Đức Lêô XIV, Bài giảng Chúa nhật 4 Phục sinh năm A (26/4/2026) - Hãy để mọi người vào, và sẵn sàng bước ra

Đức Lêô XIV, Huấn dụ Chúa nhật 4 Phục sinh năm A (26/4/2026) - Chúa biết chúng ta, gọi đích danh chúng ta

Đức Phanxicô, Bài giảng Chúa nhật 4 Phục sinh năm A (30/4/2023) - Tôi đến để chiên được sống

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 4 Phục sinh năm A (03/5/2020) - Phân định tiếng Chúa và tiếng ma quỷ

Đức Phanxicô, Bài giảng Chúa nhật 4 Phục sinh năm A (07/5/2017) - Chức linh mục là để phục vụ

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 4 Phục sinh năm A (07/5/2017) - Cảm nghiệm tiếng nói của Đức Kitô Mục Tử

Đức Phanxicô, Bài giảng Chúa nhật 4 Phục sinh năm A (11/5/2014) - Linh mục tiếp tục sứ mạng của Đức Kitô

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 4 Phục snh năm A (11/5/2014) - Hãy quấy rầy các chủ chăn

Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ Chúa nhật 4 Phục sinh năm A (15/5/2011) - Đặt mình trong ý định của Thiên Chúa

Đức Bênêđictô XVI, Chúa nhật 4 Phục sinh năm A (13/4/2008) - Ơn gọi và sứ vụ


Đức Lêô XIV, Bài giảng Chúa nhật 4 Phục sinh năm A (26/4/2026) - Hãy để mọi người vào, và sẵn sàng bước ra

(Thánh lễ Truyền chức linh mục)

Anh chị em thân mến,

Tôi gửi lời chào đặc biệt đến những anh em vừa được giới thiệu để lãnh nhận thiên chức linh mục, đến gia đình của anh em, đến các linh mục của Roma, mà nhiều anh em trong đó cũng đã được truyền chức vào chính Chúa nhật 4 Phục sinh này, và đến tất cả anh chị em đang hiện diện.

Chúa nhật này tràn đầy sức sống! Dù cái chết đang bao quanh chúng ta, nhưng lời hứa của Chúa Giêsu đã trở thành hiện thực: “Phần tôi, tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào” (Ga 10:10). Chúng ta nhìn thấy sự quảng đại và lòng nhiệt thành lớn lao nơi sự sẵn sàng của những người trẻ này, những người mà hôm nay Giáo hội kêu gọi để lãnh nhận chức linh mục. Là một cộng đoàn đông đảo và đa dạng quy tụ quanh một Thầy duy nhất, chúng ta cảm nhận được một sự hiện diện đổi mới chúng ta. Đó chính là Chúa Thánh Thần, Đấng hiệp nhất mọi người và mọi ơn gọi trong tự do, để không còn ai sống cho riêng mình. Mỗi Chúa Nhật đều mời gọi chúng ta bước ra khỏi “nấm mồ” của sự cô lập và khép kín, để chúng ta có thể gặp gỡ nhau trong khu vườn của sự hiệp thông, nơi Đấng Phục Sinh là Đấng canh giữ chúng ta.

Ơn gọi của những anh em này mời gọi chúng ta suy tư về sự phục vụ của người linh mục, vốn là thừa tác vụ hiệp thông. Thật vậy, “sự sống dồi dào” đến với chúng ta qua cuộc gặp gỡ mang tính cá nhân sâu sắc với Chúa Con, nhưng ngay lập tức mở mắt chúng ta hướng về anh chị em mình, những người đã đang trải nghiệm, hoặc còn đang kiếm tìm “quyền trở nên con Thiên Chúa” (Ga 1:12). Đây chính là một bí quyết cho đời sống linh mục. Các tiến chức thân mến, mối tương quan của anh em với Đức Kitô càng sâu sắc bao nhiêu, thì sự thuộc về toàn thể nhân loại của anh em càng triệt để bấy nhiêu. Không có sự đối nghịch hay cạnh tranh giữa trời và đất; trong Chúa Giêsu, cả hai được hiệp nhất mãi mãi. Mầu nhiệm sống động và năng động này liên kết con tim vào một tình yêu bất khả phân ly: nó ràng buộc và làm tràn đầy con tim. Chắc chắn, giống như tình yêu của các đôi vợ chồng là tình yêu truyền cảm hứng cho đời sống độc thân, vì Nước Trời cũng phải được gìn giữ và canh tân không ngừng, bởi mọi tình cảm chân thành đều trưởng thành và sinh hoa kết trái theo thời gian. Anh em được mời gọi tiến đến một cách thức yêu thương cụ thể, tinh tế và khó khăn, và hơn thế nữa, là cho phép chính anh em được yêu thương trong tự do. Điều này sẽ làm cho anh em không chỉ trở thành những linh mục tốt, mà còn là những công dân ngay thẳng, sẵn sàng giúp đỡ, là những người xây dựng hòa bình và tình bằng hữu xã hội.

Về điểm này, thật đáng chú ý trong bài Tin mừng vừa được công bố (Ga 10:1–10), khi Chúa Giêsu đề cập đến những nhân vật và hành động hung hãn: những kẻ lạ mặt, những kẻ trộm và kẻ cướp, những kẻ bất chấp ranh giới và chen vào giữa Chúa và những kẻ được Người yêu thương. Chúa Giêsu nói, họ đến “chỉ để ăn trộm, giết hại và phá hủy” (c. 10). Tiếng của họ khác với tiếng của Người, và không thể nhận biết được (x. c. 5). Những lời của Chúa đầy tính hiện thực. Người thấu hiểu sự độc ác của thế gian, nơi Người đang bước đi cùng chúng ta. Qua những lời ấy, Người không chỉ gợi lên những hình thức xâm hại về thể lý, mà trên hết là sự xâm hại về tinh thần. Tuy nhiên, điều đó không làm Người từ bỏ việc hiến mạng sống mình. Sự tố cáo không trở thành sự từ bỏ; hiểm nguy không dẫn đến việc chạy trốn. Đây là một bí quyết khác cho đời sống linh mục: chúng ta không để thực tại làm chúng ta khiếp sợ. Chính Chúa của sự sống là Đấng kêu gọi chúng ta. Anh em thân mến, ước gì thừa tác vụ được trao phó cho anh em sẽ chuyển tải sự bình an của những người biết rằng họ được an toàn, ngay cả giữa những hiểm nguy.

Ngày nay, nhu cầu về sự an toàn khiến con người trở nên hung hãn, khiến các cộng đồng trở nên khép kín và dẫn con người đến việc tìm kiếm kẻ thù và những con dê tế thần. Nỗi sợ hãi thường hiện hữu quanh chúng ta và có lẽ ngay trong chính chúng ta. Ước mong sự an toàn của anh em không nằm ở vai trò mà anh em đảm nhận, nhưng ở nơi sự sống, cái chết và sự phục sinh của Chúa Giêsu, cũng như trong việc tham dự của anh em vào lịch sử cứu độ, cùng với dân của mình. Ơn cứu độ này đã và đang hoạt động trong biết bao việc lành được âm thầm thực hiện bởi những người thiện chí trong các giáo xứ và môi trường nơi anh em sẽ gia nhập với tư cách là những người bạn đồng hành. Những gì anh em loan báo và cử hành sẽ bảo vệ anh em, ngay cả trong những thời điểm khó khăn.

Trong những cộng đoàn nơi anh em được sai đến, Đấng Phục Sinh đã hiện diện rồi, và nhiều người đã bước theo Chúa một cách đáng khen ngợi. Anh em sẽ nhận ra những dấu thương của Người và phân biệt được tiếng của Người. Anh em sẽ gặp những con người hướng dẫn anh em đến với Người. Những cộng đoàn này cũng sẽ giúp anh em nên thánh! Về phần anh em, hãy giúp họ cùng nhau tiến bước, theo chân Chúa Giêsu, Vị Mục Tử Nhân Lành, để họ trở thành những nơi chốn – những khu vườn – của sự sống được tái sinh và được chia sẻ cho người khác. Con người thường thiếu một nơi để họ có thể hiểu ra rằng: đến với nhau thì tốt hơn và đẹp hơn, và rằng hòa hợp với nhau là điều khả thi. Tạo điều kiện cho các cuộc gặp gỡ, giúp quy tụ những người vốn dĩ chẳng bao giờ gặp nhau, và hòa giải sự chia rẽ, đó cũng là một cách giống như cử hành Bí tích Thánh Thể và Bí tích Hòa giải. Đến với nhau luôn có nghĩa là tái xây đắp Giáo hội một cách mới mẻ.

