GIẢI ĐÁP THẮC MẮC CHO NGƯỜI TRẺ CÔNG GIÁO
Bài 25: ĐỨC TIN BÉN RỄ TRONG CHÚA & HOÀ ĐIỆU VỚI
ĐỜI SỐNG HẰNG NGÀY (PHẦN 1)
Lm. GB. Nguyễn Ngọc
Thế S.J.
Câu hỏi:
Bạn và tôi phải làm gì để củng cố Đức Tin của mình trong cuộc
sống đang phát triển ngày nay?
Trả lời:
Dòng sông
ô hợp đang chảy của thế giới
Mở cánh cửa
cuộc đời, là người trẻ Công Giáo, bạn thấy thế giới đang phát triển như thế
nào? Một dòng sông ô hợp đang chảy giữa lòng thế giới. Mọi nơi, từ các chỗ
nghèo đến các mảnh đất văn minh đều có mặt của thế giới công nghệ. Smartphone,
Iphone, đồng hồ thông minh đeo tay từ từ trở thành vật dụng quen thuộc của cuộc
sống. Các trang mạng Google, Youtube, Facebook… tạo nên một lối sống vừa ảo vừa
thật, vừa hữu ích nhưng cũng vừa hiểm nguy với rất nhiều người. Trò chơi của con
nít và giới trẻ là ngồi “làm bạn tri kỷ” với tablet, với điện thoại, không còn
là bánh bi hay chơi các trò ngoài đường phố. Rồi thời 5G và trí tuệ thông minh
nhân tạo – Artificial intelligence (AI) hứa hẹn một cuộc cách mạng phát triển đến
chóng mặt. Nhưng sự phát triển của AI ẩn chứa sự nguy hiểm rất lớn. Trong tiến
trình phát triển của cuộc cách mạng của trí tuệ nhân tạo ngày càng cao, con người
chỉ là một thụ tạo bất toàn và những gì bất toàn thì cần phải loại bỏ. Đó chính
là điểm đến rất tiêu cực. Vì thế, có nhiều hậu quả rất xấu và đầy nguy hiểm có
thể đến với chúng ta như thất nghiệp, chiến tranh, sự huỷ diệt nhân loại…
Kế bên làn sóng công nghệ, còn gặp một làn sóng ô hợp với các ý thức hệ, các lối sống hiện đại chối từ và làm ngơ Thiên Chúa. Đó là kiểu sống theo chủ nghĩa tự do, chủ nghĩa cá nhân, chủ nghĩa hưởng thụ, chủ nghĩa duy lợi, chủ nghĩa duy vật, chủ nghĩa duy thế tục, chủ nghĩa tương đối. Rồi còn có một lối sống được gọi là “linh đạo không có Thiên Chúa” hay là “vô thần Kitô giáo” chấp nhận sự vô biên, vĩnh cửu, tuyệt đối, mầu nhiệm, tình yêu, nhưng lại chối từ Thiên Chúa. Những người theo kiểu sống này tự xưng: “Tôi là người Tâm linh không Tôn giáo – I’m a Spiritual But Not Religious (SBNR). Rồi còn xu hướng loại trừ Thiên Chúa, chế giễu Thiên Chúa, chế giễu Đức Tin và chế giễu tất cả những người tin tưởng vào Thiên Chúa. Tiến sĩ Mark Gray, Georgetown University, nhận định rằng: “Một trong những lý do là sự phân tách giữa đức tin và giáo dục, khi mà người trẻ có thể đi lễ chỉ một lần mỗi tuần, nhưng cả tuần còn lại để nghe người ta bêu riếu rằng đức tin là ngớ ngẩn”.
Trong dòng sông ô hợp đang chảy của thế giới,
còn nổi lên các đợt sóng di dân ở khắp mọi nơi, rồi chiến tranh vẫn nóng bỏng ở
nơi này và nơi khác, khủng bố vẫn lên tiếng, rồi còn cơn đại dịch Covid 19 “bá
chủ” địa cầu làm cho toàn thể nhân loại và mọi lãnh vực của cuộc sống bị xáo trộn.
