|
Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 22 Thường niên năm A (30/8/2020) – Phục vụ Thiên Chúa và tha nhân |
Đức Lêô XIV, Huấn dụ Chúa nhật 22 Thường niên năm A (30/8/2026) - Đừng bao giờ ngừng đối thoại với Chúa
Anh chị em thân mến, chào anh chị em, chúc Chúa nhật tốt lành!
Hôm nay, Tin mừng nói với chúng ta về Chúa Giêsu, Đấng mặc khải cho các môn đệ mầu nhiệm Vượt Qua sắp tới của Người: Người nói rằng Đấng Mêsia sẽ phải “đi Giêrusalem, phải chịu nhiều đau khổ do các kỳ mục, các thượng tế và kinh sư gây ra, rồi bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ sống lại” (Mt 16,21).
Điều Người nói khác xa hoàn toàn với những mong đợi của chúng ta về một Đấng Mêsia chiến thắng và quyền năng, Đấng giúp đánh bại và chà đạp quân thù (x. Tv 108,14). Trong thời gian ở với Người, họ đã nhiều lần kinh ngạc trước biết bao hành động và lời nói của Người. Tuy nhiên, sứ điệp lần này thực sự vượt quá mọi dự đoán. Đặc biệt, Phêrô tỏ ý không đồng tình và trách Chúa Giêsu: “Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy!” (c. 22).
Chỉ ít phút trước, ông đã tuyên xưng Người là “Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống” (c. 16). Giờ đây, trái lại, ngạc nhiên và có lẽ thất vọng vì điều vừa nghe, trái ngược với lời tuyên xưng đức tin tuyệt đẹp mà ông vừa nói, ông lại trách Người. Dường như ông muốn nói: “Vâng, con tin Thầy là Đấng Mêsia, nhưng không phải bằng cách này mà thế giới được cứu độ”. Phản ứng của ông chắc chắn xuất phát từ lòng nhiệt thành, được thúc đẩy bởi một tình yêu chân thành; tuy nhiên, điều đó cũng khiến chúng ta suy nghĩ.
Thực vậy, đối với chúng ta cũng thế, không phải lúc nào cũng dễ hiểu và đón nhận đường lối của Thiên Chúa, nhất là khi những đường lối ấy rất khác với những gì chúng ta mong đợi. Khi ấy, cám dỗ có thể khiến chúng ta nghĩ, trái với mọi lôgic của đức tin, rằng Chúa đã sai, hoặc tệ hơn nữa, Người không lắng nghe hay không quan tâm đến chúng ta. Trước sự bất định này, dù với tính cách bộc trực của mình, Phêrô dạy chúng ta hai điều quan trọng.
Điều thứ nhất là đừng bao giờ ngừng đối thoại với Chúa, ngay cả trong những lúc như thế; trái lại, hãy tin tưởng thưa với Người cả những khó khăn của chúng ta trong việc hiểu điều Người đang đòi hỏi.
Tuy nhiên, điều thứ hai là đừng bao giờ phán xét cách Thiên Chúa hành động, nhưng hãy khiêm tốn lắng nghe trong cầu nguyện điều Người đang mặc khải cho chúng ta qua những gì Người thực hiện, ngay cả khi điều đó không phù hợp với những mong đợi của chúng ta.
Và sự cao cả của vị đứng đầu các Tông đồ cũng được thể hiện ở chính điều này.
Chúa Giêsu trả lời ông: “Xatan, lui lại đằng sau Thầy!” (c. 23), rồi giải thích cho ông và các môn đệ khác rằng, để bước theo Người, họ phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình và theo Người (x. c. 24). Phêrô đã làm như thế: sau khi lắng nghe Người, ông đón nhận thách đố và suốt đời trung thành với lời của Đức Kitô, Đấng mà ông đã nhìn nhận là Đấng Cứu Chuộc của mình, cho đến khi chịu tử đạo.
Vì thế, chúng ta hãy xin Chúa ban cho chúng ta, trong đời sống đức tin và cầu nguyện, cũng có được sự chân thành như Phêrô, để khiêm tốn thưa với Người điều chúng ta thực sự cảm thấy, ngay cả khi tâm hồn bối rối; đồng thời biết vun trồng nơi mình sự nhu thuận như Phêrô, để đón nhận điều Người đòi hỏi, ngay cả khi vượt quá những mong đợi của chúng ta.
Xin Đức Maria, Đấng đã vâng phục thánh ý Thiên Chúa cho đến dưới chân Thập giá của Chúa Giêsu Con Mẹ, trợ giúp chúng ta.