Tại một thời điểm trong bài Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu bắt đầu nói về chính Người bằng một hình ảnh quan trọng. Người mô tả mình là “mục tử”, nhưng những người nghe dường như không hiểu. Vì thế, Người thay đổi cách ẩn dụ: “Thật, tôi bảo thật các ông: Tôi là cửa cho chiên ra vào” (Ga 10:7). Tại Giêrusalem, có một cánh cổng được gọi chính xác như vậy, “Cửa chiên”, gần hồ Bethesda. Chiên và cừu được đưa vào đền thờ qua cổng đó, trước hết được dìm trong nước, rồi sau đó được dành cho việc hiến tế. Hình ảnh này ngay lập tức nhắc chúng ta nhớ về Bí tích Rửa tội.

Chúa Giêsu nói: “Tôi là cửa”. Năm thánh đã cho chúng ta thấy rằng hình ảnh này vẫn tiếp tục nói với trái tim của hàng triệu người. Trong suốt nhiều thế kỷ, những cánh cửa – thường là những cổng lớn thực thụ – đã mời gọi con người bước qua ngưỡng cửa của Giáo hội. Trong một số trường hợp, giếng rửa tội được xây ở bên ngoài, giống như hồ Bethesda cổ xưa, “nhiều người đau ốm, đui mù, què quặt, bất toại nằm la liệt” dưới các hành lang của nó (Ga 5:3). Các tiến chức thân mến, hãy coi mình là một phần của nhân loại đau khổ này, đang mong chờ sự sống dồi dào. Khi dẫn đưa người khác đến với đức tin, anh em sẽ thắp sáng lại chính đức tin của mình. Cùng với các tín hữu đã được rửa tội, anh em sẽ bước qua ngưỡng cửa của mầu nhiệm mỗi ngày – ngưỡng cửa mang dung mạo và danh của Chúa Giêsu. Đừng bao giờ che giấu cửa thánh này. Đừng ngăn chặn nó; đừng trở thành chướng ngại đối với những ai muốn bước vào. “Các người đã không vào, mà những kẻ muốn vào, các người lại ngăn cản” (Lc 11:52): đây là lời quở trách cay đắng của Chúa Giêsu dành cho những kẻ đã giấu chiếc chìa khóa của một lối đi vốn được dành mở rộng cho tất cả mọi người.

Ngày nay hơn bao giờ hết, đặc biệt là khi những số liệu thống kê dường như cho thấy một sự chia cách giữa con người và Giáo hội, hãy giữ cho cánh cửa luôn rộng mở! Hãy để mọi người bước vào, và hãy sẵn sàng bước ra. Đây là một bí quyết khác cho đời sống của anh em: anh em là một kênh dẫn, không phải là một bộ lọc. Nhiều người tin rằng họ đã biết những gì nằm phía bên kia ngưỡng cửa ấy. Họ mang theo những ký ức, có lẽ từ một quá khứ xa xôi. Thường thì có một điều gì đó trong họ vẫn còn sống động, chưa hề lụi tắt; điều này lôi kéo họ vào. Tuy nhiên, cũng có những lúc, trong họ lại có một điều gì đó vẫn còn rỉ máu và đẩy họ ra xa. Chúa thấu biết, và Người chờ đợi. Hãy là sự phản chiếu cho sự kiên nhẫn và dịu dàng của Người. Anh em thuộc về mọi người và cho mọi người! Đây là mục đích căn bản cho sứ mạng của anh em: giữ cho ngưỡng cửa luôn mở và hướng dẫn người khác đến đó, mà không cần dùng quá nhiều lời.

Mặt khác, Chúa Giêsu khẳng định và làm sáng tỏ: “Tôi là cửa. Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu. Người ấy sẽ ra vào và gặp được đồng cỏ” (Ga 10:9). Người không bóp nghẹt tự do của chúng ta. Có những cộng đoàn làm người ta ngột ngạt; có những nhóm rất dễ gia nhập nhưng gần như không thể rời bỏ. Đó không phải là trường hợp Hội Thánh của Chúa, cũng không phải của cộng đoàn các môn đệ của Người. Chúa Giêsu nói, ai được cứu thì có thể “ra vào và gặp được đồng cỏ”. Tất cả chúng ta đều tìm kiếm nơi trú ẩn, sự nghỉ ngơi và được chăm sóc. Những cánh cửa của Giáo hội luôn mở, nhưng không phải để tách biệt chúng ta khỏi cuộc sống: sự sống không kết thúc trong một giáo xứ, trong một hội đoàn, trong một phong trào, hay trong một nhóm. Ai được cứu đều có thể “ra đi và gặp được đồng cỏ”.

Anh em thân mến, hãy đi ra và khám phá văn hóa, con người và cuộc sống! Hãy kinh ngạc trước những điều mà Thiên Chúa làm cho lớn lên mà chúng ta không hề gieo trồng. Những người mà anh em sẽ phục vụ với tư cách là linh mục – giáo dân và các gia đình, người trẻ và người già, trẻ em và người bệnh – cư ngụ nơi những đồng cỏ mà anh em phải tìm hiểu. Đôi khi anh em sẽ cảm thấy mình thiếu những bản đồ cần thiết. Nhưng Vị Mục Tử Nhân Lành có chúng; hãy lắng nghe tiếng rất quen thuộc của Người. Biết bao người ngày nay cảm thấy lạc lối! Nhiều người cảm thấy họ không còn tìm được phương hướng. Trong bối cảnh ấy, không có chứng tá nào quý giá hơn điều này: “Người cho tôi nằm nghỉ. Người đưa tôi tới dòng nước trong lành, và bổ sức cho tôi. Người dẫn tôi trên đường ngay nẻo chính vì danh dự của Người" (Tv 23:2–3). Danh Người là Giêsu: “Thiên Chúa cứu độ”! Anh em là những chứng nhân cho điều đó. “Lòng nhân hậu và tình thương Chúa ấp ủ tôi suốt cả cuộc đời” (Tv 23:6). Anh chị em và các bạn trẻ thân mến: nguyện ước được như vậy!

WHĐ (27/4/2026)

 

Đức Lêô XIV, Huấn dụ Chúa nhật 4 Phục sinh năm A (26/4/2026) - Chúa biết chúng ta, gọi đích danh chúng ta

Anh chị em thân mến, chào anh chị em và chúc Chúa nhật tốt lành!

Trong khi chúng ta tiếp tục hành trình trong mùa Phục sinh, Tin mừng hôm nay thuật lại lời Đức Giêsu ví mình như người mục tử, rồi như cánh cửa của chuồng chiên (x. Ga 10,1-10).

Đức Giêsu đặt người mục tử đối lập với kẻ trộm. Thật vậy, Người nói: “Ai không qua cửa mà vào ràn chiên, nhưng trèo qua lối khác, người ấy là kẻ trộm, kẻ cướp” (c.1). Và sau đó, Người nói rõ hơn nữa: “Kẻ trộm chỉ đến để trộm cắp, giết hại và phá hủy; còn tôi, tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào” (c.10).

Sự khác biệt thật rõ ràng: người mục tử có một mối liên kết đặc biệt với đoàn chiên của mình, nên có thể đi qua cửa mà vào chuồng; còn ai phải trèo rào thì chắc chắn là kẻ trộm, muốn chiếm đoạt đàn chiên.

Đức Giêsu cho chúng ta biết Người gắn bó với chúng ta bằng một mối tương quan thân tình: Người biết chúng ta, gọi chúng ta đích danh, dẫn dắt chúng ta, và như người mục tử đối với đoàn chiên, Người đi tìm chúng ta khi chúng ta lạc lối và băng bó vết thương khi chúng ta đau yếu (x. Ed 34,16).

Đức Giêsu không đến như kẻ trộm để cướp đi sự sống và tự do của chúng ta, nhưng để dẫn chúng ta đi trên những nẻo đường chính trực. Người không đến để khống chế hay lừa dối lương tâm, nhưng để soi sáng lương tâm bằng ánh sáng khôn ngoan của Người. Người cũng không đến để làm vẩn đục những niềm vui trần thế, nhưng mở ra cho chúng ta một niềm hạnh phúc trọn vẹn và bền vững hơn. Ai tín thác vào Người thì không có gì phải sợ: Người không làm giảm giá trị sự sống của chúng ta, nhưng đến để ban cho chúng ta sự sống dồi dào (x. c.10).

Anh chị em thân mến, chúng ta được mời gọi suy tư và nhất là canh giữ “ràn chiên” của con tim và đời sống mình, bởi vì những gì bước vào đó có thể làm gia tăng niềm vui hoặc, như kẻ trộm, có thể đánh cắp niềm vui ấy.