Trong dòng sông ô hợp đang chảy của thế giới
hiện đại này, là người trẻ Công Giáo, bạn nên gìn giữ, phát triển và thăng tiến
đời sống Đức Tin như thế nào? Hay nói khác đi, như một bạn trẻ đặt câu hỏi: “Bạn và tôi phải làm gì để củng cố
Đức Tin của mình trong cuộc sống đang phát triển ngày nay?”
Để cùng bạn đi tìm câu trả lời cho câu hỏi
trên, chúng ta chú ý đến điều đầu tiên thật quan trọng và tuyệt vời mà Thiên
Chúa nói với từng người trong chúng ta.
1. Trước
mắt Cha, con thật là quý giá
Tình yêu Thiên Chúa làm nên phẩm giá cao quý.
Tình yêu Thiên Chúa đưa lại sức sống tuyệt vời cho mỗi người chúng ta. “Bạn là người con được Thiên Chúa yêu
thương. Đơn giản là vậy!” Đó là lời của một người trẻ nói với người trẻ
khác. “Vì trước mắt Ta, ngươi thật quý
giá, vốn được Ta trân trọng và mến thương” (Is 43,4). Đó là lời Thiên
Chúa nói với từng người chúng ta. Mỗi người thật quý giá, mỗi người không phân
biệt màu da, học vấn, địa vị, hoàn cảnh đều được Thiên Chúa yêu thương và trân
trọng. Ở lại trong chiều sâu của tình yêu Thiên Chúa, chúng ta còn được nhắc nhớ
rằng: Thiên Chúa còn tỏ ra như một người yêu thiết tha đến mức hoạ hình người
mình yêu trên lòng bàn tay để có thể luôn nhìn thấy khuôn mặt người ấy trước mặt: “Hãy xem, Ta đã ghi khắc ngươi trong lòng
bàn tay Ta” (Is 49,16). Trong mọi hoàn cảnh Thiên Chúa đều nhìn đến
chúng ta và yêu thương chúng ta mà không chờ đợi và đòi hỏi chúng ta điều gì cả.
Đó là tình yêu say mê và vô điều kiện của
Thiên Chúa dành cho chúng ta. Tình yêu này đưa lại một năng động vui tươi,
thanh khiết, và làm cho đời người thật đẹp. Có nhà thần học nói rằng: “Không phải
vì tôi đẹp trai hay đẹp gái mà Thiên Chúa yêu thương tôi, mà vì Thiên Chúa yêu
thương tôi nên tôi trở nên người đẹp trai và người đẹp gái”. Trong cái đẹp
Thiên Chúa tình yêu ban tặng, chúng ta bước vào vào đời, và dù mạnh khoẻ hay yếu
đau, dù sống trong hạnh phúc hay khổ đau, dù thành đạt hay đang phải vật lộn với
thất bại trong cuộc sống, dù bị người khác chế giễu về niềm tin vào Thiên Chúa
hay tìm thấy niềm vui trong niềm tin, dù người ta nói ngả nói nghiêng thế nào về
tình yêu Thiên Chúa, Thiên Chúa vẫn luôn yêu thương chúng ta. Vì thế đừng bao
giờ quên lời Chúa nói: “Trước mắt Cha,
con thật là quý giá”. Vì vậy, vẫn tiếp tục dễ thương và nói với nhau rằng: “Bạn là người con được Thiên Chúa yêu
thương. Đơn giản là vậy!” Tuy nhiên, để cảm nhận được tình yêu Chúa dành
cho mỗi người cách riêng biệt, chúng ta nên dành thời gian đi vào tĩnh lặng để
cầu nguyện và sống gần bên Chúa, cụ thể qua các cuộc tĩnh tâm Linh Thao.
Ngoài ra, tình yêu Thiên Chúa còn được biểu lộ
rõ rệt qua chính món quà cao quý nhất, là Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta đến
nỗi đã ban Con Một của Ngài là Chúa Giêsu
cho chúng ta.