Nguồn: vaticannews.va/vi
Đức Phanxicô, Bài giảng Chúa nhật 22 Thường niên năm A (03/9/2023) – Cơn khát nơi chúng ta và tình yêu làm dịu cơn khát
(Đức Thánh Cha tông du Mông Cổ)
Anh chị em thân mến
“Với những lời của Thánh Vịnh, chúng ta đã cầu nguyện: “Lạy Thiên Chúa,[…] Linh hồn con đã khát khao Ngài, tấm thân này mòn mỏi đợi trông, như mảnh đất hoang khô cằn, không giọt nước” (Tv 63:2). Lời kêu cầu tuyệt vời này đồng hành trên hành trình cuộc đời của chúng ta, giữa những sa mạc mà chúng ta được mời gọi băng qua. Và chính tại miền đất khô hạn này, Tin Mừng đã đến với chúng ta: chúng ta không đơn độc trên hành trình của mình; sự khô hạn của chúng ta không có khả năng làm cằn cỗi mãi mãi cuộc sống của chúng ta; tiếng kêu khát của chúng ta không cứ mãi bị làm ngơ. Thiên Chúa Cha đã sai Con của Người đến ban nước hằng sống để làm dịu tâm hồn chúng ta (x. Ga 4,10). Và Chúa Giêsu – như chúng ta vừa nghe Người trong Tin Mừng – chỉ cho chúng ta con đường làm dịu cơn khát của chúng ta: đó là con đường tình yêu, mà Người đã đi đến tận cùng, đến tận thập giá, và trên đó Người mời gọi chúng ta đi theo Người “liều mất mạng sống mình để có lại nó” mới (x. Mt 16:24-25).
Chúng ta hãy cùng nhau dừng lại ở hai khía cạnh này: cơn khát nơi chúng ta và tình yêu làm dịu cơn khát của chúng ta.
Trên hết, chúng ta được mời gọi nhận ra cơn khát nơi chúng ta. Tác giả Thánh vịnh kêu cầu Chúa giải thoát khỏi cơn khát vì sự sống của tác giả giống như sa mạc. Những lời của tác giả Thánh vịnh cộng hưởng cách đặc biệt ở một vùng đất như Mông Cổ: một lãnh thổ rộng lớn, giàu lịch sử và văn hóa, nhưng cũng được đánh dấu bởi sự hiu quạnh của thảo nguyên và khô hạn của sa mạc. Nhiều người trong số anh chị em đã quen với vẻ đẹp và sự mệt nhọc của việc bước đi, một hành động gợi lại một khía cạnh thiết yếu của linh đạo Kinh thánh, được thể hiện qua hình ảnh Abraham và, nói chung hơn, đặc trưng của dân Israel và của mọi môn đệ của Chúa: thật sự, tất cả chúng ta đều là những “kẻ du mục của Chúa”, những kẻ hành hương đi tìm hạnh phúc, những kẻ lữ hành khao khát tình yêu. Vì thế, sa mạc được tác giả Thánh vịnh nói đến gợi lên cuộc sống của chúng ta: chúng ta là mảnh đất khô hạn đó vốn đang khát dòng nước trong, một thứ nước làm dịu cơn khát ở tận cõi thâm sâu; chính con tim chúng ta mong muốn khám phá bí mật của niềm vui đích thực, bí mật có thể đồng hành và nâng đỡ chúng ta ngay cả giữa sự khô cằn hiện sinh. Đúng vậy, chúng ta mang trong mình một khao khát hạnh phúc không thể nguôi ngoai; chúng ta đang tìm kiếm ý nghĩa và phương hướng cho cuộc sống của mình, tìm kiếm động lực cho những hoạt động mà chúng ta thực hiện hàng ngày; và trên hết chúng ta khao khát tình yêu, bởi vì chỉ có tình yêu mới thực sự làm chúng ta thỏa mãn, làm cho chúng ta cảm thấy dễ chịu, mở ra cho chúng ta niềm tin, và cho phép chúng ta tận hưởng vẻ đẹp của cuộc sống. Anh chị em thân mến, đức tin Kitô giáo đáp lại cơn khát này; hãy suy xét nó cách nghiêm túc; đừng loại bỏ nó, đừng cố gắng xoa dịu nó bằng những hình thức giảm nhẹ hoặc thay thế. Bởi vì mầu nhiệm cao cả của chúng ta nằm ở niềm khao khát này: nó mở ra cho chúng ta một cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa hằng sống, Thiên Chúa Tình Yêu, Đấng đến gặp chúng ta để làm cho chúng ta thành con cái của Người và anh chị em của của nhau.
Giờ đây chúng ta đi đến khía cạnh thứ hai: tình yêu làm dịu cơn khát của chúng ta. Đây là nội dung của đức tin Kitô giáo: Thiên Chúa, Đấng là tình yêu, nơi Chúa Giêsu Con của Người, đã trở nên gần gũi bạn, muốn chia sẻ cuộc sống của bạn, những vất vả, những ước mơ, cơn khát hạnh phúc của bạn. Đúng là đôi khi chúng ta cảm thấy mình như một vùng đất sa mạc, khô không giọt nước, nhưng cũng đúng là Thiên Chúa chăm sóc chúng ta và ban cho chúng ta dòng nước trong lành và làm dịu cơn khát, dòng nước chảy tuôn tràn nơi chúng ta, đổi mới chúng ta, giải phóng chúng ta khỏi nguy cơ cháy khát. Chúa Giêsu ban cho chúng ta nước này, như Thánh Augustinô khẳng định: “nếu chúng ta nhận ra mình bị khát, thì chúng ta cũng sẽ nhận ra mình được giải khát” (về Tv 62, 3). Thật vậy, nếu rất nhiều lần trong đời chúng ta trải qua sa mạc, cô đơn, mệt mỏi, cằn cỗi, chúng ta không được quên điều này: “Để chúng ta không ngất xỉu trong sa mạc này – thánh Augustinô nói thêm – Thiên Chúa rảy trên chúng ta sương Lời Người [ ... ]. Thật vậy, Người làm chúng ta cảm thấy khát nhưng sau đó Người lại làm dịu nó đi. […] Thiên Chúa đã thương xót chúng ta và mở đường cho chúng ta trong sa mạc: Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Và Người đã ban cho chúng ta niềm an ủi trong sa mạc: những người rao giảng Lời Người. Người đã ban cho chúng ta nước trong sa mạc, đổ đầy Thánh Thần trên những người rao giảng để tạo nên nơi họ một nguồn nước dâng lên đến sự sống đời đời” (ibid., 3.8). Anh chị em thân mến, những lời này nhắc lại lịch sử của anh chị em: nơi sa mạc cuộc sống và nơi khó khăn của một cộng đoàn nhỏ bé, Chúa không để anh chị em thiếu nước Lời Người, nhất là qua những người rao giảng và những nhà truyền giáo, những người được Chúa Thánh Thần xức dầu, những người gieo vẻ đẹp. Và Lời Chúa luôn đưa chúng ta trở lại với những điều thiết yếu của đức tin: hãy để cho mình được Thiên Chúa yêu thương hầu cho cuộc sống của chúng ta trở thành một lễ vật yêu thương. Bởi vì chỉ có tình yêu mới thực sự làm dịu cơn khát của chúng ta.
Đó là điều Chúa Giêsu, trong bài Tin Mừng hôm nay, đã mạnh mẽ nói với tông đồ Phêrô. Ông không chấp nhận sự thật rằng Chúa Giêsu phải chịu đau khổ, bị các nhà lãnh đạo dân chúng vu cáo, chịu khổ hình rồi chết trên thập giá. Phêrô phản ứng, phản kháng, ông muốn thuyết phục Chúa Giêsu rằng Người sai, bởi vì theo ông – và chúng ta cũng đã nghĩ như vậy – rằng Đấng Messia không thể có kết cục thất bại, và Người tuyệt đối không thể bị đóng đinh vào thập giá, như một tội phạm bị Thiên Chúa bỏ rơi. Nhưng Chúa đã khiển trách Phêrô, vì lối suy nghĩ này là “theo kiểu thế gian” chứ không theo Thiên Chúa (x. Mt 16:21-23). Nếu chúng ta cho rằng thành công, quyền lực, của cải vật chất là đủ để thỏa mãn cơn khát trong cuộc sống thì đây là não trạng thế gian, không dẫn đến điều gì tốt đẹp, trái lại còn khiến chúng ta khô cằn hơn trước. Ngược lại, Chúa Giêsu chỉ cho chúng ta con đường: “Ai muốn đi theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất ; còn ai mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy” (Mt 16:24-25).
Anh chị em thân mến, con đường tốt nhất là: hãy ôm lấy Thánh giá của Chúa Kitô. Nơi tâm điểm Kitô giáo, có tin sốc và lạ thường này: khi bạn mất đi sự sống mình, khi bạn dâng hiến nó cách quảng đại, khi bạn mạo hiểm nó qua sự dấn thân trong tình yêu, khi bạn biến nó thành quà tặng miễn phí cho người khác, thì sự sống đó sẽ quay trở lại với bạn cách dồi dào, và nó mang lại cho bạn một niềm vui không mất, một sự bình an trong tâm hồn, một sức mạnh nội tâm nâng đỡ bạn.
Đây là sự thật mà Chúa Giêsu mời gọi chúng ta khám phá, mà Chúa Giêsu muốn mặc khải cho tất cả anh chị em, cho vùng đất Mông Cổ này: anh chị em không cần phải lớn lao, giàu có hay quyền lực mới có được hạnh phúc. Chỉ có tình yêu mới làm thoả cơn khát trái tim chúng ta, chỉ có tình yêu mới chữa lành vết thương của chúng ta, chỉ có tình yêu mới mang lại cho chúng ta niềm vui đích thực. Và đây là con đường Chúa Giêsu đã dạy và mở ra cho chúng ta.
Vậy chúng ta cũng hãy lắng nghe lời Chúa nói với Phêrô: “Hãy lui lại đàng sau Thầy” (Mt 16:23), nghĩa là: hãy trở thành môn đệ của Thầy, hãy bước đi trên con đường Thầy đi và đừng suy nghĩ theo kiểu thế gian nữa. Khi đó, với ân sủng của Chúa Kitô và Chúa Thánh Thần, chúng ta sẽ có thể bước đi trên con đường tình yêu. Thậm chí, yêu thương có nghĩa là từ bỏ chính mình, đấu tranh chống lại sự ích kỷ cá nhân và thế gian, chấp chận mạo hiểm để sống tình huynh đệ. Bởi vì nếu đúng là tất cả những điều này đều đòi hỏi phải trả giá bằng vất vả, hy sinh, và đôi khi phải leo lên thập giá, và càng đúng hơn khi chúng ta mất mạng sống vì Tin Mừng, thì Chúa lại ban cho chúng ta tràn đầy tình yêu và niềm vui một cách tràn đầy và mãi mãi.