Những “kẻ trộm” có thể mang nhiều khuôn mặt: đó là những người, dù bề ngoài thế nào, lại bóp nghẹt tự do của chúng ta hoặc không tôn trọng phẩm giá của chúng ta; đó là những xác tín và thành kiến khiến chúng ta không thể nhìn người khác và cuộc sống với ánh mắt bình an; đó là những ý tưởng sai lầm dẫn chúng ta đến những lựa chọn tiêu cực; đó là những lối sống hời hợt hoặc chạy theo chủ nghĩa tiêu thụ, làm chúng ta trống rỗng nội tâm và khiến chúng ta luôn sống ở bên ngoài chính mình.

Và cũng đừng quên những “kẻ trộm” khác, khi tàn phá tài nguyên trái đất, gây ra những cuộc chiến đẫm máu hoặc nuôi dưỡng sự dữ dưới bất kỳ hình thức nào, thực chất là đang cướp đi của tất cả chúng ta khả năng có một tương lai bình an và thanh thản.

Chúng ta có thể tự hỏi: chúng ta muốn để ai dẫn dắt đời mình? Những “kẻ trộm” nào đã tìm cách bước vào “ràn chiên” của chúng ta? Chúng đã thành công chưa, hay chúng ta đã biết cách khước từ chúng?

Tin mừng hôm nay mời gọi chúng ta tín thác vào Chúa: Người không đến để lấy đi điều gì của chúng ta; trái lại, Người là Mục tử nhân lành, Đấng làm cho sự sống được tăng trưởng và ban cho chúng ta sự sống dồi dào.

Xin Đức Trinh Nữ Maria luôn đồng hành với chúng ta trên hành trình đời mình, và chuyển cầu cho chúng ta cũng như cho toàn thế giới.

Nguồn: vaticannews.va/vi

 

Đức Phanxicô, Bài giảng Chúa nhật 4 Phục sinh năm A (30/4/2023) - Tôi đến để chiên được sống

(Tông du Hungary)

Những lời cuối cùng Chúa Giêsu nói trong Tin Mừng mà chúng ta vừa nghe tóm tắt ý nghĩa sứ vụ của Người: “Tôi đến để chiên được sống và sống dồi dào” (Ga 10,10). Đây là điều người mục tử nhân lành làm: hy sinh tính mạng vì đoàn chiên của mình. Như thế, Chúa Giêsu, như một mục tử đi tìm đoàn chiên của mình, đã đến tìm chúng ta khi chúng ta lạc lối; với tư cách là mục tử, Người đến để cứu chúng ta khỏi cái chết; như một mục tử biết từng con chiên của mình và yêu thương chúng với sự dịu dàng vô hạn, Người đã đưa chúng ta vào ràn chiên của Chúa Cha, làm cho chúng ta trở nên con cái của Người.

Vì thế, chúng ta hãy chiêm ngắm hình ảnh của Vị Mục Tử Nhân Lành, và chúng ta hãy suy nghĩ về hai hành động mà theo Tin Mừng, Người thực hiện cho đoàn chiên của mình: trước hết Người gọi tên từng con, sau đó dẫn chúng ra.

Chúa gọi từng người bằng tên

Trước hết, “gọi tên từng con chiên của mình” (c. 3). Khi bắt đầu lịch sử cứu độ, chúng ta chẳng có công trạng gì, khả năng, hay cơ cấu của mình; nguyên thuỷ bắt nguồn là từ tiếng gọi của Thiên Chúa, ước muốn của Người đến với chúng ta, sự quan tâm của Người đối với mỗi người chúng ta, lòng thương xót dồi dào của Người muốn cứu chúng ta khỏi tội lỗi và sự chết, để ban cho chúng ta sự sống dồi dào và niềm vui bất tận. Chúa Giêsu đến với tư cách là Mục Tử Nhân Lành để gọi chúng ta và đưa chúng ta về nhà. Khi đó, chúng ta, nhớ lại với lòng biết ơn, có thể nhớ lại tình yêu của Người dành cho chúng ta, vì chúng ta những kẻ đã xa Người, vâng, trong khi “tất cả chúng ta, với tư cách là đoàn chiên, bị lạc mất nhau” và “mỗi người mỗi ngả” (Is 53:6), Người gánh lấy sự gian ác và tội lỗi của chúng ta, đem chúng ta về với trái tim Chúa Cha. Như vậy, chúng ta đã nghe Tông đồ Phêrô trong bài đọc thứ hai: “Trước kia anh em chẳng khác nào những con chiên lạc, nhưng nay đã quay về với Vị Mục Tử, Đấng chăm sóc linh hồn anh em.” (1Pr 2:25). Và cho đến hôm nay, trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống, trong những gì chúng ta mang trong lòng, trong sự hoang mang, trong nỗi sợ hãi, trong cảm giác thất bại đôi khi tấn công chúng ta, trong ngục tù buồn bã đe dọa giam cầm chúng ta, Người gọi chúng ta . Người đến như một Mục Tử nhân lành và gọi đích danh chúng ta, để cho chúng ta biết chúng ta quý giá biết bao trước mắt Người, để chữa lành những vết thương của chúng ta và mang lấy những yếu đuối của chúng ta, để quy tụ chúng ta hiệp nhất trong ràn chiên của Người và làm cho chúng ta trở nên thân thuộc với Chúa Cha và với nhau.

Anh chị em thân mến, khi chúng ta có mặt tại đây sáng nay, chúng ta cảm thấy niềm vui được làm dân thánh của Thiên Chúa: tất cả chúng ta đều được sinh ra từ lời kêu gọi của Người; chính Người đã hiệu triệu chúng ta và vì lý do này, chúng ta là dân của Người, là đoàn chiên của Người, Giáo hội của Người. Người đã tập hợp chúng ta lại đây để mặc dù chúng ta khác nhau và thuộc về các cộng đoàn khác nhau, nhưng tình yêu vĩ đại của Người đã mang tất cả chúng ta lại với nhau trong một vòng tay duy nhất. Thật là tốt đẹp khi chúng ta gặp gỡ nhau: các Giám mục và linh mục, tu sĩ và giáo dân; và thật đẹp khi được chia sẻ niềm vui này cùng với các phái đoàn đại kết, những vị đứng đầu cộng đồng Do Thái, đại diện các tổ chức dân sự và ngoại giao đoàn. Đây là tính công giáo: tất cả chúng ta, được Vị Mục Tử Nhân Lành gọi đích danh, được mời gọi chào đón và truyền bá tình yêu của Người, để làm cho đoàn chiên của Người bao trọn tất cả chứ không bao giờ loại trừ. Và, do đó, tất cả chúng ta được mời gọi vun trồng các mối quan hệ huynh đệ và cộng tác, không chia rẽ, không coi cộng đồng của mình như một môi trường dành riêng, không bị cuốn vào mối bận tâm bảo vệ không gian riêng của mỗi người, nhưng mở lòng ra để yêu thương nhau.

Đi ra thế giới

Sau khi đã gọi chiên, Mục Tử “dẫn chúng ra” (Ga 10:3). Đầu tiên, Người mời họ vào đàn bằng cách gọi họ, bây giờ Người thúc họ ra. Trước hết chúng ta được quy tụ vào gia đình Thiên Chúa để trở thành dân của Người, nhưng sau đó chúng ta được sai đi vào thế giới để, với lòng can đảm và không sợ hãi, chúng ta trở thành những người loan báo Tin Mừng, những chứng nhân của Tình Yêu đã tái sinh chúng ta. Chúng ta có thể nắm bắt chuyển động kép này – bước vào và đi ra - từ một hình ảnh khác mà Chúa Giêsu sử dụng: hình ảnh cánh cửa. Người nói: “Tôi là cửa. Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu. Người ấy sẽ đi ra và gặp được đồng cỏ.” (c. 9). Chúng ta hãy lắng nghe kỹ điều này: sẽ vào và sẽ ra. Một đàng, Chúa Giêsu là cánh cửa đã mở rộng cho chúng ta được hiệp thông với Chúa Cha và cảm nghiệm được lòng thương xót của Người; nhưng, như mọi người đều biết, một cánh cửa không chỉ được sử dụng để vào mà còn để rời khỏi nơi người ấy đang ở. Và rồi, sau khi đã đưa chúng ta trở lại trong vòng tay của Thiên Chúa và trong đàn chiên của Giáo hội, Chúa Giêsu là cánh cửa để đưa chúng ta ra thế giới: Người thúc đẩy chúng ta ra đi để gặp gỡ anh chị em của mình. Và chúng ta hãy nhớ kỹ điều đó: tất cả mọi người, không trừ một ai, đều được mời gọi về điều này, bước ra khỏi sự thoải mái của chúng ta và có can đảm để đi đến mọi vùng ngoại vi cần đến ánh sáng của Tin Mừng (x. Tông huấn Evangelii gaudium, 20).