2. Đức Tin bén rễ và được xây dựng trên Chúa Kitô
Khi nhận bí tích Rửa Tội chúng ta được ghi dấu
Thánh Giá trên thân xác và được đón nhận chiếc áo trắng như là được mặc lấy
chính Chúa Giêsu Kitô. Từ đó Chúa “đồng
hành” với người tín hữu, dù người đó có ý thức hay không. “Tôi tin kính một Chúa Giêsu Kitô, Con Một Thiên Chúa, sinh bởi Đức
Chúa Cha từ trước muôn đời…” Đó là ít lời về Chúa Giêsu Kitô trong kinh Tin Kính mà mỗi người Công
Giáo đều thuộc nằm lòng. Đã đủ chưa lời tuyên xưng thuộc lòng, nhưng trí hiểu
và trái tim chưa “chạm tới” Chúa Giêsu
hay chưa được Chúa Giêsu chạm tới?
Đã đủ chưa khi dung mạo Chúa Giêsu vẫn
còn lờ mờ đối với một bạn trẻ Công Giáo? “Vậy
như anh em đã nhận Đức Kitô Giêsu làm Chúa, thì hãy tiếp tục sống kết hợp với
Người. Anh em hãy bén rễ sâu và xây dựng đời mình trên nền tảng là Đức
Kitô Giêsu ” (Cl 2,6–7).
Thánh Phaolô viết những lời trên cho các Kitô
hữu ở Cô–lô–sê, khi họ bị đe dọa vì ảnh hưởng của một số xu hướng văn hóa thời
đó, làm cho các tín hữu xa lìa Thiên Chúa và Tin Mừng. Trong bối cảnh xã hội
hôm nay, thiết nghĩ lời này của thánh nhân cũng rất giá trị. Giữa một xã hội với
nhiều ý thức hệ và khuynh hướng sống xa lìa Thiên Chúa, lạ lẫm với Chúa Giêsu,
chúng ta được mời gọi chú tâm sống kết hiệp với Chúa Giêsu với ba điều: bén rễ, xây dựng và củng cố.
“Bén rễ”
gợi lên hình ảnh một cây và gốc rễ nuôi dưỡng cây. Chúng ta như là một thân cây
nhỏ đang vươn lên và chúng ta đang bén rễ vào đâu vậy? Gốc rễ thân cây cuộc đời
chúng ta có là chính Chúa Giêsu không? Nếu “thân cây cuộc đời” chúng ta được
bén rễ trên chính Chúa Giêsu, thì chúng ta sẽ vươn lên và phát triển vững vàng,
và chính Chúa Giêsu sẽ nuôi dưỡng và
thêm sức cho chúng ta đứng vững trước vô thần và tục hoá, ích kỷ và duy lợi, thờ
ơ và chối từ Thiên Chúa… Thật vậy, nếu không có gốc rễ, thì cây sẽ bị gió cuốn
đi và tàn lụi. Nếu không có Chúa Giêsu ở
bên, thì cuộc sống của người Kitô hữu sẽ thật khô khan và sẽ khó đứng vững được
khi gặp thử thách gian nan. “Bén rễ” trên Chúa Giêsu cũng còn là gặp gỡ và sống thân mật với Ngài
trong cầu nguyện và trong cả ngày sống. Đức Tin của người Công Giáo mang sắc
thái nào? Một trong những sắc thái nền tảng là tin và gặp gỡ Chúa Giêsu cách riêng tư, cũng như sống mối tương quan rất
thân mật và thật gần gũi với Ngài. Cuộc gặp gỡ Chúa Giêsu sẽ mang lại cho cuộc sống chúng ta một năng động
mới.
Hơn nữa, khi sống nhờ Chúa, với Chúa và trong
Chúa, chúng ta xây dựng đời mình giữa
dòng sông ô hợp của cuộc sống, chúng ta không đánh mất bản thân và căn tính của
mình, ngược lại chúng ta vẫn luôn được tinh thần của Chúa Giêsu, của chính Lời
Chúa thấm đậm và làm cho khởi sắc. Khi Chúa Giêsu càng lớn lên trong tôi, thì
không chỉ “cái tôi” của tôi nhỏ lại, mà các thứ dơ bẩn và cả những ý thức hệ
cùng tất cả những khuynh hướng tiêu cực đến từ thế giới hiện đại cũng sẽ nhỏ lại.