Nguồn: vaticannews.va/vi
Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 22 Thường niên năm A (30/8/2020) – Phục vụ Thiên Chúa và tha nhân
Anh chị em thân mến, chào anh chị em!
Đoạn Tin mừng hôm nay (Mt 16,21-27) nối tiếp Tin mừng Chúa nhật tuần trước (Mt 16,13-20). Sau khi ông Phêrô, nhân danh các môn đệ khác, tuyên xưng niềm tin nơi Chúa Giêsu là Đức Mêssia và là Con Thiên Chúa, chính Chúa Giêsu bắt đầu nói với các ông về cuộc khổ nạn của Ngài. Trên đường tiến về Giêrusalem, Chúa công khai giải thích cho những người bạn của Ngài về điều đang chờ đợi Ngài trong chặng chót tại thành Thánh: Chúa loan báo mầu nhiệm cái chết và sự sống lại, sự hạ nhục và vinh quang của Ngài. Chúa cho biết Ngài sẽ “phải chịu đau khổ nhiều do các kỳ lão, trưởng tế và luật sĩ, sẽ bị giết rồi sống lại ngày thứ ba” (Mt 16,21). Nhưng những lời của Chúa không được hiểu, vì các môn đệ có một niềm tin chưa trưởng thành và quá gắn bó với não trạng của trần thế (xc. Rm 12,2).
Đứng trước viễn tượng Chúa Giêsu có thể thất bại và chết trên thập giá, chính ông Phêrô đã nổi loạn và nói với Chúa: “Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy!” (v.22). Tin nơi Chúa Giêsu, muốn theo Ngài, nhưng không chấp nhận vinh quang của Ngài qua khổ nạn. Đối với ông Phêrô và các môn đệ khác - và cả chúng ta nữa! - thập giá là một “chướng ngại”, một cớ vấp phạm, trong khi Chúa Giêsu coi việc “trốn chạy khỏi thập giá là “điều vấp phạm”, là “gương mù”, nghĩa là muốn tránh không tuân theo ý Chúa Cha, tránh sứ mạng mà Chúa Cha đã ủy thác cho Ngài để cứu độ chúng ta. Vì thế, Chúa Giêsu trả lời Phêrô: “Satan, hãy lui ra đằng sau Thầy! Con cản lối Thầy, vì tư tưởng của con không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, nhưng là của người phàm!” (v.23) Mười phút trước đó, Chúa Giêsu đã khen Phêrô, và hứa cho ông là nền tảng Giáo hội của Ngài; mười phút sau Chúa gọi ông là Satan. Phải hiểu điều này ra sao? Đó là điều cũng xảy ra cho chúng ta: trong những lúc sốt sắng, đầy thiện chí, gần tha nhân, chúng ta nhìn Chúa Giêsu và tiến bước, nhưng trong những lúc chúng ta gặp thánh giá, chúng ta bỏ chạy. Ma quỉ, Satan, cám dỗ chúng ta, như Chúa nói với Phêrô. Đó chính là đặc tính của ác thần, của ma quỉ, là làm cho chúng ta xa lìa thập giá, thập giá của Chúa Giêsu.
“Nếu ai muốn theo Thầy, thì hãy bỏ mình đi, vác thánh giá hằng ngày mà theo Thầy” (v.24). Qua cách thức này, Chúa chỉ rõ con đường của người môn đệ chân thực, qua hai thái độ: Thứ nhất là “từ bỏ chính mình”, đây không có nghĩa là một sự thay đổi hời hợt, nhưng là một sự hoán cải, một sự đảo lộn các giá trị. Thái độ thứ hai là vác thập giá của mình. Đây không phải chỉ là kiên nhẫn chịu đựng những sầu muộn hằng ngày, nhưng là, với tinh thần đức tin và trách nhiệm, nhận phần cơ cực và đau khổ mà cuộc chiến đấu chống sự ác kéo theo. Cuộc sống của Kitô hữu luôn luôn là một cuộc chiến đấu. Kinh thánh dạy rằng cuộc sống của tín hữu là chiến đấu chống ác thần, chống lại Sự Ác.
Như thế, quyết tâm “vác thập giá” trở nên sự tham phần với Chúa Kitô vào việc cứu độ thế giới. Khi nghĩ đến điều đó, chúng ta hãy làm sao để thánh giá trên tường nhà, hoặc thánh giá nhỏ mà chúng ta đeo ở cổ, trở thành dấu hiệu ước muốn của chúng ta kết hiệp với Chúa Kitô trong việc yêu thương phục vụ anh chị em, nhất là những người nhỏ bé và mong manh nhất. Thập giá là dấu hiệu thánh của Tình yêu Thiên Chúa và Hy sinh của Chúa Giêsu, và không được thu hẹp vào một đồ vật mê tín hay một đồ trang sức. Mỗi lần chúng ta nhìn ngắm hình ảnh Chúa Kitô chịu đóng đinh, chúng ta hãy nghĩ rằng Chúa, như Người Tôi Tớ đích thực của Thiên Chúa, đã thực thi sứ mạng của Ngài bằng cách hiến mạng sống, đổ máu đào để chuộc tội. Vì thế, nếu chúng ta muốn là môn đệ của Chúa, chúng ta được kêu gọi noi gương Ngài, hiến thân không chút dè dặt vì yêu mến Chúa và tha nhân.
Xin Đức Trinh Nữ Maria cùng với Con của Mẹ, trên đồi Canvê, giúp chúng con đừng lui bước trước những thử thách và đau khổ vẫn đi kèm việc làm chứng cho Tin mừng.
Nguồn: vietnamese.rvasia.org
Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 22 Thường niên năm A (03/9/2017) – Chỉ có tình yêu mới mang lại ý nghĩa và hạnh phúc
Anh chị em thân mến!
Bài Tin Mừng hôm nay (Mt 16:21-27) tiếp nối đoạn Tin Mừng của Chúa Nhật trước. Trong bài đọc hôm nay, thánh Phêrô tuyên xưng đức tin. Thánh Phêrô là “đá tảng” mà Chúa muốn xây dựng Giáo Hội. Thế nhưng thánh sử Mátthêu cho chúng ta thấy phản ứng của thánh Phêrô trước việc Chúa Giêsu loan báo về cuộc khổ nạn. Khi Chúa nói với các môn đệ rằng, Người lên Giêrusalem để chịu đau khổ, bị giết và sẽ sống lại, ông Phêrô đã cản ngăn mà nói: Điều ấy không thể xảy ra với Thầy được, không thể xảy ra với Đấng Kitô được. Chúa trách mắng Phêrô rất nặng lời: “Hỡi Satan, lui lại đằng sau Thầy, vì anh làm cớ cho Thầy vấp phạm, vì anh chẳng hiểu những gì thuộc về Thiên Chúa mà chỉ nghĩ theo lối loài người”.
Ngay trước đó, ông Phêrô được Thầy Giêsu khen và chúc phúc vì ông nhận được mặc khải từ Chúa Cha để tuyên xưng đức tin. Ông còn được Chúa Giêsu coi là đá tảng vững chắc để xây đựng Giáo Hội. Vậy mà chỉ trong giây lát, ông đã trở nên chướng ngại, trở nên hòn đá làm vấp ngã trên con đường của Đấng Mêsia. Chúa Giêsu biết rõ: Phêrô và những người khác vẫn còn chặng đường dài để có thể trở thành môn đệ của Chúa.
Lúc ấy, Thầy Giêsu bắt đầu giải thích với tất cả những ai đang theo Người rằng: Ai muốn theo Ta, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà đi theo Ta. Luôn là như thế, ngay cả ngày nay, có một cám dỗ, đó là muốn đi theo Đấng Kitô mà không có thập giá. Cám dỗ ấy giống như cám dỗ mà Phêrô đã làm đối với Thầy Giêsu khi ông nói: Không đâu, điều ấy sẽ không bao giờ xảy ra đâu. Nhưng Chúa Giêsu nhắc nhở chúng ta rằng, con đường của Người là con đường tình yêu, và chẳng có tình yêu chân thực nào mà lại không cần hy sinh bản thân. Chúng ta được mời gọi không bị lôi kéo bởi thế gian này, nhưng ngày càng nhận thức được tính khẩn thiết và nỗ lực cần có, để người Ki-tô hữu có thể lội ngược dòng đời.
Chúa Giêsu kết thúc bằng những lời khôn ngoan tuyệt vời, những lời luôn có giá trị, bởi vì chúng ta gặp thách đố về tâm lý là luôn tự coi mình làm trung tâm. Chúa nói: Ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất, còn ai liều mất mạng sống mình vì Ta thì sẽ cứu được. Trong nghịch lý ấy, có một quy luật vàng mà Thiên Chúa khắc ghi trong bản tính con người được tạo dựng trong Chúa Kitô. Quy luật đó là: chỉ có tình yêu mới mang lại ý nghĩa và hạnh phúc cho cuộc sống. Nếu chúng ta dành tài năng, sức lực và thời gian để cứu chữa để bảo vệ chính mình, thì thực ra chúng ta đánh mất, và đó là một sự tồn tại buồn tẻ. Thế nhưng, nếu chúng ta sống vì Chúa và đặt cuộc đời chúng ta trên tình yêu như Chúa Giêsu đã làm, thì chúng ta có thể hưởng nếm niềm vui đích thực, và cuộc đời chúng ta sẽ không tẻ nhạt nhưng sinh hoa kết trái.
Khi cử hành bí tích Thánh Thể, chúng ta tái khám phá mầu nhiệm thập giá. Chúng ta không chỉ nhớ mà thôi, nhưng còn cử hành Hy tế cứu chuộc mà Con Thiên Chúa đã hiến dâng tất cả và liều mất chính mình, để rồi Người nhận lại từ Chúa Cha. Chúa Con làm tất cả vì chúng ta, để tìm chúng ta, để cứu chúng ta khỏi hư mất, để liên kết chúng ta với mọi tạo vật. Mỗi lần tham dự Thánh Lễ, cầu mong tình yêu của Chúa Kitô chịu đóng đinh và đã phục sinh, kết hiệp mật thiết với chúng ta như của ăn thức uống, để chúng ta có thể theo Chúa trong từng bước đường đời, trong từng hành vi cụ thể phục vụ anh chị em.
Lạy Mẹ Maria rất thánh! Mẹ đã theo Chúa Giêsu cho tới tận đồi Calvario. Xin Mẹ đồng hành với chúng con. Xin Mẹ giúp chúng con không còn sợ thập giá, nhưng biết liên kết với Chúa Giêsu chịu đóng đinh. Xin cho chúng con biết liên kết với thập giá, không phải là thập giá vắng bóng Chúa, nhưng là thập giá Chúa Giêsu, nghĩa là đón lấy thập giá, vác lấy thập giá, vì tình yêu Thiên Chúa và tình yêu dành cho anh chị em. Và những đau khổ ấy, nhờ ân sủng của Chúa Kitô, sẽ trổ sinh hoa trái của sự phục sinh.
Nguồn: archivioradiovaticana.va
Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 22 Thường niên năm A (31/8/2014) – Đừng chiều theo lối sống của thế gian
Anh chị em thân mến, chào anh chị em
Trong hành trình Chúa nhật với Tin Mừng theo thánh Matthêu, hôm nay chúng ta đi tới điểm trọng yếu, trong đó, sau khi kiểm chứng về niềm tin của thánh Phêrô và 11 môn đệ khác nơi Ngài như Đấng Messia và là Con Thiên Chúa, Chúa Giêsu “bắt đầu giải thích cho họ biết Ngài sẽ phải lên Giêrusalem và chịu đau khổ nhiều..., bị giết và sống lại ngày thứ ba” (16,21). Đó là một thời điểm quan trọng qua đó ta thấy rõ sự đối nghịch giữa lối suy tư của Chúa Giêsu và của các môn đệ. Thậm chí, Phêrô cảm thấy nghĩa vụ cần phải trách Thầy mình, vì không thể gán cho Đấng Messia một sự kết thúc ô nhục như thế. Bấy giờ, Chúa Giêsu nghiêm khắc khiển trách Phêrô, chỉnh lý ông, vì ông đã không suy nghĩ “theo Thiên Chúa, nhưng theo loài người” (v.23) và vì ông đã không thấy mình đang theo phe Satan, kẻ cám dỗ.
Trong phụng vụ hôm nay, cả thánh Phaolô cũng nhấn mạnh về điểm này, thánh nhân viết cho các tín hữu Roma và nói với họ rằng: “Anh chị em đừng chiều theo thế gian này, đừng đi vào khuôn mẫu của thế gian này, nhưng hãy để cho mình được biến đổi, canh tân cách suy nghĩ của anh chị em, để có thể phân định ý Thiên Chúa” (Rm 12,2). Trong thực tế, các tín hữu Kitô chúng ta sống trong trần thế, hoàn toàn ở trong thực tại xã hội và văn hóa của thời đại chúng ta, và đúng là như thế; nhưng điều này bao hàm nguy cơ chúng ta theo thói thế gian, nguy cơ muối mất hương vị, như Chúa Giêsu nói (Xc Mt 5.13), nghĩa là tín hữu Kitô tan loãng, đánh mất sức mạnh của sự mới mẻ đến từ Chúa và Thánh Linh. Hành động ngược lại như thế thì mới đúng, nghĩa là khi sức mạnh của Tin Mừng vẫn còn sinh động nơi Kitô hữu, thì có thể biến đổi “những tiêu chuẩn phán đoán, các giá trị quyết định, những điểm hay ho, những đường hướng tư tưởng, những nguồn mạch gợi hứng và những kiểu mẫu đời sống” (Phaolô VI, Tông huấn “Loan báo Tin Mừng”, 19). Thật là buồn khi thấy có những Kitô hữu bị loãng, dường như họ trở thành rượu loãng, người ta không biết họ là Kitô hữu hay là người của thế gian, như rượu loãng, ta không biết đó là rượu hay là nước! Đó thực là điều buồn, buồn khi thấy những Kitô hữu không còn là muối đất nữa, và chẳng có ích lợi gì nữa. Muối của họ đã mất vị, vì họ chiều theo tinh thần thế gian này, trở thành người trần tục.
Vì thế, cần phải liên tục canh tân, kín múc nhựa sống từ Tin Mừng. Và làm sao có thể thi hành điều này? Trước tiên, bằng cách đọc và suy niệm Tin Mừng mỗi ngày, nhờ đó Lời Chúa Giêsu luôn hiện diện trong đời sống chúng ta. Anh chị em hãy nhớ: việc mang theo sách Phúc Âm trong mình sẽ giúp anh chị em: một cuốn Phúc âm nhỏ ở trong túi, trong sắc, và đọc một đoạn trong ngày. Nhưng luôn mang theo Phúc Âm, vì đó có nghĩa là mang Lời Chúa Giêsu, để có thể đọc. Ngoài ra, bằng cách tham dự thánh lễ chúa nhật, qua đó chúng ta gặp Chúa trong cộng đoàn, chúng ta lắng nghe Lời Chúa và lãnh nhận Thánh Thể liên kết chúng ta với Chúa và giữa chúng ta với nhau; rồi những ngày tĩnh tâm và linh thao rất quan trọng để canh tân tinh thần. Tin Mừng, Thánh Thể, kinh nguyện: nhờ những hồng ân này của Chúa, chúng ta có thể trở nên đồng hình dạng, không phải với thế gian, nhưng là với Chúa Kitô, và theo Chúa trên con đường của Ngài, con đường “mất mạng sống mình” để tìm lại nó (v.25). Mất mạng sống theo nghĩa trao tặng, dâng hiến sự sống ấy vì yêu thương và trong tình thương - và điều này có nghĩa là phải hy sinh, thánh giá - để nhận lại sự sống được thanh tẩy, được giải thoát khỏi ích kỷ và hậu quả của sự chết, được tràn đầy sự vĩnh cửu.
Đức Trinh Nữ Maria luôn đi trước chúng ta trên con đường này; chúng ta hãy để cho Mẹ hướng dẫn và tháp tùng chúng ta.
Nguồn: archivioradiovaticana.va
Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ Chúa nhật 22 Thường niên năm A (28/8/2011) – Suy nghĩ theo ý Chúa là chấp nhận thập giá
Anh chị em thân mến,
Trong Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu giải thích cho các môn đệ hiểu rằng Người phải “đi Giêrusalem và chịu đau khổ nhiều vì các bô lão, các thủ lãnh các tư tế và các ký lục, bị giết chết và sống lại ngày thứ ba” (Mt 16,21).
Tất cả xem ra bị đảo lộn trong con tim của các môn đệ. Làm sao mà “Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống” (c. 16) lại có thể bị đau khổ cho tới chết được? Tông đồ Phêrô nổi loạn, không chấp nhận con đường ấy, nên mới lên tiếng nói với Thầy rằng: “Xin Thiên Chúa đừng để Thầy gặp chuyện ấy” (c. 22). Có sự khác biệt hiển nhiên giữa chương trình tình yêu của Thiên Chúa Cha – Đấng thậm chí ban chính Con Một trên thập giá để cứu chuộc nhân loại – và các chờ mong, ước muốn, và dự án của các môn đệ. Và sự đối chọi ấy ngày nay cũng lập lại nữa: khi việc thực hiện cuộc đời mình chỉ hướng tới chỗ thành công xã hội, sự giầu sang vật lý và kinh tế, thì nó không lý luận theo Thiên Chúa nữa, mà theo con người (c. 23).
Suy tư như thế giới là gạt bỏ Thiên Chúa ra một bên, không chấp nhận chương trình tình yêu của Người, và hầu như ngăn cản Người chu toàn ý muốn khôn ngoan của Người. Vì thế, Chúa Giêsu mới nói với Phêrô một lời đặc biệt cứng cỏi: “Hãy lui ra đàng sau Ta, Satan! Con là cớ gây vấp phạm cho Thầy” (ibid.). Chúa dạy cho biết rằng “con đường của các môn đệ là theo Người, Đấng Bị Đóng Đinh”. Nhưng trong tất cả ba Phúc Âm Người đều giải thích việc đi theo đó trong dấu chỉ của thập giá... như con đường “đánh mất chính mình”, là điều cần thiết đối với con người, và nếu không có điều này, thì nó không thể tìm lại được chính mình” (Đức Giêsu thành Nagiarét 2007, 333).
Cũng như Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ, ngày nay Người cũng mời gọi chúng ta: “Ai muốn theo Thầy, hãy từ bỏ chính minh, vác thập giá mình và theo Thầy” (Mt 16.24). Tín hữu kitô theo Chúa, khi chấp nhận thập giá của mình với lòng yêu mến. Dưới con mắt thế gian, xem ra nó là một thất bại và là việc “đánh mất đi sự sống” (x. c.25-26), vì họ biết rằng mình không vác thập giá một mình, nhưng chia sẻ cùng con đường hiến dâng đó với Chúa. Vị Tôi tớ Chúa Gioan Phaolô II đã viết như sau: “Một cách nhiệm mầu chính Chúa Kitô chấp nhận... chết trên một thập giá để nhổ tận gốc rễ tội kiêu căng khỏi trái tim con người, và biểu lộ một sự vâng phục toàn vẹn con thảo” (Es. ap. Gaudete in Domino (9 maggio 1975, AAS 67 (1975) 300-301). Khi tự nguyện chấp nhận cái chết, Chúa Giêsu mang lấy thập giá của tất cả mọi người và trở thành suối nguồn ơn thánh cứu độ cho toàn nhân loại. Thánh Cirillo thành Giêrusalem giải thích rằng: “Thập giá chiến thăng đã soi sáng những ai bị mù lòa vì ngu muội, đã giải thoát người bị tội lỗi giam cầm, đã đem lại ơn cứu độ cho toàn nhận loại” (Catechisis Illuminandorum XIII,1; de Christo crucifixo et sepulto: PG 33, 772 B).
Chúng ta hãy phó thác lời cầu nguyện của chúng ta cho Đức Trinh Nữ Maria và thánh Agostino mà hôm nay chúng ta kính nhớ, để cho mỗi một người trong chúng ta biết theo Chúa trên con đường thập giá, và để cho mình được biến đổi bởi ơn thánh Chúa, bằng cách canh tân kiểu suy tư “hầu có thể phân định ý muốn của Thiên Chúa, biết điều nào tốt, hoàn hảo và đẹp lòng Chúa” (Rm 12,2).
Nguồn: archivioradiovaticana.va
Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ Chúa nhật 22 Thường niên năm A (31/8/2008) – Chiến thắng sự ác bằng tinh yêu thập giá
Anh chị em thân mến,
Hôm nay, trong Tin Mừng, tông đồ Phêrô cũng xuất hiện hàng đầu. Nhưng Chúa nhật tuần trước chúng ta đã ngưỡng mộ thánh nhân vì niềm tin tinh tuyền nơi Chúa Giêsu, Đấng mà thánh nhân tuyên xưng là Đức Kitô và là Con Thiên Chúa, lần này giai thoại tiếp ngay theo đó cho thấy một niềm tin của thánh nhân vẫn chưa trưởng thành và quá gắn bó với “não trạng của thế gian này” (cf Rm 12,2). Thực vậy, khi Chúa Giêsu bắt đầu nói công khai về số phận đang chờ đợi ngài ở Giêrusalem, nghĩa là Ngài sẽ phải chịu đau khổ rất nhiều và bị giết, rồi sống lại, Phêrô phản đối và nói: “Xin Chúa cứu Thầy khỏi điều đó; điều ấy sẽ không bao giờ xảy ra cho Thầy” (Mt 16,22). Hiển nhiên là Thầy và trò theo hai lối tư tưởng đối ngược nhau. Phêrô theo lý lẽ phàm nhân, và xác tín rằng Thiên Chúa sẽ không bao giờ để cho Con của Chúa kết thúc sứ mạng với cái chết trên thập giá. Trái lại Chúa Giêsu biết rằng, trong tình yêu thương bao la đối với nhân loại, Chúa Cha đã sai Ngài đến để hiến mạng sống vì họ, và nếu sứ mạng này bao gồm cuộc khổ nạn và cái chết, thì điều xảy ra như thế thật là chính đáng. Đàng khác, Chúa cũng biết rằng tiếng nói cuối cùng sẽ là sự phục sinh. Sự phản đối của Phêrô, tuy là do tình ngay và do tình yêu chân thành đối với Thầy, nhưng đối với Chúa Giêsu, nhưng thái độ ấy giống như một sự cám dỗ, một lời mời gọi hãy cứu mạng sống mình, trong khi chỉ qua việc mất mạng sống, Chúa mới nhận lại được cuộc sống mới mẻ và đời đời cho tất cả chúng ta.
Nếu để cứu chúng ta, Con Thiên Chúa đã phải chịu đau khổ và chết vì đóng đanh, chắc chắn đó không phải vì kế hoạch tàn ác của Chúa Cha trên trời. Lý do là vì căn bệnh nặng nề mà Ngài phải chữa trị cho chúng ta: một sự ác nghiêm trọng và gây chết chóc đến độ nó đòi tất cả máu của Ngài. Thực vậy, chính nhờ sự chết và phục sinh mà Chúa Giêsu đã chiến thắng tội lỗi và sự chết, tái lập chủ quyền của Thiên Chúa. Nhưng cuộc chiến đấu chưa chấm dứt; sự ác vẫn còn và kháng cự trong mọi thế hệ, kể cả trong thời đại chúng ta. Những kinh hoàng của chiến tranh, bạo lực trên người vô tội, lầm than và bất công đè nặng trên những người yếu là gì nếu chẳng phải là sự kháng cự của sự ác chống lại Nước Thiên Chúa? Và làm sao đáp lại bao nhiêu sự gian ác như thế nếu không bằng sức mạnh không võ trang của tình yêu chiến thắng oán thù, của sự sống không sợ chết? Đó chính là sức mạnh huyền nhiệm mà Chúa Giêsu đã dùng, dù không được cảm thông và bị nhiều môn đệ của Ngài bỏ rơi.
Anh chị em thân mến, để chu toàn công trình cứu chuộc, Đấng Cứu Thế tiếp tục liên kết với bản thân Ngài và sứ mạng của Ngài những người nam nữ sẵn sàng vác thánh giá và theo Ngài. Cũng như đối với Chúa Kitô, việc các tín hữu mang thánh giá không phải là điều tùy ý, nhưng là một sứ mạng phải đón nhận vì tình yêu. Trong thế giới chúng ta ngày nay, như bị sức mạnh chia rẽ và tàn phá thống trị, Chúa Kitô không ngừng đề nghị với tất cả mọi người lời mời gọi rõ ràng của Ngài: “ai muốn làm môn đệ của Thầy, thì hãy từ bỏ sự ích kỷ của mình và vác thập giá với thầy”. Chúng ta hãy xin Mẹ Maria phù trợ, Mẹ là Đấng đầu tiên đã theo Chúa Giêsu trên đường thập giá cho đến cùng. Xin Mẹ giúp chúng ta quyết liệt đi theo Chúa, để dù trong thử thách chúng ta cảm nghiệm ngay từ bây giờ vinh quang của sự sống lại.
Nguồn: archivioradiovaticana.va