Anh chị em thân mến, “đi ra” có nghĩa là mỗi người chúng ta trở thành, giống như Chúa Giêsu, một cánh cửa rộng mở. Thật buồn và xấu khi nhìn thấy những cánh cửa đóng lại: cánh cửa khép kín của sự ích kỷ của chúng ta đối với những người đi bên cạnh chúng ta hàng ngày; những cánh cửa đóng kín của chủ nghĩa cá nhân của chúng ta trong một xã hội có nguy cơ teo tóp lại trong cô độc; những cánh cửa đóng kín của sự thờ ơ của chúng ta đối với những người đau khổ và nghèo đói; những cánh cửa đóng lại đối với những người xa lạ, khác biệt, di cư, nghèo khổ. Và ngay cả những cánh cửa đóng kín của các cộng đoàn giáo hội của chúng ta: đóng cửa giữa chúng ta, đóng cửa đối với thế giới, đóng cửa đối với những người “không theo khuôn phép”, đóng cửa đối với những người mong mỏi sự tha thứ của Thiên Chúa. Chúng ta cũng hãy cố gắng nên giống Chúa Giêsu – bằng lời nói, cử chỉ, hoạt động hàng ngày – trở nên một cánh cửa luôn mở rộng, một cánh cửa không bao giờ bị đóng sầm trước mắt bất kỳ ai, một cánh cửa cho phép mọi người bước vào và cảm nghiệm vẻ đẹp của tình yêu và sự tha thứ từ Chúa.

Tôi lặp lại điều này trước hết với chính mình, với các anh em Giám mục và linh mục của tôi: với các mục tử chúng tôi. Bởi vì Chúa Giêsu nói, mục tử không phải là kẻ trộm kẻ cướp (x. Ga 10:8); nghĩa là mục tử không lợi dụng vai trò của mình, không áp bức đoàn chiên được trao phó cho mình, không “ăn cắp” không gian của anh chị em giáo dân, không thi hành quyền bính một cách cứng nhắc. Chúng ta hãy tự khuyến khích mình trở nên những cánh cửa ngày càng rộng mở hơn: “những trợ tá” của ân sủng của Thiên Chúa, những chuyên gia về sự gần gũi, sẵn sàng hiến dâng mạng sống, giống như Chúa Giêsu Kitô, là Chúa và là tất cả của chúng ta, đang dạy chúng ta với vòng tay dang rộng từ ngai toà thánh giá và tỏ cho chúng ta thấy mỗi lần trên bàn thờ, Tấm Bánh bẻ ra cho chúng ta. Tôi cũng nói điều này với các anh chị em giáo dân, với các giáo lý viên, với những người làm mục vụ, với những người có trách nhiệm chính trị và xã hội, với những người chỉ đơn thuần tiếp tục cuộc sống hàng ngày của họ, đôi khi gặp khó khăn: hãy mở rộng cửa. Chúng ta hãy để cho Chúa của sự sống đi vào tâm hồn chúng ta, để Lời của Người an ủi và chữa lành, rồi đi ra, và chính chúng ta trở thành những cánh cửa mở trong xã hội. Hãy mở ra và hòa nhập với nhau, để giúp Hungary phát triển trong tình huynh đệ, con đường dẫn đến hòa bình.

Ngỏ lời với tín hữu Hungary

Anh chị em thân mến, Chúa Giêsu Mục Tử Nhân Lành gọi đích danh chúng ta và chăm sóc chúng ta với sự dịu dàng vô biên. Người là cửa và ai đi qua Người thì được sự sống đời đời: vì thế Người là tương lai của chúng ta, một tương lai của “sự sống sung mãn” (Ga 10,10). Vì thế, chúng ta đừng bao giờ nản lòng, đừng bao giờ để mình bị cướp mất niềm vui và sự bình an mà Người đã ban cho chúng ta, đừng rút lui vào những vấn đề hay sự thờ ơ. Chúng ta hãy để mình được đồng hành với Vị Mục Tử của chúng ta: cùng với Người, xin cho cuộc sống của chúng ta, gia đình của chúng ta, các cộng đoàn Kitô hữu của chúng ta và toàn thể đất nước Hungary bừng sáng một sức sống mới!

Nguồn: vaticannews.va/vi

 

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 4 Phục sinh năm A (03/5/2020) - Phân định tiếng Chúa và tiếng ma quỷ

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Chúa nhật IV Phục sinh chúng ta cử hành hôm nay nói về Chúa Giêsu Mục Tử Nhân Lành. Tin Mừng nói: “Các chiên nghe tiếng Ngài: Ngài gọi đích danh các con chiên” (Ga 10,3). Chúa gọi chúng ta đích danh, Chúa gọi vì Chúa yêu thương chúng ta. Vì thế, Tin mừng cũng nói, có những tiếng nói khác không nên theo: tiếng nói của những kẻ xa lạ, những kẻ trộm cướp muốn gây hại cho các con chiên.

Những tiếng nói khác ấy âm vang trong chúng ta. Có tiếng nói của Thiên Chúa, nói với lương tâm chúng ta một cách tế nhị, và có tiếng nói cám dỗ dẫn đến sự ác. Làm thế nào để nhận ra tiếng nói của Mục Tử Nhân Lành khác với tiếng nói của kẻ trộm, làm thế nào phân biệt linh hứng của Thiên Chúa với sự xúi giục của ma quỷ? Ta có thể học phân biệt hai tiếng nói ấy.

Thực vậy, các tiếng ấy nói hai ngôn ngữ khác nhau, nghĩa là có những cách thức đối nghịch để gõ cửa tâm hồn chúng ta. Tiếng nói của Thiên Chúa không bao giờ ép buộc: Thiên Chúa đề nghị, chứ không áp đặt. Trái lại, tiếng nói xấu xa quyến rũ, tấn công, ép buộc: nó gợi lên những ảo tưởng chóa mắt, những cảm xúc quyến rũ, nhưng chóng qua. Ban đầu tiếng nói ấy nịnh nọt, làm cho chúng ta tưởng mình là toàn năng, nhưng rồi nó để cho chúng ta bị trống rỗng trong tâm hồn và cáo buộc chúng ta: “Mày chẳng có giá trị gì cả”. Trái lại, tiếng nói của Thiên Chúa sửa sai chúng ta, với tất cả sự kiên nhẫn, nhưng luôn luôn khích lệ, an ủi chúng ta: luôn luôn nuôi dưỡng hy vọng.

Có một sự khác biệt khác nữa. Tiếng nói của kẻ thù đưa ta ra khỏi hiện tại và muốn chúng ta tập trung vào những sợ hãi tương lai hoặc về những buồn sầu quá khứ: nó làm cho những cay đắng tái bùng lên, nhớ lại những thiệt hại đã chịu, nhớ đến kẻ đã gây hại cho chúng ta. Trái lại, tiếng Chúa nói về hiện tại: “Giờ đây con có thể làm điều thiện, giờ đây con có thể thực hiện sự sáng tạo của tình yêu, giờ đây con có thể từ bỏ những tiếc nuối và ray rứt cầm hãm tâm hồn con”. Tiếng Chúa truyền cảm hứng cho chúng ta, đưa dẫn chúng ta tiến về phía trước, nhưng tiếng Chúa lại nói trong hiện tại: bây giờ.

Ngoài ra, hai tiếng nói khơi lên trong chúng ta những câu hỏi khác nhau. Câu hỏi đến từ Thiên Chúa sẽ là: “Điều gì mang lại điều tốt cho tôi?”. Trái lại, tiếng nói của kẻ cám dỗ nhấn mạnh đến một câu hỏi khác: “Điều gì có lợi tôi nên làm?”. Điều gì có lợi cho tôi: tiếng nói xấu xa luôn xoay quanh cái tôi, những thúc đẩy của bản năng, những nhu cầu của nó, tất cả và ngay bây giờ. Trái lại, tiếng nói của Thiên Chúa không bao giờ hứa hẹn niềm vui rẻ tiền, nhưng mời gọi chúng ta đi xa hơn cái tôi của mình để tìm lại được thiện ích chân thực, tìm được an bình. Chúng ta hãy nhớ rằng: sự ác không bao giờ mang lại hòa bình, nó đặt sự cuồng nhiệt lên trước và để lại cay đắng sau đó. Đó là phong cách của sự dữ.