Khi chúng ta ý thức sống bén rễ và xây dựng đời mình trên nền tảng là Chúa
Giêsu, là chúng ta để Chúa cuốn hút mình bao nhiêu có thể.
Chúa cuốn hút mình qua Lời Chúa để rồi mỗi
ngày khi Lời Chúa càng thấm vào mình, thì lời con người của mình sẽ nhỏ lại,
cũng như tất cả các âm thanh bên ngoài vọng đến cũng sẽ tự động nhỏ lại, để rồi
từ từ toàn bộ con người mình sẽ được hoà điệu với chính Chúa và tinh thần sống
của Chúa. Được Chúa cuốn hút qua cầu nguyện và cuộc sống thân mật gần gũi với
Chúa, được Chúa cuốn hút qua bí tích Thánh Thể, bí tích Hoà Giải như là những
món quà giúp chúng ta có thể bén rễ, xây dựng và củng cố đời sống Đức Tin tốt
hơn nữa.
Thật vậy, khi cuộc đời chúng ta càng được “lập
trình” trên nền tảng là chính Chúa Giêsu, thì chắc chắn cuộc sống Đức Tin của
chúng ta sẽ được củng cố. Có Chúa ở
bên cạnh, chúng ta có thể can đảm đương đầu với những khó khăn, những vấn đề
cũng như những thất vọng và thất bại trong cuộc sống. Khi cuộc đời chúng ta có
được những kinh nghiệm riêng tư về Chúa Giêsu, nghĩa là được “chạm đến Chúa”
cũng như “được Chúa chạm đến” qua cầu nguyện và qua đời sống kết hiệp với Chúa,
thì cây Đức Tin của chúng ta sẽ vững vàng trước mọi làn gió nguy hại đến từ bên
ngoài.
Ngày nay đối với nhiều người, con đường dẫn đến
Chúa Giêsu thật là khó khăn. Vì thế, là người Công Giáo chúng ta hãy để Chúa dẫn
lối, để Chúa yêu thương, để Chúa cuốn hút và xin Chúa Giêsu cho chúng ta biết
bén rễ, xây dựng và củng cố Đức Tin trên nền tảng là chính Chúa, cũng như trong
bầu khí của Hội Thánh, một cộng đoàn Đức Tin, trong đó chúng ta không bao giờ lẻ
loi một mình.
3. Người
Công Giáo không bao giờ sống lẻ loi một mình
“Chúng ta không phải là những tín hữu lẻ loi,
nhưng, nhờ bí tích Rửa Tội, chúng ta trở nên phần tử của một đại gia đình, và
chính đức tin được Giáo Hội tuyên xưng, mang lại một sự bảo đảm cho đức tin của
chúng ta”. Lời của Đức Thánh Cha Phanxicô nhắc nhớ tương hợp với lời trong Sách
Giáo Lý của Giáo Hội Công Giáo:
“Như thế,
mỗi tín hữu như một mắt xích trong một sợi dây dài gồm các tín hữu. Tôi không
thể tin mà không được nâng đỡ bằng đức tin của người khác, và nhờ đức tin của
tôi, tôi góp phần nâng đỡ đức tin của tha nhân.” (số
166).
