy mình đang đứng trước bước ngoặc của thời gian và trên hết là đối diện với hình mẫu của Người, giống như một ngọn núi rất cao không thể đạt tới; khát khao để leo lên đến đỉnh núi, nhưng lại thiếu những khả năng và phương tiện cần thiết. Ngược lại, Chúa Giêsu sống, Người sống trong Giáo hội, trong thế giới và đồng hành với chúng ta, Người ở bên cạnh chúng ta, Người ban cho chúng ta Lời của Người và ân sủng của Người, soi sáng và phục hồi chúng ta trên hành trình bước đi. Chúa là chuyên gia hướng dẫn và đầy khôn ngoan, Người vui lòng khi đồng hành với chúng ta trong những con đường khó khăn nhất và trên những đoạn núi hiểm trở nhất .

Anh chị em thân mến, trên bước đường cuộc sống, chúng ta không đơn độc, vì Chúa Kitô ở cùng chúng ta, Chúa Kitô giúp chúng ta bước đi, như Người đã làm với Phêrô và với các môn đệ khác. Chính Thánh Phêrô, trong Tin Mừng hôm nay, hiểu điều này và nhờ ân sủng nhận ra nơi Chúa Giêsu “Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống” (c. 16), Phêrô nói: “Thầy là Đức Kitô, Thầy là Con Thiên Chúa hằng sống”; Người không phải là một nhân vật của quá khứ, mà là Đấng Kitô, tức là Đấng Mêsia được mong đợi; không phải là một anh hùng đã khuất, mà là Con Thiên Chúa hằng sống, đã làm người và đến để chia sẻ niềm vui cũng như khó khăn trên hành trình của chúng ta. Chúng ta đừng nản lòng nếu đôi khi đỉnh núi của đời sống Kitô hữu dường như quá cao và con đường quá dốc. Chúng ta hãy nhìn lên Chúa Giêsu: luôn luôn, nhìn lên Chúa Giêsu, Đấng bước đi bên cạnh chúng ta, Đấng đón nhận những yếu đuối của chúng ta, chia sẻ những vất vả của chúng ta và đặt cánh tay vững chắc và dịu dàng của Người lên đôi vai yếu đuối của chúng ta. Với Người ở gần, chúng ta cũng hãy cầm tay nhau và làm mới lại niềm tin tưởng: với Chúa Giêsu, sẽ không còn điều mà một mình dường như không thể thực hiện được, nhưng với Chúa Giêsu chúng ta có thể tiến bước!

Hôm nay thật tốt khi chúng ta lặp lại câu hỏi dứt khoát mà chính Người đặt ra: “Anh em nói Thầy là ai?” (xem câu 15). Bạn, chính bạn – Chúa Giêsu nói: con nói Thầy là ai? Hãy nghe Chúa Giêsu hỏi chúng ta điều này. Nói cách khác: Chúa Giêsu là ai đối với tôi? Một nhân vật vĩ đại, một điểm tham chiếu, một hình mẫu không thể đạt tới? Hay Người là Chúa Con, Đấng bước đi bên cạnh tôi, Đấng có thể đưa tôi đến đỉnh cao của sự thánh thiện, nơi mà một mình tôi không thể đạt tới? Chúa Giêsu có thực sự sống động trong cuộc đời tôi không, và tôi tự hỏi: Chúa Giêsu có sống với tôi không? Người có phải là Chúa của tôi không? Tôi có trông cậy vào Người trong những lúc khó khăn không? Tôi có vun trồng sự hiện diện của Người qua Lời Chúa và qua các Bí tích không? Tôi có để mình được Người hướng dẫn cùng với anh chị em của tôi trong cộng đoàn không?

Xin Đức Maria, Mẹ của cuộc hành trình, giúp chúng ta cảm nhận được Con của Mẹ đang sống và hiện diện bên cạnh chúng ta.

Nguồn: vaticannews.va/vi

 

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 21 Thường niên năm A (23/8/2020) - Giáo hội luôn tiến bước trong đức tin của Thánh Phêrô

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay (x. Mt 16,13-20) thuật lại giây phút thánh Phêrô tuyên xưng đức tin vào Chúa Giêsu, như Đấng Cứu Thế và Con Thiên Chúa. Việc tuyên xưng của thánh tông đồ do chính Chúa Giêsu gợi lên; Chúa muốn dẫn các môn đệ của Người thực hiện bước quyết định trong tương quan với Người. Thực tế là toàn bộ hành trình của Chúa Giêsu với những người theo Người, đặc biệt là với Nhóm Mười Hai, là một hành trình giáo dục đức tin của họ. Trước hết, Người hỏi: “Người ta nói Con Người là ai?” (c.13). Các tông đồ, cũng như chúng ta, thích nói về người khác; họ thích bàn tán. Và Đức Thánh Cha giải thích: Nói về người khác không phải là điều khó khăn lắm, vì thế chúng ta thích nó, ngay cả khi nói xấu người khác. Trong trường hợp này, nó đòi có một viễn tượng đức tin chứ không phải là những điều đồn đại tầm phào, nghĩa là Chúa hỏi: “Người ta nói Con Người là ai?”. Và các môn đệ dường như tranh đua nhau trong việc đưa ra các ý kiến khác nhau, mà có lẽ chính họ phần lớn có chung những ý kiến này. Về cơ bản, Chúa Giêsu thành Nadarét được xem là một vị ngôn sứ (câu 14).

Với câu hỏi thứ hai, Chúa Giêsu hỏi thẳng các môn đệ: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?” (c. 15). Ở điểm này, chúng ta dường như cảm nhận được một vài khoảnh khắc im lặng, bởi vì mỗi người trong số những người hiện diện được kêu gọi tham gia, bày tỏ lý do tại sao mình theo Chúa Giêsu; do đó việc các môn đệ do dự trả lời cũng là điều đương nhiên dễ hiểu. Ngay cả nếu bây giờ tôi hỏi anh chị em: “Đối với bạn, Chúa Giêsu là ai?” thì sẽ có một chút ngần ngừ do dự. Ông Simon cứu họ khỏi sự bối rối; ông hăng hái tuyên bố: “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống” (c. 16). Đức Thánh Cha nhận định: Câu trả lời này, đầy đủ và rõ ràng như thế, không xuất phát từ sự hăng say của ông, dù ông rất quảng đại, nhưng đến từ ân sủng đặc biệt của Cha trên trời. Chính Chúa Giêsu nói với ông: “Không phải phàm nhân mặc khải cho anh điều ấy, nghĩa là không phải do những điều anh học hỏi. Điều này không mặc khải cho anh. Nhưng là Cha Thầy, Đấng ngự trên trời mặc khải cho anh” (c. 17). Tuyên xưng Chúa Giêsu là một ơn của Chúa Cha. Nói rằng Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa hằng sống, là Đấng Cứu Thế, là một ơn mà chúng ta phải cầu xin: “Xin Cha ban cho con ơn tuyên xưng Chúa Giêsu.”

Đồng thời, Chúa nhìn nhận sự đáp trả mau lẹ của ông Simon dưới sự soi sáng của ân sủng và do đó Chúa nói thêm, bằng một giọng trang trọng: “Anh là Phêrô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi" (c .18). Với lời khẳng định này, Chúa Giêsu làm cho ông Simôn hiểu ý nghĩa của tên mới mà ngài đặt cho ông, “Phêrô”: đức tin mà ông vừa biểu lộ là “tảng đá” không thể lay chuyển trên đó Con Thiên Chúa muốn xây dựng Hội Thánh của Người, tức là Cộng đoàn của Người. Giáo hội luôn tiến bước trong đức tin của thánh Phêrô, trên đức tin mà Thiên Chúa nhận ra, mà Chúa Giêsu nhận ra và đặt ông làm đầu Giáo hội.

Hôm nay, chúng ta nghe câu hỏi của Chúa Giêsu nói với mỗi người chúng ta: “Còn anh em, anh em nói Thầy là ai?”. Câu hỏi đặt ra cho mỗi người chúng ta và mỗi người phải đưa ra câu trả lời không phải là lý thuyết, nhưng một câu trả lời liên quan đến đức tin, tức là cuộc sống, bởi vì đức tin là cuộc sống! “Đối với con, Chúa là...” và tuyên xưng Chúa Giêsu. Đó là câu trả lời cũng yêu cầu chúng ta, giống như các môn đệ đầu tiên, lắng nghe trong nội tâm tiếng nói của Chúa Cha và sự âm vang qua đó Giáo hội, quy tụ quanh thánh Phêrô, tiếp tục loan báo. Đó là phải hiểu Chúa Kitô là ai: Người có phải là trung tâm của cuộc sống chúng ta và là mục tiêu của mọi dấn thân của chúng ta trong Giáo hội và trong xã hội không. Đối với tôi, Chúa Giêsu là ai? Đối với bạn, Chúa Giêsu là ai? Một câu trả lời chúng ta phải có mỗi ngày.

Nhưng lưu ý: Điều không thể thiếu và đáng khen ngợi là việc chăm sóc mục vụ của các cộng đồng của chúng ta phải luôn mở ra với rất nhiều hoàn cảnh khó khăn và tình trạng khẩn cấp. Bác ái luôn là con đường chính yếu của hành trình đức tin, của sự hoàn thiện của đức tin. Nhưng điều cần thiết là các công việc liên đới, những việc bác ái chúng ta làm, không làm mất liên lạc với Chúa Giêsu. Bác ái Kitô giáo không phải là việc từ thiện đơn thuần, nhưng một mặt, là nhìn người khác với cùng ánh mắt của Chúa Giêsu và mặt khác, là nhìn thấy Chúa Giêsu nơi gương mặt của người nghèo. Và đây là con đường thật sự của bác ái Kitô giáo, với Chúa Giêsu ở trung tâm.

Cuối cùng, Đức Thánh Cha cầu nguyện: xin Mẹ Maria rất thánh, được chúc phúc vì đã tin, hướng dẫn và làm gương cho chúng ta trên hành trình đức tin vào Chúa Kitô, và giúp chúng ta ý thức rằng sự tin cậy nơi Người mang lại ý nghĩa trọn vẹn cho việc bác ái và toàn thể cuộc sống của chúng ta.

Nguồn: vaticannews.va/vi

 

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 21 Thường niên năm A (27/8/2017) - Mỗi tín hữu là một viên đá trong toà nhà Giáo Hội

Chào anh chị em,

Tin Mừng Chúa nhật hôm nay (Mt 16:13-20) đưa chúng ta trở lại thời điểm quan trọng trong cuộc hành trình của Chúa Giêsu với các môn đệ của Ngài: thời điểm mà Ngài muốn đánh giá mức độ đức tin của họ nơi Ngài. Đầu tiên, Ngài muốn biết mọi người nghĩ gì về mình; và người ta nghĩ rằng Chúa Giêsu là một ngôn sứ, điều này đúng, nhưng họ không nắm bắt được bản chất đích thực của Ngài; và họ cũng không hiểu tầm quan trọng của sứ mệnh của Ngài. Rồi Ngài hỏi các môn đệ câu hỏi sâu sắc nhất trong lòng Ngài, Ngài hỏi thẳng họ: “Phần các con, các con nói Thầy là ai?” (câu 15).

Và với chữ “phần các con” này Chúa Giêsu tách rời các Tông Đồ khỏi đám đông, như thể nói rằng: phần các con là những người ở với Thầy mọi ngày và biết thầy cách gần gũi, các con đã lãnh nhận được điều gì hơn? Vị Thầy chờ đợi từ các người của Ngài một câu trả lời cao hơn và khác với dư luận của dân chúng. Và thật thế một câu trả lời như thế nảy sinh từ con tim của Simon gọi là Phêrô: “Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống” (c.18). Simon Phêrô tìm thấy trên môi miệng các lời to lớn hơn ông, các lời không đến từ các khả năng tự nhiên của ông. Có lẽ ông đã không học tiểu học, nhưng có khả năng nói các lời này mạnh mẽ hơn ông! Nhưng chúng được linh hứng bởi Thiên Chúa Cha trên trời (c.17), là Đấng vén mở trước cho Mười Hai Tông Đồ căn tính đích thật của Chúa Giêsu: Ngài là Đấng Messia Đấng Cứu Thế, là Con được Thiên Chúa Cha gửi tới để cứu thoát nhân loại. Và từ câu trả lời đó Chúa Giêsu hiểu rằng nhờ đức tin do Thiên Chúa Cha ban cho, có một nền tảng vững chắc trên đó có thể xây dựng cộng đoàn của Ngài, Giáo Hội của Ngài. Vì thế Ngài nói với ông Simon: “Con Simon con là Đá – nghĩa là đá, đá tảng – và trên đá này Thầy sẽ xây Giáo Hội của Thầy” (c.18).

Cả với chúng ta hôm nay Chúa Giêsu muốn tiếp tục xây Giáo Hội Ngài, căn nhà này với nền tảng vững chắc, nhưng không thiếu các vết nứt và liên tục cần phải được sửa chữa. Luôn luôn: Giáo Hội luôn luôn cần được cải tổ, sửa chữa, như vào thời của thánh Phanxicô thành Assisi. Chắc chắn chúng ta không cảm thấy mình là các đá tảng, nhưng chỉ là các viên đá nhỏ. Tuy nhiên, không có viên đá nhỏ nào vô ích cả, trái lại, trong tay của Chúa Giêsu viên đá bé nhất trở thành quý báu, bởi vì Chúa nhặt lấy nó, nhìn nó với sự hiền dịu lơn lao, làm việc nó với Thần Khí của Ngài, và đặt để nó vào đúng chỗ, mà Ngài đã nghĩ cho nó từ đời đời và là nơi nó có thể hữu ích hơn cho toàn công trình xây dựng. Mỗi một người trong chúng ta là một viên đá nhỏ, nhưng trong bàn tay của Chúa Giêsu xây dựng Giáo Hội. Và tất cả chúng ta dù có bé nhỏ tới đâu đi nữa, chúng ta đã được biến thành “các viên đá sống động”, bởi vì khi Chúa Giêsu cầm trong tay viên đá của Ngài, Ngài biến nó trở thành của Ngài, Ngài làm cho nó sống động, tràn đầy sự sống bởi Chúa Thánh Thần, tràn đầy sự sống từ con tim của Ngài, và như thế chúng ta có một chỗ và một sứ mệnh trong Giáo Hội: Giáo Hội là một cộng đoàn sự sống: được làm bằng biết bao nhiêu viên đá, tất cả khác nhau, nhưng làm thành một ngôi nhà duy nhất trong dấu chỉ của tình huynh đệ và sự hiệp thông.

Hơn nữa, Tin Mừng hôm nay cũng nhắc cho chúng ta biết rằng Chúa Giêsu cũng đã muốn cho Giáo Hội Ngài có một trung tâm hữu hình của sự hiệp thông, đó là nơi Phêrô: cả thánh nhân nữa, không phải là một hòn đá lớn, mà cũng là một viên đá bé nhỏ, nhưng đã được Chúa Giêsu cầm lấy nên trở thành trung tâm của sự hiệp thông, nơi thánh Phêrô và nơi các người sẽ kế vị Ngài trong cùng trách nhiệm giáo chủ, ngay từ nguồn gốc đã được đồng hóa với các Giám Mục Roma, là thành phố nơi Phêrô và Phaolô đã làm chứng bằng máu.

Chúng ta hãy phó thác mình cho Đức Trinh Nữ Maria, Nữ Vương các Tông Đồ, Mẹ Giáo Hội. Mẹ đã ở trong Nhà Tiệc Ly bên cạnh thánh Phêrô, khi Chúa Thánh Thần hiên xuống trên các Tông Đồ và thúc đẩy các vị đi ra và loan báo cho mọi người rằng Chúa Giêsu là Chúa. Ngày nay xin Mẹ nâng đỡ chúng ta và đồng hành với chúng ta với sự bầu cử của Mẹ, để chúng ta thực hiện tràn đầy sự hiệp nhất và hiệp thông mà Chúa Giêsu và các Tông Đồ đã cầu xin và đã hiến mạng sống cho.

Nguồn: archivioradiovaticana.va

 

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 21 Thường niên năm A (24/8/2014) - Giáo Hội là một dân tộc được xây dựng trên đức tin

Anh chị em thân mến,

Bài đọc Tin Mừng Chúa nhật hôm nay (Mt 16:13-20) là một đoạn văn nổi tiếng và là trung tâm của Tin mừng theo Thánh Matthêu, trong đó Simon, thay mặt Nhóm Mười Hai, tuyên xưng đức tin của mình vào Chúa Giêsu là “Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”. Và Chúa Giêsu gọi ông là “có phước” vì lòng tin mà Thiên Chúa Cha đã ban cho ông, và Ngài nói với ông: “Con là Phêrô nghĩa là Đá Tảng, và trên tảng đá này Thầy sẽ xây Giáo Hội của Thầy”.

Chúng ta hãy dừng lại một chút trên điểm này, trên sư kiện Chúa Giêsu gán cho Simon tên gọi mới này: Phêrô trong tiếng nói của Chúa Giêsu là “Kêpha”, có nghĩa là “đá tảng”. Trong Thánh Kinh từ “đá tảng” được quy chiếu về Thiên Chúa. Chúa Giêsu gán cho Simon tên gọi này không phải vì các đức tính hay công nghiệp loài người của ông, mà vì lòng tin tinh tuyền và vững chắc của ông, lòng tin đến từ trên cao.

Chúa Giêsu cảm nhận trong tim Người một niềm vui lớn lao, bởi vì Người nhận ra nơi ông Simon bàn tay của Thiên Chúa Cha và hoạt động của Chúa Thánh Thần. Người nhận ra rằng Thiên Chúa Cha đã ban cho ông Simon một đức tin “có thể tin cậy được”, trên đó Chúa Giêsu có thể xây dựng Giáo Hội Người, nghĩa là cộng đoàn của Người. Chúa Giêsu có trong tâm trí ý muốn khai sinh ra Giáo Hội “của Người”, một dân tộc không xây dựng trên huyết thống, nhưng trên đức tin, nghĩa là trên tương quan với chính Người, một tương quan của tình yêu thương và sự tin tưởng. Như thế để bắt đầu Giáo Hội của Người Chúa Giêsu đã cần tìm ra nơi các môn đệ một đức tin “có thể tin cậy được”. Và đó là điều Người phải kiểm thực tại thời điểm này của lộ trình.

Chúa đã có trong trí hình ảnh của việc xây dựng, hình ảnh của một cộng đoàn như một ngôi nhà. Chính vì thế khi nghe lời tuyên xưng đức tin thẳng thắn của ông Simon, Người gọi ông là “đá tảng”, và bầy tỏ ý định xây dựng Giáo Hội của Người trên đức tin ấy.

Anh chị em thân mến, điều đã xảy ra một cách duy nhất nơi thánh Phêrô, cũng xảy ra nơi mọi tín hữu kitô có niềm tin chín chắn và chân thành nơi Chúa Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống. Phúc Âm hôm nay cũng gọi hỏi từng người trong chúng ta. Nếu Chúa tìm thấy trong con tim chúng ta một đức tin, tôi không nói là toàn vẹn, nhưng chân thành, tinh tuyền, thì khi đó Người cũng thấy nơi chúng ta các viện đá sống động để xây dựng cộng đoàn của Người. Đá tảng của cộng đoàn này là Chúa Kitô, viên đá góc duy nhất. Về phần mình, thánh Phêrô là đá tảng, vì là nền tảng hữu hình sự hiệp nhất của Giáo Hội. Nhưng mỗi một tín hữu đã được rửa tội đều được mời gọi cống hiến cho Chúa Giêsu niềm tin nghèo nàn, nhưng chân thành của họ, để Người có thể tiếp tục xây dựng Giáo Hội của Người ngày hôm nay trên mọi phần đất của thế giới này.

Cả ngày nay nữa “người ta” nghĩ rằng Chúa Giêsu là một ngôn sứ lớn, một bậc thầy của sự khôn ngoan, một mẫu gương của sự công chính... Và cả ngày nay Chúa Giêsu cũng hỏi các môn đệ Người: “Còn các con, các con nói Thầy là ai?” Chúng ta sẽ trả lời như thế nào? Hãy nghĩ tới điều đó. Nhưng nhất là hãy cầu xin Thiên Chúa Cha, để qua lời bầu cử của Đức Trinh Nữ Maria, cầu nguyện để xin Chúa ban cho chúng ta ơn trả lời với con tim chân thành:

“Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”.

Nguồn: archivioradiovaticana.va

 

Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ Chúa nhật 21 Thường niên năm A (24/8/2008) - Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống

Anh chị em thân mến,

Phụng vụ Chúa nhật hôm nay gửi đến các tín hữu Kitô chúng ta và đồng thời với mỗi người nam nữ hai câu hỏi mà Chúa Giêsu đã nên lên với các môn đệ của Chúa. Trước tiên Chúa hỏi họ: “Dân chúng nói Con Người là ai?”. Các môn đệ trả lời Chúa rằng đối với một số người trong dân ngài là Gioan Tẩy Giả trở lại, đối với người khác ngài là Elia, Giêrêmia hay một ngôn sứ nào đó”. Bấy giờ Chúa hỏi trực tiếp 12 môn đệ: “Vậy các con bảo Thầy là ai?”. Nhân danh mọi người, Phêrô mau mắn và quyết liệt nói: “Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”. Đó là lời long trọng tuyên xưng đức tin mà Giáo Hội vẫn tiếp tục lập lại từ đó. Cả chúng ta ngày nay cũng muốn tuyên xưng với đầy lòng xác tín: Đúng vậy, lạy Chúa Giêsu, Ngài là Đức Kitô Con Thiên Chúa hằng sống! Chúng ta tuyên xưng một cách đầy ý thức rằng chính Chúa Kitô là “kho tàng đích thực” và đáng cho chúng ta hy sinh mọi sự để đạt được Chúa; Chúa là người bạn không bao giờ bỏ rơi chúng ta, vì Chúa biết những mong đợi thâm sâu nhất trong tâm hồn chúng ta. Chúa Giêsu là “Con Thiên Chúa hằng sống”, là Đấng Messia đã được Thiên Chúa hứa, đã đến trần thế để mang lại cho nhân loại ơn cứu độ và để thỏa mãn khát vọng sự sống và yêu thương nơi mỗi người. Thật là lợi ích dường nào nếu nhân loại đón nhận lời công bố ấy, vốn chứa đựng trong mình niềm an vui!

“Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”. Đáp lại lời tuyên xưng đức tin được linh hứng này của Phêrô, Chúa Giêsu nói: “Con là Phêrô, và trên Đá này Thầy sẽ xây Giáo Hội của Thầy và các quyền lực hỏa ngục không thể thắng nổi. Thầy sẽ ban cho con chìa khóa nước trời”. Đây là lần đầu tiên Chúa Giêsu nói về Giáo Hội, và sứ mạng của Giáo Hội là thực hiện kế hoạch vĩ đại của Thiên Chúa là tụ tập toàn thể nhân loại thành một gia đình duy nhất trong Chúa Kitô. Sứ mạng của Phêrô và của những người kế nhiệm chính là phục vụ sự hiệp nhất ấy của Giáo Hội duy nhất của Thiên Chúa, gồm người Do thái và dân ngoại; sứ vụ của ngài là điều không thể thiếu được, làm cho Giáo Hội không bao giờ đồng hóa với một dân tộc, một nền văn hóa duy nhất nào, nhưng là Giáo Hội của mọi dân tộc, để làm cho an bình của Thiên Chúa và sức mạnh đổi mới của tình yêu Chúa hiện diện giữa loài người đang bị bao nhiêu chia rẽ và đối nghịch. Vì vậy phục vụ sự hiệp nhất nội tại đến từ hòa bình của Thiên Chúa, sự hiệp nhất của những người trở thành anh chị em với nhau trong Chúa Kitô: đó chính là sứ mạng đặc thù của Giáo Hoàng, Giám mục Roma và là người kế vị Thánh Phêrô.

Đứng trước trách nhiệm hết sức lớn lao của nghĩa vụ ấy, càng ngày tôi càng cảm thấy sự đòi hỏi dấn thân và tầm quan trọng của công tác phục vụ Giáo Hội và thế giới mà Chúa đã ủy thác cho tôi. Vì thế, anh chị em thân mến, tôi xin anh chị em nâng đỡ tôi bằng lời cầu nguyện của anh chị em, để trong niềm trung thành với Chúa Kitô, chúng ta có thể cùng nhau loan báo và làm chứng về sự hiện diện của Chúa Kitô trong thời đại chúng ta ngày nay. Ước mong Mẹ Maria xin cho chúng ta được ơn ấy, người Mẹ mà chúng ta tín thác khẩn cầu như Mẹ của Giáo Hội và là Ngôi Sao hướng dẫn công cuộc truyền giảng Tin Mừng.

Nguồn: archivioradiovaticana.va