Sau cùng, tiếng nói của Thiên Chúa và tiếng nói của kẻ cám dỗ nói trong những “môi trường” khác nhau: kẻ thù ưa bóng tối, giả dối, những chuyện tầm phào, “ngồi lê đôi mách”; Chúa thì thích ánh sáng mặt trời, sự thật, minh bạch chân thành. Kẻ thù sẽ nói với chúng ta: “Hãy khép kín vào mình, bạn có làm gì đi nữa thì chẳng ai hiểu được và lắng nghe bạn, đừng tin tưởng!”. Trái lại, sự thiện mời gọi hãy cởi mở, trong sáng và tín thác nơi Thiên Chúa và nơi tha nhân.

Anh chị em thân mến, trong thời kỳ này, bao nhiêu tư tưởng và bận tâm đưa chúng ta trở về với chính mình. Chúng ta hãy tự hỏi xem những tư tưởng ấy từ đâu tới. Chúng ta hãy xin ơn nhận ra và đi theo tiếng nói của vị Mục Tử Nhân Lành. Ngài đưa chúng ta ra khỏi cái vòng ích kẻ và dẫn đưa chúng ta đến đồng cỏ của tự do chân chính. Xin Đức Mẹ là Mẹ Chỉ Bảo Đàng Lành, hướng dẫn và đồng hành với chúng ta trong sự phân định.

Nguồn: vietnamese.rvasia.org (03.05.2020)

 

Đức Phanxicô, Bài giảng Chúa nhật 4 Phục sinh năm A (07/5/2017) - Chức linh mục là để phục vụ

Anh chị em thân mến,

Những người con em của chúng ta đây được mời gọi lãnh nhận thiên chức linh mục. Như anh chị em đều biết, Chúa Giêsu chính là vị Linh Mục Tối Cao của Giao Ước Mới, trong Người, tất cả dân thánh của Thiên Chúa đều được mời gọi tham dự vào chức tư tế chung. Tuy nhiên, trong số các môn đệ, Chúa Giêsu muốn chọn một số người cách đặc biệt, để họ lãnh nhận và thực thi chức linh mục thừa tác, vì lợi ích cho tất cả mọi người, và để tiếp nối sứ mạng của Thầy Chí Thánh, đó là sứ mạng vừa là tư tế vừa là mục tử. Họ được Chúa Giêsu mời gọi và tuyển chọn, không phải để gầy dựng sự nghiệp, nhưng là để phục vụ.

Thực vậy, chính Chúa Giêsu là Đấng được Chúa Cha sai đến trần gian, và Chúa Giêsu đã lần lượt sai các Tông Đồ đi vào giữa lòng thế giới, tiếp đến là những đấng kế vị các Tông Đồ, đó là các Giám mục. Sau đó là những cộng tác viên của Giám mục, đó chính là các linh mục. Các linh mục được kêu gọi để phục vụ Dân Chúa.

Giờ đây chúng ta hãy phó dâng cho Chúa Kitô những người anh em sắp lãnh nhận chức linh mục, để họ trở thành người phục vụ Chúa Kitô, Đấng là Thầy, là Linh Mục và là Mục Tử; để họ xây dựng Thân Thể Chúa Kitô là Hội Thánh, là Dân Thiên Chúa và là Đền Thờ Chúa Thánh Thần.

Các tiến chức sẽ được đồng hình đồng dạng với Chúa Kitô, Đấng là Thượng Tế Đời Đời. Các tiến chức sẽ được thánh hiến để trở thành linh mục của Giao Ước Mới, và được liên kết với Đức Giám mục bản quyền. Các tiến chức sẽ trở thành người công bố Tin Mừng, trở thành người mục tử của Dân Chúa, trở thành người thực thi các tác vụ thánh, đặc biệt là cử hành Lễ Hy Tế của Chúa.

Anh em thân mến, các con thân mến, các con sắp lãnh nhận chức vụ linh mục, các con sắp lãnh nhận sứ mạng của Chúa Kitô. Hãy nhận lấy Lời Chúa với tất cả niềm vui như trẻ thơ. Hãy chăm chú đọc và siêng năng suy niệm Lời Chúa, để các con tin những gì các con đọc, dạy những gì các con tin, và sống những gì các con dạy.

Các con hãy nuôi dưỡng Dân Chúa bằng giáo thuyết cách đơn sơ như Chúa đã nói, đó là nói những gì thực sự đến từ con tim. Bài giảng của các con đừng quá phức tạp và đừng nặng suy lý: các con hãy nói cách đơn sơ, lời nói hãy xuất phát từ cõi lòng. Giảng như thế sẽ thực sự giúp ích Dân Chúa. Niềm vui nâng đỡ các Kitô hữu cũng chính là đời sống tốt lành của các con. Bởi vì lời nói mà không có gương sáng đời sống đi kèm, thì chẳng thà không nói. Lối sống hai mặt là căn bệnh tồi tệ gây hại Giáo Hội.

Các con sẽ tiếp tục lễ hy sinh của Chúa Kitô. Qua tác vụ của các con, qua đôi tay các con, những hy sinh thiêng liêng của các tín hữu sẽ nên hoàn thiện, bởi lẽ những hy sinh ấy kết hiệp với hy tế của Chúa Kitô, nhân danh toàn thể Hội Thánh, và được cử thành trên bàn thờ trong mầu nhiệm thánh.

Bây giờ các con đã biết điều phải làm. Đó là noi gương chính những gì các con cử hành, đó là tham dự vào mầu nhiệm cái chết và sự phục sinh của Chúa, để chết đi tội lỗi của bản thân và để bước đi với Chúa trong sự sống mới. Nếu một linh mục học nhiều về thần học và có nhiều bằng cấp, mà chưa học vác Thập giá Chúa Kitô, thì chưa phải là phục vụ. Người đó có thể là một học giả tốt, có thể là một giáo sư tốt, nhưng người ấy không phải là một linh mục.

Trong Bí tích Rửa Tội, chúng ta đã trở thành con người mới trong Dân Chúa. Trong Bí tích Hòa Giải, chúng ta được tha tội nhân danh Chúa Kitô và Hội Thánh. Chúng ta hãy không ngừng nài xin lòng thương xót nhân danh Chúa Kitô và Hội Thánh, hãy làm điều này luôn mãi. Đừng chất gánh nặng lên vai các tín hữu, những gánh mà ngay cả chúng ta cũng không vác nổi, đừng làm như thế. Chúa Giêsu đã trách mắng những nhà thông luật là kẻ đạo đức giả. Với dầu thánh trong Bí tích sức dầu bệnh nhân, các con hãy thăm viếng người bệnh, cho dù việc này nhiều khi khó khăn và có thể khó chịu. Các con đừng ngại chạm đến người bệnh, vì đó chính là chạm đến Chúa Kitô hiện diện nơi họ, và khi làm như thế các con cũng trở nên gần gũi hơn với Chúa Kitô. Bằng việc cử hành những tác vụ thánh thiêng trong những khoảnh khắc khác nhau của ngày sống, các con hãy dâng lên Chúa, những lời ngợi khen, lời khẩn cầu của Dân Chúa và toàn thể nhân loại.

Các con hãy biết rằng mình được chọn giữa bao người và dân Chúa đang mong đợi bao điều đến từ Thiên Chúa. Các con hãy thực thi chức linh mục của Chúa Kitô trong tình bác ái và niềm vui chân thành. Hãy vui tươi, đừng bao giờ buồn. Vui lên các con. Hãy vui niềm vui phục vụ của Chúa Kitô, cho dù giữa những đau khổ, hiểu lầm và ngay cả tội lỗi. Các con hãy luôn nhìn vào gương mẫu của Đấng là Mục Tử Nhân Lành, Đấng đã đến không phải để được phục vụ nhưng là để phục vụ. Các con thân mến, các con làm ơn đừng trở thành những “quý ông”, cũng đừng trở thành những “giáo sĩ kiểu công chức”; nhưng các con hãy trở thành người mục tử, những mục tử của Dân Chúa. 

Nguồn: archivioradiovaticana.va (07.05.2017)

 

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 4 Phục sinh năm A (07/5/2017) - Cảm nghiệm tiếng nói của Đức Kitô Mục Tử

Anh chị em thân mến,

Trong bài Tin Mừng Chúa nhật Chúa Chiên Lành hôm nay (Ga 10:1-11), Chúa Giêsu nói với chúng ta hai hình ảnh bổ túc cho nhau. Hình ảnh người mục tử và hình ảnh cửa ràn chiên.

Ràn chiên là tất cả chúng ta. Để bảo vệ ràn chiên thì có một cái cửa. Ở cửa đó có người canh gác. Có nhiều hạng người đến với ràn chiên. Có người đi qua cửa mà vào ràn chiên. Đó là người mục tử. Có kẻ không vào ràn chiên bằng cửa mà lại đi theo lối khác. Đó là kẻ lạ, là kẻ không yêu mến ràn chiên, nhưng đến với ràn chiên vì trục lợi. Chúa Giêsu nói rằng, Chúa chính là mục tử, là người thân thiết với chiên, là người gọi tên từng con chiên và chiên nhận ra tiếng của Người. Người dẫn chiên tới đồng cỏ xanh tươi.

Hình ảnh thứ hai là cửa ràn chiên. Chúa Giêsu nói Người chính là cái cửa. Chúa nói: Ta là cửa và ai qua cửa mà vào, thì được cứu rỗi, tìm được sự sống và sống dồi dào. Chúa Kitô là Mục Tử Nhân Lành, là cánh cửa cứu rỗi cho nhân loại, vì Người đã hiến dâng mạng sống mình vì đoàn chiên.

Chúa Giêsu là mục tử nhân lành, là cửa ràn chiên, là một thủ lãnh có thẩm quyền được diễn tả trong việc phục vụ, là Đấng trao ban sự sống mà không đòi người khác phải hy sinh. Người là vị lãnh đạo mà bạn có thể tin tưởng, giống như những con chiên có thể nhận ra tiếng nói của mục tử, vì con chiên biết rằng, người mục tử sẽ dẫn dắt chiên đến đồng cỏ xanh tươi. Chỉ cần một dấu hiệu, một tiếng gọi, và đàn chiên đi theo, vâng nghe, bước đi trong tiếng nói đầy thân thiện, mạnh mẽ và dịu ngọt, để rồi đàn chiên được chỉ dẫn, được bảo vệ, được an ủi, được chữa lành.

Thế đó, Chúa Kitô đã làm những điều ấy cho chúng ta. Có một nét trong kinh nghiệm đời sống người Kitô mà chúng ta có lẽ dễ quên. Đó là nét cảm nhận thiêng liêng. Chúng ta cảm thấy mình được liên kết đặc biệt với Chúa giống như con chiên với người mục tử. Đôi khi chúng ta quá nặng suy lý trong đời sống đức tin, và làm cho mình khó có thể nghe được tiếng nói của người mục tử nhân lành, Chúa lên tiếng nói và vẫn đang nói. Điều ấy xảy ra cho hai môn đệ trên đường Emmau. Tâm hồn họ đã bừng cháy khi Đấng Phục Sinh đồng hành với họ. Các bạn hãy tự hỏi rằng: “Tôi có cảm thấy mình được Chúa Giêsu yêu mến không?” Bởi vì Chúa Giêsu không bao giờ là người xa lạ, nhưng luôn là người bạn và người anh em. Thế nhưng, không phải lúc nào cũng có thể dễ nhận ra tiếng nói của người mục tử. Hãy cẩn thận. Vì chúng ta luôn bị chia trí và phân tâm bởi biết bao tiếng nói khác nhau. Hôm nay chúng ta được mời gọi tách mình khỏi những thứ khôn ngoan giả dối của thế gian, để bước theo Chúa Giêsu, Đấng Phục Sinh, Đấng duy nhất hướng dẫn và trao tặng ý nghĩa cho cuộc sống của chúng ta.

Nhân Ngày quốc tế cầu nguyện cho Ơn gọi, đặc biệt là Ơn gọi linh mục, chúng ta hãy cầu xin Chúa ban cho chúng ta những mục tử nhân lành. Xin Mẹ Maria chuyển cầu cho chúng ta. Xin Mẹ cùng đồng hành với 10 tân linh mục chịu chức hôm nay. Trong số 10 cha mới, có 4 cha thuộc giáo phận Roma. Cha muốn rằng 4 cha ấy sẽ cùng với Cha chúc lành trong giây phút này. Xin Mẹ Maria nâng đỡ để các cha mới luôn sẵn sàng và quảng đại đi theo tiếng Chúa gọi mời.

Nguồn: vietnamese.rvasia.org (07.05.2017)

 

Đức Phanxicô, Bài giảng Chúa nhật 4 Phục sinh năm A (11/5/2014) - Linh mục tiếp tục sứ mạng của Đức Kitô

(Thánh lễ truyền chức linh mục)

Anh em rất thân mến,

Những người con và anh em của chúng ta đây được kêu gọi lên thiên chức linh mục. Như anh em biết, Chúa Giêsu là vị Thượng tế duy nhất của Giao ước mới; nhưng trong Người, Thiên Chúa đã làm cho toàn thể dân thánh trở thành hàng tư tế vương giả. Tuy nhiên, giữa các môn đệ của mình, Chúa Giêsu muốn tuyển chọn một số người để công khai thi hành chức tư tế thừa tác trong Giáo hội, nhân danh Người và thay mặt cho nhân loại, hầu tiếp tục chính sứ mạng của Người là Thầy dạy, Tư tế và Mục tử.

Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, chúng ta sắp đưa những anh em này lên hàng linh mục, để qua việc phục vụ Đức Kitô là Thầy dạy, Tư tế và Mục tử, họ cộng tác vào việc xây dựng Thân thể Đức Kitô là Giáo hội, làm cho Giáo hội trở thành Dân Thiên Chúa và đền thờ của Chúa Thánh Thần.

Thật vậy, khi được nên đồng hình đồng dạng với Đức Kitô, vị Thượng tế đời đời, và được kết hợp với chức tư tế của giám mục mình, họ sẽ được thánh hiến thành những tư tế đích thực của Giao ước mới để rao giảng Tin mừng, chăn dắt dân Chúa, chủ sự việc phụng tự, và đặc biệt là cử hành Hy tế của Chúa.

Còn anh em, những người con và anh em rất thân mến,

Anh em sắp được nâng lên hàng linh mục, hãy nhớ rằng khi thi hành thừa tác vụ giảng dạy, anh em được chia sẻ sứ mạng của Đức Kitô là Thầy dạy duy nhất. Hãy trao ban cho mọi người Lời mà anh em đã lãnh nhận từ cha mẹ và các giáo lý viên. Hãy chuyên cần đọc và suy niệm Lời Chúa, để tin điều anh em đọc, dạy điều anh em tin, và sống điều anh em dạy. Ước gì dân Chúa được nuôi dưỡng bằng giáo huấn của anh em, giáo huấn ấy không phải là của chính anh em vì anh em không phải là chủ! Đó là giáo huấn của Chúa, và anh em phải trung thành với giáo huấn ấy!

Nhờ đó, điều anh em giảng dạy sẽ trở nên lương thực nuôi dưỡng dân Chúa. Ước chi hương thơm đời sống anh em mang lại niềm vui và nâng đỡ cho các tín hữu của Đức Kitô, để bằng lời nói và gương sáng, anh em xây dựng nhà của Thiên Chúa là Giáo hội.

Cũng vậy, anh em sẽ tiếp tục công việc thánh hóa của Đức Kitô. Nhờ thừa tác vụ của anh em trong việc cử hành các mầu nhiệm thánh, của lễ thiêng liêng của các tín hữu được hoàn thiện khi kết hợp với Hy tế của Đức Kitô, được dâng tiến qua tay anh em nhân danh toàn thể Giáo hội theo cách không đổ máu trên bàn thờ.

Vì thế, hãy hiểu điều anh em làm và noi theo điều anh em cử hành, để khi tham dự vào mầu nhiệm Tử nạn và Phục sinh của Chúa, anh em mang trong mình cái chết của Đức Kitô và bước đi với Người trong đời sống mới.

Nhờ Bí tích Rửa tội, anh em quy tụ các tín hữu mới vào Dân Thiên Chúa; nhờ Bí tích Hòa giải, anh em tha tội nhân danh Đức Kitô và Giáo hội. Và ở đây, tôi muốn dừng lại để xin anh em, vì tình yêu Đức Giêsu Kitô: đừng bao giờ mệt mỏi trong việc xót thương! Xin anh em! Hãy có khả năng tha thứ như Chúa đã tha thứ, Đấng đến không phải để kết án nhưng để thứ tha! Hãy thật quảng đại trong lòng thương xót! Và nếu anh em cảm thấy lấn cấn vì đã “tha quá nhiều”, hãy nhớ đến vị linh mục thánh thiện mà tôi đã kể, người đã đến trước Nhà Tạm và thưa: “Lạy Chúa, xin tha cho con nếu con đã tha quá nhiều, nhưng chính Chúa đã nêu gương xấu cho con!” Tôi nói thật với anh em: tôi rất đau lòng khi gặp những người không còn đi xưng tội nữa vì họ đã bị la mắng và bị quở trách nặng nề. Họ cảm thấy như cửa nhà thờ đóng lại trước mặt họ! Xin đừng làm như vậy: lòng thương xót, lòng thương xót! Mục Tử Nhân Lành đi qua cửa, và cửa của lòng thương xót chính là các thương tích của Chúa: nếu anh em không bước vào thừa tác vụ bằng các thương tích của Chúa, anh em không phải là những mục tử tốt lành.

Với dầu thánh, anh em sẽ an ủi bệnh nhân; khi cử hành các nghi thức và dâng lời ca tụng cũng như cầu xin vào những giờ khác nhau trong ngày, anh em trở nên tiếng của dân Thiên Chúa và của toàn thể nhân loại.

Hãy nhớ rằng anh em được tuyển chọn từ giữa loài người và được đặt làm đại diện cho họ trong những việc thuộc về Thiên Chúa, hãy thi hành thừa tác vụ linh mục của Đức Kitô với niềm vui và tình yêu chân thành, chỉ nhằm làm đẹp lòng Thiên Chúa chứ không phải chính mình.

Và hãy nhớ điều Thánh Augustinô đã nói về những mục tử tìm cách làm hài lòng chính mình, dùng chiên của Chúa để nuôi sống và phục vụ bản thân, khoác lên mình vẻ uy nghi của một thừa tác vụ mà họ không biết có thật sự đến từ Thiên Chúa hay không. Sau cùng, khi tham dự vào sứ mạng của Đức Kitô là Đầu và là Mục Tử, trong sự hiệp thông con thảo với giám mục của mình, anh em hãy cố gắng quy tụ các tín hữu thành một gia đình duy nhất để dẫn họ đến với Thiên Chúa là Cha, nhờ Đức Kitô trong Chúa Thánh Thần. Hãy luôn đặt trước mặt anh em gương của Mục Tử Nhân Lành, Đấng đến không phải để được phục vụ nhưng để phục vụ, và để tìm kiếm cũng như cứu vớt những gì đã hư mất.

WHĐ (11/5/2014)

 

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 4 Phục snh năm A (11/5/2014) - Hãy quấy rầy các chủ chăn

Anh chi em thân mến, trong Chúa Nhật thứ IV mùa phục sinh thánh Gioan giới thiệu với chúng ta hình ảnh của Chúa Giêsu Mục Tử Nhân Lành. Khi chiêm ngưỡng trang này của Phúc Âm, chúng ta có thể hiểu kiểu tương quan mà Chúa Giêsu có đối với các môn đệ Người: một tương quan dựa trên lòng hiền dịu, tình yêu thương, hiểu biết nhau và dựa trên lời hứa của một ơn không thể đo lường được: lời hứa ban cuộc sống dồi dào. Chúa Giêsu nói: “Ta đến để chúng có sự sống và sống dồi dào” (Ga 10,10). Tương quan đó là mô thức của các liên hệ giữa các kitô hữu và liên hệ giữa con người với nhau.

Ngày nay cũng như vào thời của Chúa Giêsu, có nhiều người tự đề nghị mình là chủ chăn của cuộc sống chúng ta, nhưng chỉ có Chúa Phục Sinh là Mục Tử đích thật duy nhất, là Đấng ban cho chúng ta sự sống tràn đầy. Tôi mời gọi tất cả mọi người tin tưởng nơi Chúa là Đấng hướng dẫn chúng ta. Người không chỉ hướng dẫn mà còn đồng hành và tiến bước với chúng ta nữa. Chúng ta hãy lắng nghe Lời Người với tâm trí rộng mở, để dưỡng nuôi đức tin của chúng ta, để soi sáng lương tâm chúng ta và đi theo các giáo huấn của Tin Mừng. Rồi Đức Thánh Cha xin tín hữu cầu nguyện cho hàng giáo sĩ như sau:

Trong ngày Chúa Nhật này chúng ta hãy cầu nguyện cho các Chủ Chăn, cho tất cả các Giám Mục, gồm cả Giám Mục Roma nữa, và cho tất cả các linh mục. Cho tất cả! Cách đặc biệt chúng ta hãy cầu nguyện cho các tân linh mục của giáo phận Roma, mà tôi vừa mới truyền chức cho trong Vương cung thánh đường Thánh Phêrô. Xin gửi một lời chào tới 13 linh mục. Xin Chúa giúp chúng ta luôn trung thành với Thầy Giêsu và là những người hướng đạo khôn ngoan, được soi sáng của dân Chúa được ủy thác cho chúng ta. Tôi cũng xin anh chị em giúp chúng tôi trở thành các mục tử tốt. Có một lần tôi đã đọc được một điều rất hay đẹp cho biết dân Chúa trợ giúp các Giám Mục và các Linh Mục thành các chủ chăn tốt như thế nào. Đó là bút tích của thánh Cesario thành Arles, một trong các Giáo Phụ thuộc các thế kỷ đầu của Giáo Hội. Thánh nhân giải thích dân Chúa phải giúp chủ chăn như thế nào và đưa ra thí dụ này: “Khi con bê đói, thì nó sà vào vú mẹ nó để bú. Nhưng con bò cái xem ra không cho con bú ngay, mà giữ sữa lại cho chính mình. Vậy con bê làm sao? Nó cứ dí mõm vào vú mẹ nó để núm sữa. Đây là hình ảnh thật đẹp! Thánh nhân nói: Anh chị em cũng phải làm như vậy với các chủ chăn, luôn luôn gõ vào cửa của các ngài, gõ vào con tim của các ngài, để các ngài cho anh chị em sữa giáo lý, sữa ơn thánh và sữa của sự hướng dẫn”. Tôi xin anh chị em hãy quấy rầy các chủ chăn, quầy rầy tất cả chúng tôi là các chủ chăn, để chúng tôi có thể cho anh chị em sữa của ơn thánh, của giáo lý và sự hướng dẫn. Hãy quấy rầy! Hãy nhớ tới hình ảnh đẹp này của con bê con quấy rầy mẹ nó thế nào để mẹ nó cho nó bú sữa.

Noi gương Chúa Giêsu mỗi chủ chăn “đôi khi đi trước để chỉ đường và nâng đỡ niềm hy vọng của dân chúng - đôi lần mục tử phải đi trước - những lần khác phải ở giữa tất cả với sự gần gũi đơn sơ và lòng thương xót, và trong vài hoàn cảnh phải bước đi đàng sau dân chúng, để trợ giúp những ai ở lại đàng sau” (Tông huấn Niềm vui Tin Mừng, 31) Ước chi tất cả mọi chủ chăn được như thế! Nhưng anh chị em phải quầy rầy các chủ chăn, để các vị trao ban sự hướng dẫn, giáo lý và ơn thánh cho anh chị em.

Trong Chúa Nhật Ngày quốc tế cầu nguyện cho ơn gọi này, trong sứ điệp năm nay tôi đã nhắc rằng: “Mỗi một ơn gọi đòi hỏi phải ra khỏi chính mình để tập trung cuộc sống vào Chúa Kitô và Tin Mừng của Người” (s. 2). Vì thế lời mời gọi theo Chúa Giêsu cũng đồng thời hứng khởi và dấn thân. Để thực hiện nó, cần phải bước sâu vào tình bạn với Chúa để có thể sống nhờ Người và cho Người.

Chúng ta hãy cầu nguyện để cả ngày nay nữa, có nhiều người trẻ nghe tiếng Chúa luôn có nguy cơ bị bóp nghẹt bởi biết bao nhiêu tiếng nói khác. Chúng ta hãy cầu nguyện cho giới trẻ: biết đâu trong quảng trường này có ai đó nghe tiếng Chúa gọi làm linh mục. Chúng ta hãy cầu nguyện cho bạn trẻ đó, nếu họ ở đây, và cho tất cả mọi người trẻ được mời gọi.

Nguồn: vietnamese.rvasia.org (11.05.2014)

 

Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ Chúa nhật 4 Phục sinh năm A (15/5/2011) - Đặt mình trong ý định của Thiên Chúa

Anh chị em thân mến,

Phụng vụ Chúa nhật thứ Tư mùa Phục sinh giới thiệu cho chúng ta một trong những hình ảnh đẹp nhất đã được phác hoạ trong Giáo hội từ những thế kỷ đầu tiên, đó là hình ảnh người Mục tử nhân lành. Tin mừng thánh Gio-an chương thứ mười mô tả những đường nét đặc biệt về tương quan giữa Chúa Ki-tô Mục tử với đàn chiên của Người; một mối tương quan chặt chẽ đến nỗi chẳng có ai có thể cướp mất đàn chiên từ tay Người. Quả thế, đàn chiên gắn kết với Người bằng mối dây tình yêu và hiểu biết lẫn nhau, mối dây bảo đảm cho họ quà tặng không gì sánh được là cuộc sống vĩnh cửu. Thái độ của đàn chiên đối với vị Mục tử nhân lành được tác giả tin mừng mô tả ngang qua hai động từ đặc thù: lắng nghe và bước theo. Những từ này nói lên những đặc tính căn bản của những ai theo Chúa. Trước tiên là lắng nghe Lời của Người, nơi đó đức tin được sinh ra và lớn lên. Chỉ những ai để tâm đến tiếng Chúa mới có thể nhận định và đưa ra những lựa chọn đúng đắn hầu hành xử theo ý Chúa. Từ việc lắng nghe sẽ dẫn đến bước theo Chúa Giê-su: các môn đệ sau khi đã lắng nghe tiếng Chúa, đã lắng nghe các lời dạy của Thầy cách thâm sâu hầu để sống trong đời sống thường ngày.

Nhìn ngắm chân dung vị Mục tử nhân lành nhắc nhớ chúng ta về những Vị mục tử trong Giáo hội và những ai đang trong thời gian huấn luyện để trở thành Mục tử. Vì thế tôi mời gọi anh chị em cầu nguyện cách đặc biệt cho các Giám mục, kể cả Giám mục Rô-ma nữa! - cho các Cha xứ, cho tất cả những ai có trách nhiệm dẫn dắt đoàn chiên Chúa để họ trung thành và sáng suốt chu toàn bổn phận của mình. Cách đặc biệt, chúng ta cầu nguyện cho ơn gọi linh mục trong Ngày thế giới cầu nguyện cho ơn thiên triệu này để không bao giờ thiếu những người cử hành thánh lễ của Chúa. Đã 70 năm kể từ ngày Đức Piô XII thành lập Tổ chức Giáo hoàng về cổ võ ơn gọi linh mục. Trực giác của vị tiền nhiệm đáng kính của tôi đã dựa trên mong ước rằng ơn gọi lớn lên và trưởng trành trong Giáo hội và đặc biệt từ bối cảnh gia đình tốt lành và được củng cố trong đức tin, bác ái và nhân ái. Trong thông điệp của Ngày thế giới cầu nguyện cho ơn thiên triệu, tôi đã nhấn mạnh rằng một ơn gọi được hình thành khi một người ra khỏi "ý hướng khép kín và tự tôn của mình để đặt mình trong một ý định khác, ý định của Thiên Chúa và để Ngài dẫn dắt mình". Trong thời đại hôm nay, nơi mà tiếng Chúa có nguy cơ bị lấn át bởi nhiều tiếng khác, mỗi công đoàn giáo hội được mời gọi để cổ võ và chăm lo ơn gọi lịnh mục và đời sống thánh hiến. Con người thực sự luôn cần đến Thiên Chúa, ngay cả trong thế giới kỹ thuật, và sẽ luôn cần đến Người mục tử để công bố Lời Chúa và giúp chúng ta gặp gỡ Thiên Chúa ngang qua các Bí tích.

Anh chị em thân mến, được tăng sức nhờ vào niềm vui phục sinh và tin tưởng vào Đấng Phục sinh, chúng ta phó thác tất cả những dự định và lo toan cho Mẹ Maria Vô Nhiễm, mẹ của từng ơn gọi để nhờ lời chuyển cầu của Người, ngày càng có thêm nhiều ơn gọi thánh thiện phục vụ Giáo hội và thế giới.

Nguồn: vietnamese.rvasia.org (15.05.2011)

 

Đức Bênêđictô XVI, Chúa nhật 4 Phục sinh năm A (13/4/2008) - Ơn gọi và sứ vụ

Anh chị em thân mến,

Chúa nhật thứ Bốn Phục sinh, với bài Tin mừng trình bày Chúa Giêsu mục tử nhân lành, được dành làm ngày thế giới cầu nguyện cho các ơn kêu gọi. Trong hết mọi lục địa, các giáo đoàn đồng tâm cầu khẩn Thiên Chúa ban cho nhiều ơn gọi thánh thiện vào hàng linh mục, vào đời thánh hiến và thừa sai, vào bậc hôn nhân, đồng thời cùng nhau suy niệm về đề tài “những ơn gọi phục vụ Hội thánh thừa sai”. Năm nay, ngày thế giới cầu nguyện cho ơn thiên triệu được lồng trong bối cảnh của “Năm thánh Phaolô” sẽ bắt đầu vào ngày 28 tháng 6 sắp đến, để mừng 2000 năm sinh nhật của thánh tông đồ Phaolô, một vị thừa sai ngoại hạng.

Qua kinh nghiệm của vị Tông đồ của chư dân, được Chúa kêu gọi làm kẻ phục vụ Tin mừng, ta thấy ơn gọi và sứ vụ không thể tách rời nhau. Vì thế thánh Phaolô tượng trưng một khuôn mẫu cho tất cả các Kitô hữu, cách riêng là cho các nhà thừa sai suốt đời, nghĩa là những người nam nữ hiến trọn cuộc đời để loan báo Chúa Kitô cho những người chưa biết Chúa: một ơn gọi vẫn còn giá trị vào ngày hôm nay. Tác vụ này được thi hành trước hết là bởi các linh mục, qua việc phân phát Lời Chúa và các Bí tích, và qua lòng thương yêu mục tử dành cho hết mọi người, nhất là những người bệnh tật, bé nhỏ, nghèo túng, các ngài bày tỏ sự hiện diện của Chúa Kitô chữa lành hết mọi người. Chúng ta hãy cảm tạ Thiên Chúa vì những người anh em của chúng ta đã sả thân cho chức vụ mục tử, và đôi khi đã niêm ấn cho lòng trung thành với Chúa Kitô bằng mạng sống, như vừa mới xảy ra hôm qua cho hai tu sĩ bị giết bên Guinea và Kenya. Chúng ta hãy bày tỏ lòng khâm phục đối với các ngài, cùng với lời cầu nguyện cho các ngài. Chúng ta cũng hãy cầu nguyện xin gia tăng thêm đoàn ngũ những người quyết tâm sống triệt để Tin mừng qua các lời khấn khiết tịnh, khó nghèo và vâng phục: đó là những người nam nữ giữ vai trò tiên phong trong công cuộc loan báo Tin mừng. Trong số các tu sĩ, có những người dấn thân vào việc chiêm ngắm và cầu nguyện, những người khác dấn thân vào những hình thức đa dạng của công tác giáo dục và bác ái. Nhưng tất cả đều có chung một mục tiêu, đó là chứng tỏ vị trí tối thượng của Thiên Chúa lên trên tất cả và quảng bá Nước Chúa vào hết mọi lãnh vực xã hội. Như đức Phaolô VI đã viết, nhiều tu sĩ làm việc rất hăng say, và nhiều sáng khởi đáng phục. Họ rất quảng đại, họ đứng ở đầu các biên cương truyền giáo, và lãnh lấy nhiều rủi ro cho sức khoẻ và tính mạng (Tông huấn Loan báo Tin mừng số 69). Sau cùng không nên quên rằng các đôi vợ chồng Kitô hữu cũng mang ơn gọi truyền giáo: thực vậy, các đôi bạn được kêu gọi hãy sống Tin mừng trong các gia đình, các môi trường làm việc, trong các cộng đoàn của Giáo hội và xã hội. Ngoài ra, trong vài trường hợp, họ đã cộng tác đắc lực vào công cuộc truyền giáo cho dân ngoại.

Anh chị em thân mến, chúng ta hãy van nài Mẹ Maria che chở các ơn gọi muôn hình ở trong Giáo hội, ngõ hầu chúng được mang đậm dấu tích truyền giáo. Tôi xin ký thác cho Mẹ, là Thân mẫu của Giáo hội và Nữ vương Hoà bình, cảm nghiệm truyền giáo mà tôi sẽ sống vào những ngày sắp đến với chuyến tông du sang Hoa kỳ và viếng thăm Liên Hợp quốc. Tôi cũng xin anh chị em hãy tháp tùng tôi với lời cầu nguyện.

Nguồn: vietnamese.rvasia.org (13.04.2008)