Cách đây 28 năm, khi bước chân qua Đức, tôi gặp
biết bao nhiêu khó khăn: Tiếng tăm thì chữ được chữ mất, văn hoá thì lạ lẫm,
khí hậu thì lạnh cóng và theo đó là bầu khí sống cũng lạnh lùng biết bao. Cám
ơn Chúa về Đức Tin mà Cha Mẹ đã trao ban, là một người trẻ Công Giáo, tôi lần
mò đi tìm nhà thờ Công Giáo. Vẫn còn nhớ lại khoảnh khắc vui mừng xiết bao: Tìm
được nhà thờ Công Giáo, bước vào và được tham dự Thánh Lễ ở đất khách quê người
với tiếng nói lạ lẫm chẳng hiểu chữ nào, nhưng lòng tôi lại được sưởi ấm và thật
ấm dưới cái lạnh của mùa đông, vì nơi đây trong ngôi nhà thờ Công Giáo, tôi tìm
được mình, tìm được nghi thức cử hành Phụng Vụ mà mình đã quen biết từ thuở ấu
thơ, tìm được “nhà của mình” là Giáo Hội.
Vài tháng sau, học được vài câu tiếng Đức, hiểu
được vài lời của thứ tiếng khó này, mạnh dạn xin được tham dự vào nhóm chia sẻ
Lời Chúa của Giáo Xứ. Cha xứ đón nhận tôi vui vẻ. Trong một buổi chia sẻ Lời
Chúa về câu truyện thánh Phêrô xin Chúa cho được đi trên nước với Chúa, tôi được
đánh động và cảm nhận mình như thánh Phêrô đang đi “trên nước”, nghĩa là đang tập
đi những bước đầu tiên ở đất khách quê người. Nhưng giữa chừng gió bão là các
khó khăn trong cuộc sống đã lấy mất ánh nhìn của tôi. Đánh mất ánh mắt nhìn đến
Chúa là lúc từ từ chìm xuống. Giây phút này với lời kêu xin đơn hèn và bất lực
của tôi, Chúa đã nắm lấy tay tôi, và không chỉ Chúa mà cả nhóm chia sẻ Lời Chúa
cùng cha xứ, và rồi sau đó biết bao nhiêu người cùng anh em trong nhà Dòng đã nắm
lấy tay tôi. Để rồi tiếp đến chặng đường Đức Tin của tôi được mở ra trên hành
trình Đức Tin của Cộng Đoàn, của Giáo Hội.
Người Công Giáo không bao giờ sống lẻ loi một
mình còn có nghĩa là chúng ta luôn có cảm
thức với người nghèo khổ, có lòng thương xót với người bất hạnh. Củng cố Đức
Tin cũng có nghĩa là sống Đức Tin thật sống động. Sống Đức Tin cụ thể là ra khỏi
chính mình để đến với anh chị em khác, đặc biệt với người nghèo khổ. Vẫn nhớ đến
thời thiếu niên và trẻ trung, nhà trường không có chương trình xã hội gì, thì
các linh mục trong xứ luôn cố gắng đưa người trẻ chúng tôi đi đến những vùng thật
nghèo, tìm đến những gia đình sống trong cảnh màn trời chiếu đất, và còn mời
các bác sĩ Công Giáo về vùng khó khăn để khám bệnh miễn phí cho những người
nghèo khổ.
Như Chúa Giêsu ngày xưa, hôm nay chúng ta cần tiếp tục chú ý và yêu thương người nghèo khổ. Cụ thể, là người trẻ đang lớn lên và phát triển, cảm thức về người nghèo khổ luôn là điều rất quan trọng trong việc gìn giữ, thăng tiến và củng cố đời sống Đức Tin. Rolheiser viết như sau: “Bạn đừng quên người nghèo. Khi bạn chạm vào người nghèo, bạn đã chạm vào Chúa và, như Chúa Giêsu nói, vào ngày phán xét, chúng ta sẽ bị phán xét qua cách chúng ta phục vụ người nghèo. Bạn hãy tặng cho mình món quà của lòng vị tha, biết rằng, như Chúa Giêsu đã nói, không phải những người cứ nói ‘lạy Chúa, lạy Chúa’ là người đó lên thiên đàng, nhưng là những người phục vụ người khác. Trong hành trình tìm kiếm của bạn, bạn cần nhận thư giới thiệu của người nghèo”.
(Trích Giải Đáp Thắc Mắc cho người trẻ Công giáo, Tập 2, Nxb Tôn Giáo, 2020)
Đọc thêm: