Đức Phanxicô, Bài giảng Chúa nhật 5 Thường niên năm A, Tông du Nam Sudan (05/02/2023) - Ý nghĩa của muốn và ánh sáng theo Kinh thánh

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 5 Thường niên năm A (09/02/2020) - Sứ vụ của người Kitô hữu là xua tan bóng tối

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 5 Thường niên năm A (05/02/2017) - Ánh sáng và muối ngăn chặn hư thối trong cộng đoàn và xã hội

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 5 Thường niên năm A (09/02/2014) - Kitô hữu môn đệ truyền giáo là muối đất và ánh sáng thế gian

Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ Chúa nhật 5 Thường niên năm A (06/02/2011) - Là ánh sáng và muối cho đời

Đức Gioan Phaolô II, Bài giảng Chúa nhật 5 Thường niên năm A (08/02/1987) - Mối liên hệ giữa hình ảnh ánh sáng và muối

 

Đức Phanxicô, Bài giảng Chúa nhật 5 Thường niên năm A, Tông du Nam Sudan (05/02/2023) - Ý nghĩa của muốn và ánh sáng theo Kinh thánh

Anh chị em thân mến,

Những lời thánh Phaolô Tông đồ ngỏ cùng cộng đoàn Côrintô trong bài đọc II, hôm nay tôi xin lấy và lặp lại với anh chị em: “Khi tôi đến với anh em, tôi đã không dùng lời lẽ hùng hồn hoặc triết lý cao siêu mà loan báo mầu nhiệm của Thiên Chúa. Vì hồi còn ở giữa anh em, tôi đã không muốn biết đến chuyện gì khác ngoài Đức Giêsu Kitô, mà là Đức Giêsu Kitô chịu đóng đinh vào thập giá” (1Cr 2,1-2). Vâng, sự lo lắng của Phaolô cũng là của tôi, được ở đây với anh chị em nhân danh Chúa Giêsu Kitô, Thiên Chúa của tình yêu, Thiên Chúa đã mang lại bình an qua thập giá của Người; Chúa Giêsu, Thiên Chúa chịu đóng đinh vì tất cả chúng ta; Chúa Giêsu chịu đóng đinh nơi những người đau khổ; Chúa Giêsu, chịu đóng đinh trong cuộc sống của nhiều người trong anh chị em, trong nhiều người của đất nước này. Tôi đến với anh chị em để loan báo Người cho anh chị em, để củng cố anh chị em trong Người, bởi vì loan báo Chúa Kitô là loan báo niềm hy vọng: thật vậy, Người biết những lo lắng và mong đợi mà anh chị em mang trong lòng, biết những niềm vui và gian khổ đánh dấu cuộc sống của anh chị em, biết bóng tối đang đè bẹp anh chị em và niềm tin, như một bài hát trong đêm, anh chị em hướng lên Trời Cao. Chúa Giêsu biết anh chị em và yêu anh chị em; sau đó, nếu chúng ta ở lại trong Người, chúng ta không phải sợ hãi, bởi vì đối với chúng ta, mọi thập giá sẽ trở thành sự phục sinh, mọi nỗi buồn sẽ trở thành hy vọng, mọi lời than khóc sẽ trở thành điệu nhảy.

Vì thế, tôi muốn dừng lại ở những lời hằng sống mà Chúa Giêsu, Chúa chúng ta, nói với chúng ta hôm nay trong Tin mừng: “Anh em là muối đất […]. Anh em là ánh sáng thế gian” (Mt 5:13.14). Những hình ảnh này nói gì với chúng ta, những môn đệ của Chúa Giêsu?

Trước hết, chúng ta là muối của đất. Muối được dùng để tạo hương vị cho thức ăn. Nó là thành phần vô hình mang lại hương vị cho mọi thứ. Chính vì lý do này mà từ xa xưa, nó đã được coi là biểu tượng của sự khôn ngoan, nghĩa là nhân đức không thể nhìn thấy được nhưng mang lại niềm vui cho cuộc sống và nếu thiếu nó thì sự hiện hữu trở nên nhạt nhẽo, vô vị. Nhưng Chúa Giêsu nói với chúng ta về sự khôn ngoan nào? Người sử dụng hình ảnh muối này ngay sau khi công bố các mối phúc cho các môn đệ: Chúng ta hiểu rằng đó là muối của đời sống Kitô hữu. Thật vậy, các mối phúc mang lại sự khôn ngoan từ trời cho đất: chúng làm một cuộc cách mạng về các tiêu chuẩn của thế gian và của lối suy nghĩ thông thường. Và chúng nói gì? Trong ít lời, các mối phúc khẳng định rằng để có phúc, tức là được hạnh phúc trọn vẹn, chúng ta không được cố tỏ ra mạnh mẽ, giàu sang hống hách, nhưng phải khiêm nhường, hiền lành và thương xót; không làm hại ai, nhưng là người kiến tạo hòa bình cho mọi người. Điều này - Chúa Giêsu nói với chúng ta - là sự khôn ngoan của người môn đệ, nó là điều mang lại hương vị cho mảnh đất chúng ta sinh sống. Chúng ta hãy nhớ rằng: nếu chúng ta thực hành các mối phúc, nếu chúng ta thể hiện sự khôn ngoan của Chúa Giêsu, thì chúng ta không chỉ mang lại hương vị tốt cho cuộc sống của chúng ta, mà còn cho xã hội, cho đất nước nơi chúng ta đang sống.

Nhưng muối, ngoài việc tạo hương vị, còn có một chức năng khác, rất cần thiết vào thời Chúa Kitô: Bảo quản thực phẩm để nó không bị ôi thiu, hư thối. Tuy nhiên, Kinh thánh nói rằng có một “lương thực”, một điều tốt thiết yếu phải được bảo tồn trước bất kỳ điều gì khác: Đó là giao ước với Thiên Chúa. Do vậy, vào thời đó, mỗi lần người ta dâng của lễ lên Chúa, họ thường rắc chút muối. Thật vậy, chúng ta hãy lắng nghe những gì Kinh thánh nói về chủ đề này: “Ngươi phải bỏ muối vào mọi lễ phẩm các ngươi dâng tiến; ngươi không được để lễ phẩm ngươi thiếu muối của giao ước của Thiên Chúa ngươi; ngươi phải dâng muối cùng với mọi lễ tiến của ngươi” (Lv 2:13). Do đó, muối nhắc nhở chúng ta về nhu cầu chính yếu để gìn giữ mối tương quan với Thiên Chúa, bởi vì Người trung thành với chúng ta, giao ước của Người với chúng ta là không thể hư hỏng, bất khả xâm phạm và trường tồn (x. Ds 18:19; 2 Cr 13:5). Vì thế, người môn đệ Chúa Giêsu, như muối đất, là chứng nhân của giao ước Người đã lập, của giao ước mà chúng ta cử hành trong mỗi Thánh lễ: một giao ước mới, vĩnh cửu và không phá vỡ (x. 1Cr 11,25) ; Dt 9), một tình yêu dành cho chúng ta không thể bị phá vỡ ngay cả bởi sự bất trung của chúng ta.

Anh chị em thân mến, chúng ta là nhân chứng của điều kỳ diệu này. Vào thời cổ đại, khi con người hoặc các dân tộc thiết lập tình bạn hữu với nhau, họ thường ước định bằng cách trao đổi một ít muối; chúng ta là muối được mời gọi làm chứng cho giao ước với Thiên Chúa trong niềm hân hoan, với lòng biết ơn, chứng tỏ rằng chúng ta là những người có khả năng tạo ra những mối dây bạn hữu, sống trong tình huynh đệ, xây dựng những mối quan hệ tốt đẹp giữa con người với nhau, ngăn chặn không để cho sự băng hoại của sự dữ, căn bệnh chia rẽ, sự bẩn thỉu của công việc xấu xa, tai họa của sự bất công hoành hành.

Hôm nay tôi muốn cảm ơn anh chị em vì anh chị em là muối đất tại đất nước này. Tuy nhiên, đối diện quá nhiều vết thương, bạo lực làm gia tăng chất độc của hận thù; đối diện với sự gian ác gây ra đau khổ và nghèo đói, anh chị em dường như quá nhỏ bé và bất lực. Tuy nhiên, khi anh chị em có cám dỗ cảm thấy quá bất cân xứng, hãy thử nhìn vào muối và những hạt li ti của nó: nó là một thành phần nhỏ và khi đã lên dĩa thức ăn, nó sẽ biến mất, tan chảy, nhưng đây chính xác là cách nó mang lại hương vị cho toàn thể. Do đó, Kitô hữu chúng ta, mặc dù mong manh và nhỏ bé, ngay cả khi sức mạnh của chúng ta dường như không đáng kể so với tầm quan trọng của các vấn đề và sự điên cuồng của bạo lực, (chúng ta) cũng có thể đóng góp một cách quyết định để thay đổi lịch sử. Chúa Giêsu muốn chúng ta trở nên muối: một chút ít hoà tan cũng đủ để tạo ra một hương vị khác cho toàn thể. Thế nên chúng ta không thể thụt lùi lại được, vì không có chút đó, không có chút của mình, mọi thứ đều mất đi hương vị của nó. Hãy bắt đầu ngay từ điều nhỏ, từ cái cốt yếu, từ cái không thấy trong sử sách nhưng làm thay đổi lịch sử: nhân danh Chúa Giêsu và các mối phúc của Người, chúng ta hạ bỏ vũ khí hận thù và trả thù để bắt đầu cầu nguyện và bác ái; chúng ta hãy vượt qua những điều không thích và ác cảm, mà theo thời gian, đã trở thành kinh niên và có nguy cơ chống lại các bộ lạc và các nhóm sắc tộc; chúng ta hãy học cách rắc muối của sự tha thứ lên những vết thương, nó sẽ rát bỏng nhưng sẽ giúp chữa lành. Và, dù trái tim rỉ máu vì những thiệt hại đã nhận, hãy từ bỏ một lần cho tất cả cách lấy ác báo ác, rồi chúng ta sẽ cảm thấy tốt trong lòng; chúng ta hãy đón nhận và yêu thương nhau với sự chân thành và quảng đại, như Thiên Chúa đối xử với chúng ta. Hãy giữ lấy điều thiện, đừng để mình bị hư hỏng bởi điều ác!

Bây giờ chúng ta chuyển sang hình ảnh thứ hai được Chúa Giêsu sử dụng, ánh sáng: Anh em là ánh sáng thế gian. Một lời tiên tri nổi tiếng đã nói về Israel: “Ta sẽ đặt ngươi làm ánh sáng muôn dân, để ngươi đem ơn cứu độ của Ta đến tận cùng cõi đất” (Is 49:6). Giờ đây lời tiên báo đã được ứng nghiệm, vì Thiên Chúa Cha đã sai Con của Người đến, và Người là ánh sáng thế gian (x. Ga 8,12), ánh sáng thật chiếu soi mọi người và mọi dân tộc, ánh sáng chiếu soi vào bóng tối và xua tan những đám mây mù mịt (x. Ga 1:5.9). Nhưng chính Chúa Giêsu, ánh sáng thế gian, nói với các môn đệ rằng họ cũng là ánh sáng thế gian. Điều này có nghĩa là, bằng cách chào đón ánh sáng của Chúa Kitô, ánh sáng là Chúa Kitô, chúng ta trở nên sáng ngời, chúng ta chiếu tỏa ánh sáng của Thiên Chúa!

Chúa Giêsu nói thêm: “Một thành xây trên núi không tài nào che giấu được. Cũng chẳng có ai thắp đèn rồi lại để dưới cái thùng, nhưng đặt trên đế, và đèn soi chiếu cho mọi người trong nhà.” (Mt 5:15). Trong trường hợp này, chúng ta cũng thấy những hình ảnh quen thuộc vào thời đó: một số ngôi làng ở Galilê nằm trên những ngọn đồi, có thể nhìn thấy rõ ràng từ xa; các đèn trong nhà để trên cao, soi sáng mọi ngóc ngách; sau đó, khi phải tắt ngọn lửa, người ta dùng một vật bằng gỗ hoặc bằng đất nung gọi là “giạ” để đậy đèn lại, làm cho ngọn lửa thiếu dưỡng khí cho đến khi lịm tắt.

Anh chị em thân mến, lời mời gọi trở thành ánh sáng thế gian của Chúa Giêsu thật rõ ràng: chúng ta, những môn đệ của Người, được mời gọi chiếu sáng như thành trì trên cao, như ngọn đèn không thể tắt. Nói cách khác, trước khi lo lắng về bóng tối bao quanh chúng ta, trước khi hy vọng rằng một cái gì đó xung quanh chúng ta sẽ sáng lên, thì chúng ta cần phải tỏa sáng, chiếu sáng bằng cuộc sống và công việc của mình cho những thành phố, làng mạc và nơi chúng ta sống, những người mà chúng ta gặp gỡ, những hoạt động chúng ta thực hiện. Chúa ban cho chúng ta sức mạnh, sức mạnh để trong Người chúng ta trở nên ánh sáng cho mọi người; để mọi người có thể nhìn thấy những công việc tốt lành của chúng ta và khi nhìn thấy điều tốt đẹp đó - Chúa Giêsu nhắc chúng ta -, họ sẽ mở lòng kinh ngạc trước Thiên Chúa và tôn vinh Người (x. c. 16): nếu chúng ta sống như con cái và anh em trên mặt đất, mọi người sẽ khám phá ra rằng họ có một Cha Trên trời. Do đó, chúng ta được mời gọi thắp lên tình yêu: không để cho ánh sáng của chúng ta vụt tắt, dưỡng khí của lòng bác ái biến mất khỏi cuộc sống của chúng ta, không để cho những việc xấu xa tước đi bầu không khí trong lành khỏi chứng tá của chúng ta. Miền đất xinh đẹp và bị tra tấn này cần ánh sáng mà mỗi anh chị em có, hay đúng hơn, cần thứ ánh sáng là mỗi anh chị em!

Anh chị em thân mến, tôi cầu chúc anh chị em trở thành muối rải khắp và tan chảy cách quảng đại để tạo cho Nam Sudan hương vị huynh đệ của Tin mừng; trở thành những cộng đoàn Kitô sáng ngời, giống như những thành phố được xây trên núi, có thể soi sáng điều tốt lành cho mọi người và cho thấy rằng sống tự do, có hy vọng, cùng nhau xây dựng một tương lai hòa giải là điều khả thi và tốt đẹp. Tôi ở với anh chị em và tôi cầu chúc anh chị em cảm nghiệm được niềm vui của Tin Mừng, hương vị và ánh sáng của Chúa, “Thiên Chúa của bình an” (Pl 4,9), “Thiên Chúa của mọi niềm an ủi” (2Cr 1,3), mà Người muốn ban cho mỗi người trong anh chị em.

Nguồn: vaticannews.va/vi

 

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 5 Thường niên năm A (09/02/2020) - Sứ vụ của người Kitô hữu là xua tan bóng tối

Anh chị em thân mến, chào buổi sáng!

Tin Mừng hôm nay (Mt 5,13-16), Chúa Giêsu nói với các môn đệ: “Anh em là muối cho đời … Anh em là ánh sáng cho trần gian” (Cc 13, 14). Chúa Giêsu sử dụng một ngôn ngữ tượng trưng không quá chủ ý để đưa ra một định nghĩa về người môn đệ, nhưng Chúa muốn đưa ra một số tiêu chí cho những ai có ý định theo Chúa, sống sứ mệnh trong thế giới.

Muối là yếu tố mang lại hương vị và bảo quản, giữ cho thực phẩm không bị hư. Do đó, người môn đệ được mời gọi tránh xa từ xã hội những nguy hiểm, mầm bệnh ăn mòn gây ô nhiễm cuộc sống con người. Điều này có nghĩa là người mộn đệ phải chống lại tội lỗi, suy thoái đạo đức, sống làm chứng cho các giá trị của sự trung thực và tình huynh đệ, không bị khuất phục trước những lời xu nịnh của địa vị, quyền lực và sự giàu có.

Đức Thánh Cha giải thích rằng khi nói người môn đệ là muối có nghĩa là mặc dù thường xuyên thất bại, nhưng mỗi ngày người môn đệ đứng dậy từ bụi đất của chính những sai lầm, bắt đầu lại với lòng can đảm và kiên nhẫn, cố gắng đối thoại và gặp gỡ với người khác. Người môn đệ là muối, có nghĩa là người môn đệ không tìm kiếm sự đồng thuận và lời khen ngợi, nhưng cố gắng trở thành một sự hiện diện khiêm nhường và mang tính xây dựng, trung thành với những lời dạy của Chúa Giêsu, Đấng đã đến trần gian không phải để được phục vụ, mà là để phục vụ. Và thái độ này là điều rất cần thiết!

Hình ảnh thứ hai mà Chúa Giêsu đề nghị với các môn đệ là ánh sáng: "Anh em là ánh sáng cho trần gian". Ánh sáng xua tan bóng tối và cho phép mọi người được nhìn thấy. Chúa Giêsu là ánh sáng đã xua tan bóng tối, nhưng bóng tối vẫn còn ở trong thế giới và trong mỗi người.

Nhiệm vụ của người Kitô hữu là xua tan bóng tối, bằng cách làm cho ánh sáng của Chúa Kitô tỏa sáng giữa những người khác và loan báo Tin Mừng của Chúa Kitô. Đó là một sự chiếu sáng khởi đi từ lời nói của chúng ta, nhưng trên hết phải đến từ "công việc tốt đẹp" của chúng ta (c. 16). Một người môn đệ và một cộng đoàn Kitô giáo là ánh sáng của trần gian khi họ hướng người khác đến với Chúa, giúp mỗi người trải nghiệm sự tốt lành và lòng thương xót của Chúa. Môn đệ Chúa Giêsu là ánh sáng khi người môn đệ biết sống đức tin của mình bên ngoài những không gian chật hẹp, khi người môn đệ góp phần xóa bỏ định kiến, những lời vu khống và để ánh sáng của sự thật đi vào những tình cảnh hư hỏng do sự giả hình và dối trá.

Chúa Giêsu mời gọi chúng ta đừng sợ sống trong thế gian, ngay cả khi trong thế gian đôi khi có xung đột và tội lỗi. Đứng trước bạo lực, bất công và áp bức, Giáo hội không thể đóng mình lại hoặc ẩn mình trong sự an toàn của những hàng rào; Giáo hội không thể từ bỏ sứ mệnh loan báo Tin Mừng và phục vụ. Giáo hội trao ban lòng quảng đại và dịu dàng cho những người bé nhỏ và người nghèo, lắng nghe tiếng kêu của những người bé nhỏ và bị loại trừ, bởi vì Giáo hội ý thức mình là một cộng đoàn đang trên đường lữ hành được kêu gọi để kéo dài sự hiện diện cứu độ của Chúa Giêsu Kitô trong lịch sử.

Xin Đức Trinh Nữ giúp chúng ta trở thành muối và ánh sáng giữa mọi người, mang đến cho mọi người, với cuộc sống và lời nói, Tin mừng về tình yêu của Chúa.

Nguồn: vaticannews.va/vi

 

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 5 Thường niên năm A (05/02/2017) - Ánh sáng và muối ngăn chặn hư thối trong cộng đoàn và xã hội

Anh chị em thân mến,

Chúa nhật này, Phụng vụ Lời Chúa nói với chúng ta về Bài giảng Trên núi trong Tin mừng Matthêu. Sau khi trình bày tám mối phúc hôm Chúa nhật trước, hôm nay Tin mừng Matthêu nhấn mạnh lời Chúa Giêsu mô tả sứ mệnh của các môn đệ trong thế giới (xem Mt 5:13-16). Ngài dùng hình ảnh muối và ánh sáng, và lời Ngài hướng đến các môn đệ thuộc mọi thời đại, do đó cũng hướng đến chúng ta.

Chúa Giêsu mời gọi chúng ta là một phản chiếu ánh sáng của Ngài, qua chứng tá của các việc lành. Chúa nói: “Ánh sáng của các con cũng phải rạng ngời trước loài người như thế, để họ trông thấy các việc làm tốt lành của các con và vinh danh Thiên Chúa Cha của các con ở trên trời” (Mt 5,16). Các lời này nhấn mạnh rằng từ các việc lành của mình chúng ta có thể được nhận biết như các môn đệ đích thật của Đấng là Ánh Sáng trần gian, không phải trong lời nói mà từ các việc làm của chúng ta. Thật thế, nhất là cung cách hành xử của chúng ta – trong điều thiện và trong điều ác – để lại một dấu vết nơi tha nhân. Như vậy, chúng ta có một bổn phận và một trách nhiệm đối với ơn đã nhận lãnh: ánh sáng của đức tin ở trong chúng ta qua Chúa Kitô và hoạt động của Chúa Thánh Thần, chúng ta không được giữ nó lại như thể là của riêng mình. Trái lại, chúng ta được mời gọi làm cho nó toả sáng lên trong thế giới, và trao nó cho những người khác, qua các công việc làm tốt lành. Và thế giới cần tới ánh sáng của Tin Mừng biết bao nhiêu: ánh sáng biến đổi, chữa lành và bảo đảm ơn cứu độ cho ai tiếp nhận nó! Ánh áng này chúng ta phải đem theo với các việc lành của chúng ta.

Ánh sáng đức tin, trong khi cho đi, không bị tắt, nhưng được củng cố. Trái lại, nó có thể suy giảm, nếu chúng ta không dưỡng nuôi nó với tình yêu thương và các việc bác ái. Như thế, hình ảnh của ánh sáng gặp gỡ hình ảnh của muối. Thật vậy, trang Tin Mừng nói với chúng ta như là môn đệ của Chúa Kitô rằng chúng ta cũng là “muối của đất” (c. 13). Muối là một yếu tố, ban hương vị, giúp duy trì thực phẩm khỏi hư thối, và vào thời Chúa Giêsu đã không có các tủ lạnh.

Vì thế, sứ mệnh của các kitô hữu trong xã hội là trao ban hương vị cho cuộc sống với đức tin và tình yêu thương, mà Chúa Kitô đã ban cho chúng ta, đồng thời giữ xa các mầm giống gây ô nhiễm của ích kỷ, ghen tuơng, nói xấu nói hành vv. Các mầm giống này làm hư hỏng cuộc sống các cộng đoàn của chúng ta, là các cộng đoàn, trái lại, phải bừng sáng lên như các nơi của sự tiếp đón, của tình liên đới và của sự hoà giải. Để chu toàn sứ mệnh này chúng ta cần là những người đầu tiên được giải thoát khỏi sự suy đồi thối nát của các ảnh hưởng thế tục, ngược lại với Chúa Kitô và Tin Mừng; và việc thanh tẩy này không bao giờ kết thúc, nhưng được làm một cách liên tục, được làm mỗi ngày.

Từng người trong chúng ta được mời gọi là ánh sáng và là muối trong môi trường sống thường ngày, bằng cách kiên trì trong nhiệm vụ làm cho thực tại con người tái sinh trong tinh thần của Tin Mừng, trong viễn tượng của Nước Thiên Chúa. Xin sự che chở hiền mẫu của Mẹ Maria Rất Thánh luôn trợ giúp chúng ta, Mẹ là môn đệ đầu tiên của Chúa Giêsu và là mẫu gương của các tín hữu, mỗi ngày sống ơn gọi và sứ mệnh của mình trong lịch sử. Xin Mẹ của chúng ta giúp chúng ta luôn luôn để cho Chúa thanh tẩy và soi sáng, để tới lượt mình chúng ta trở thành “muối đất” và “ánh sáng trần gian”.

Nguồn: archivioradiovaticana.va

 

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 5 Thường niên năm A (09/02/2014) - Kitô hữu môn đệ truyền giáo là muối đất và ánh sáng thế gian

Anh chị em thân mến,

Trong đoạn Tin mừng Chúa nhật hôm nay, ngay sau các mối phúc, Chúa Giêsu nói với các môn đệ của Người: “Anh em là muối cho đời… Anh em là ánh sáng cho trần gian” (Mt 5,13-14). Lời này khiến chúng ta có phần ngạc nhiên khi nghĩ đến những người đang hiện diện trước mặt Chúa Giêsu lúc Người nói những lời ấy. Các môn đệ ấy là ai? Họ là những người đánh cá, những con người đơn sơ, bình dị… Nhưng Chúa nhìn họ với con mắt của Thiên Chúa, và người ta hiểu khẳng định của Ngài như là kết quả của các mối phúc thật. Ngài muốn nói rằng: nếu các con có tinh thần nghèo khó, có con tim trong sạch, có lòng thương xót... thì các con sẽ là muốn đất và ánh sáng thế gian.

Để hiểu các hình ảnh này một cách tốt đẹp hơn. Chúng ta chú ý tới Luật lệ Do thái truyền phải bỏ một chút muối trên mọi lễ vật dâng cho Thiên Chúa, như dấu chỉ của giao ước. Đối với Israel, ánh sáng là biểu tượng của mạc khải Đấng Mêsia, là chiến thắng trước bóng tối của dân ngoại. Như vậy, các kitô hữu, là dân Israel mới, nhận lãnh một sứ mệnh đối với tất cả mọi người: với đức tin và với tình bác ái họ có thể hướng dẫn, thánh hóa và làm cho nhân loại trở thành phong phú. Tất cả chúng ta, những người đã được rửa tội, chúng ta là các môn đệ thừa sai và được mời gọi trở thành một phúc âm sống động trong thế giới: với cuộc sống thánh thiện chúng ta sẽ trao ban “hương vị” cho các môi trường khác nhau, và bảo vệ chúng khỏi thối rữa, như muối làm vậy. Và chúng ta sẽ đem ánh sáng của Chúa Kitô với chứng tá của một tình bác ái tinh tuyền. Nhưng nếu các kitô hữu chúng ta đánh mất đi hương vị và tắt ngúm, chúng ta dập tắt sự hiện diện là muối và ánh sáng, bởi vì chúng ta đánh mất đi sự hữu hiệu. Sứ mệnh trao ban ánh sáng cho thế giới đẹp đẽ biết bao! Đó là một sứ mệnh mà chúng ta có. Nó đẹp. Và cũng thật đẹp duy trì ánh sáng mà chúng ta đã nhận được từ Chúa Giêsu, gìn giữ nó và duy trì nó. Kitô hữu phải là một người chiếu sáng, mang ánh sáng, luôn luôn troa ban ánh sáng. Một ánh sáng không phải của mình, nhưng là món qùa của Thiên Chúa, là món qùa của Chúa Giêsu.

Nếu kitô hữu dập tắt ánh sáng này, cuộc sống của họ không có ý nghĩa; đó là một tín hữu kitô chỉ có danh thôi, mà không mang ánh sáng, một cuộc sống vô nghĩa. Nhưng bây giờ tối muốn hỏi anh chị em, anh chị em muốn sống thế nào? Như một cái đèn cháy sáng hay một cái đèn tắt? Cháy sáng hay tắt? Anh chị em muốn sống thế nào? [Tín hữu trả lời] “cháy sáng”, [nhưng hơi nhỏ, Đức Thánh Cha nói] Ở đây người ta chả nghe gì cả”. [Tín hữu la to hơn] “cháy sáng”. [Ngài nói tiếp] Đèn cháy sáng nhé! Chính Thiên Chúa cho chúng ta ánh sáng này và chúng ta trao nó cho người khác. Đèn cháy sáng đó là ơn gọi kitô của chúng ta.

Nguồn: archivioradiovaticana.va

 

Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ Chúa nhật 5 Thường niên năm A (06/02/2011) - Là ánh sáng và muối cho đời

Anh chị em thân mến,

Trong Tin mừng Chúa nhật hôm nay, Chúa Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Các con là muối đất... Các con là ánh sáng thế gian” (Mt 5,13.14). Qua các hình ảnh giầu ý nghĩa này, Người muốn thông truyền cho các môn đệ ý nghĩa sứ mệnh và chứng tá của các ngài. Trong nền văn hóa vùng Trung Đông, muối gợi lên nhiều giá trị như giao ước, tình liên đới, sự sống và sự khôn ngoan. Ánh sáng là công trình đầu tiên của Thiên Chúa Tạo Hóa và là nguồn mạch sự sống. Chính Lời của Thiên Chúa cũng được so sánh với ánh sáng, như tác giả thánh vịnh công bố: “Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước, là ánh sáng chỉ đường cho đi” (Tv 119.105). Cũng trong phụng vụ hôm nay Ngôn sứ Isaia nói: “Nếu ngươi nhường miếng ăn cho kẻ đói, làm thỏa lòng người bị hạ nhục, thì ánh sáng ngươi sẽ chiếu tỏa trong bóng tối, và tối tăm của ngươi chẳng khác nào chính ngọ” (Is 58,10). Sự khôn ngoan tóm gọn nơi mình các hiệu quả ích lợi của muối và ánh sáng: thật thế, các môn đệ Chúa được mời gọi trao ban hương vị mới cho thế giới và giữ gìn nó khỏi hư thối, với sự khôn ngoan của Thiên Chúa, rạng ngời lên một cách trọn vẹn trên gương nặt Chúa Con, bởi vì Người là “ánh sáng thật chiếu soi mọi người” (Ga 1,9). Kết hiệp với Người, các kitô hữu có thể phổ biến giữa các bóng tối của sự thờ ơ và ích kỷ ánh sáng tình yêu của Thiên Chúa, sự khôn ngoan thật trao ban ý nghĩa cho cuộc sống và hành động của con người.

Ngày 11 tháng 2 sắp tới là lễ kính Đức Mẹ Lộ Đức và cũng là ngày Quốc tế các Bệnh nhân. Ngày này là dịp thuận tiện giúp suy tư, cầu nguyện và gia tăng sự nhậy cảm của các cộng đoàn giáo hội và của xã hội dân sự đối với các anh chị em bệnh nhân. Trong sứ điệp gửi ngày này, được linh hứng bởi một kiểu diễn tả trong thư Thánh Phêrô “Từ các thương tích của Người chúng ta được chữa lành” (Pr 2,24), tôi mời gọi tất cả mọi người chiêm ngưỡng Đức Giêsu, Con Thiên Chúa, là Đấng đã đau khổ, đã chết, nhưng đã sống lại. Thiên Chúa triệt để chống lại cái chuyên quyền của sự dữ. Người săn sóc con người trong mọi hoàn cảnh, chia sẻ nỗi khổ đau của nó và mở rộng trái tim con người cho niềm hy vọng.

Vì thế, tôi khích lệ tất cả các nhân viên y tế thừa nhận nơi người bệnh không chỉ một thân xác ghi dấu sự giòn mỏng, mà trước hết là một nhân vị, cần trao ban tất cả tình liên đới và cống hiến cho họ các câu trả lời thích hợp và chuyên môn. Ngoài ra, trong bối cảnh này tôi xin nhắc nhở rằng hôm nay tại Italia cũng là “Ngày bảo vệ sự sống”. Tôi cầu mong tất cả mọi người dấn thân để cho nền văn hóa sự sống lớn lên, để trong mọi trạng huống đặt để giá trị con người vào trung tâm. Theo đức tin và lý trí phẩm giá con người không thể bị giản lược vào các khả năng hay các khả thể nó có thể biểu lộ ra, và vì thế con người không bị giảm thiểu, khi nó suy yếu, tàn tật hay cần trợ giúp.

Anh chị em thân mến, chúng ta hãy khẩn nài sự bầu cử của Đức Trinh Nữ Maria, để cho các người làm ông bà, cha mẹ, nhà giáo, linh mục và tất cả những ai dấn thân trong công tác giáo dục có thể đào tạo các thế hệ trẻ có con tim khôn ngoan, hầu đạt cuộc sống viên mãn.

 

Nguồn: archivioradiovaticana.va

 

Đức Gioan Phaolô II, Bài giảng Chúa nhật 5 Thường niên năm A (08/02/1987) - Mối liên hệ giữa hình ảnh ánh sáng và muối

1) “Anh em là muối cho đời… Anh em là ánh sáng cho trần gian (Mt 5,13–14).

Khi lắng nghe những lời của Đức Kitô nói với các môn đệ và hôm nay được nói với chính chúng ta, lòng chúng ta chợt trỗi lên một nỗi kính sợ thánh thiêng. Chúng ta muốn lập tức thưa với Thầy rằng: chính Thầy mới là ánh sáng của trần gian. Chính Thầy đã trở nên muối ướp cho đời, Đấng gìn giữ và canh tân mọi sự.

Chính là Thầy! Không phải chúng con.

Và phụng vụ hôm nay dường như cũng nói lên điều ấy, khi trước bài Tin mừng nhắc lại lời Đức Kitô: “Ta là ánh sáng trần gian… ai theo Ta sẽ có ánh sáng đem lại sự sống” (Ga 8,12); và khi Thánh vịnh Đáp ca công bố: Giữa tối tăm bừng lên một ánh sáng chiếu rọi kẻ ngay lành: đó là người từ bi, nhân hậu và công chính (Tv 112,4). Chúng ta hiểu những lời này như là những lời tiên báo về chính Đức Kitô.

2) “Thầy – chúng ta”… “Thầy và chúng ta”…

Tuy nhiên, Lời Chúa trong phụng vụ hôm nay không dừng lại ở sự đối lập ấy. Trái lại, Đức Kitô xóa bỏ nó, bởi Người không chỉ nói về chính mình: “Ta là ánh sáng trần gian”, mà còn nói về các môn đệ, nói với các môn đệ, nói về chúng ta và nói với chúng ta: “Anh em là ánh sáng cho trần gian”. Chính anh em là ánh sáng thật. Vâng, anh em là ánh sáng, bởi vì anh em theo Thầy, bởi vì anh em đón nhận ánh sáng vốn ở nơi Thầy.

Thầy không đến trần gian chỉ để “là ánh sáng, nhưng để “ban ánh sáng, để chuyển trao ánh sáng ấy vào trí khôn và con tim con người, để thắp sáng nó nơi tận sâu thẳm nội tâm con người.

Thánh Phaolô đã ý thức trọn vẹn về chân lý này, khi ngài viết cho tín hữu Côrintô về chính mình, về sự yếu đuối và nỗi run sợ luôn đeo bám ngài mỗi khi phải làm chứng cho Đức Kitô trước mặt người đời. Vì thế, ngài tuyên bố: Vì hồi còn ở giữa anh em, tôi đã không muốn biết đến chuyện gì khác ngoài Đức Giêsu Kitô, mà là Đức Kitô chịu đóng đinh vào thập giá... Có vậy, đức tin của anh em mới không dựa và lẽ khôn ngoan người phàm, nhưng dựa vào quyền năng Thiên Chúa (1 Cr 2,2.5).

3) Vị Tông đồ ấy là mẫu gương cho chúng ta về cách kín múc ánh sáng vốn ở nơi Đức Kitô – ánh sáng cũng chính là Đức Kitô – và về cách chuyển trao ánh sáng ấy cho người khác, về cách thông truyền ánh sáng ấy.

Quả thật, đây chính là điều mà Đức Kitô muốn nơi chúng ta khi Người nói: “Anh em là ánh sáng cho trần gian”. Và Người còn nói thêm: “Không thể che giấu một thành phố xây trên núi; cũng không ai thắp đèn rồi để dưới cái thùng, nhưng đặt trên đế, để soi sáng cho mọi người trong nhà” (Mt 5,14–15).

Vì thế, đó là bổn phận của chúng ta. Chúng ta có trách nhiệm đối với hồng ân đã lãnh nhận: trách nhiệm đối với ánh sáng đã được trao phó cho chúng ta. Chúng ta không thể chỉ chiếm hữu ánh sáng ấy cho riêng mình. Chúng ta không thể cất giấu nó trong bốn bức tường của cái “tôi” cá nhân. Chúng ta còn phải thông truyền ánh sáng ấy cho người khác. Chúng ta phải “trao ban” ánh sáng ấy. Chúng ta phải chiếu tỏa ánh sáng ấy “trước mặt người đời” (Mt 5,16).

4) Ngôn sứ Isaia cũng giải thích thế nào là “chiếu tỏa”: đó là khi ánh sáng ở nơi một người – “ánh sáng của ngươi” – bừng lên như rạng đông (x. Is 58,8). Điều này diễn ra nhờ các việc lành, qua đó, lòng nhân hậu của Chúa thấm nhập vào người tín hữu và phản chiếu ra bên ngoài.

Trong bài đọc thứ nhất, vị ngôn sứ mạc khải điều Thiên Chúa đòi hỏi để việc thờ phượng Người không chỉ mang tính hình thức, nhưng còn phải từ tấm lòng và sự chân thành: lòng đạo đức đích thực thì dẫn đến việc thực hành, qua các việc bác ái, điều mà đức tin tuyên xưng. Như thế, Thánh kinh cho thấy đâu là thái độ nền tảng của người công chính đối với Thiên Chúa, Đấng ban cho họ ơn lành dồi dào về ánh sáng và vinh quang.

Với một phần thưởng vượt quá công trạng, người tín hữu đích thực chiếu sáng trước mặt người đời nhờ đời sống viên mãn, nhờ sự ngay thẳng trong ý hướng, nhờ lòng nhẫn nại và sự chăm sóc ân cần.

5) Chúa Giêsu nhấn mạnh cùng một giáo huấn khi nói: “Ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt người đời, để họ thấy những việc lành anh em làm mà tôn vinh Cha của anh em, Đấng ngự trên trời” (Mt 5,16). Như thế, ánh sáng hiện diện trong con người nhờ Đức Kitô, nhờ Tin mừng và ân sủng của Người, được biểu lộ qua chứng tá của các việc lành.

Niềm tin của chúng ta đòi hỏi những việc làm phát sinh từ đức tin; và ánh sáng của đức tin ấy có thể lu mờ nếu không được nuôi dưỡng bằng tình yêu.

Và đồng thời, đây cũng là chứng tích dâng lên Thiên Chúa: mọi điều thiện hảo nảy sinh trên mảnh đất của các việc lành vừa làm phong phú thế giới, vừa tôn vinh Thiên Chúa.

6) Như thế, hình ảnh “ánh sáng” gặp gỡ hình ảnh “muối”.

Là môn đệ Đức Kitô, chúng ta phải trở nên muối ướp cho đời. Muối gìn giữ thực phẩm khỏi bị hư hoại. Các Kitô hữu được mời gọi bảo toàn cho thế giới này những giá trị mang lại sức khỏe và sự tươi mới cho tâm hồn, cho lương tâm và cho các nỗ lực của con người – những giá trị làm cho đời sống con người thực sự đáng sống và xứng đáng với phẩm giá con người.

Do đó, “là ánh sáng” đồng thời có nghĩa là “là muối ướp cho trần gian”, và là muối thì “có nghĩa là ánh sáng”. Không thể tách rời hai khía cạnh này của đời sống Kitô hữu, hai nhiệm vụ này, hai chiều kích của sứ mạng mà chúng ta lãnh nhận nhờ việc tham dự vào mầu nhiệm Đức Kitô: mầu nhiệm thập giá và phục sinh của Người.

Vì thế, Giáo hội – cả trong sứ vụ huấn quyền lẫn mục vụ – ý thức trách nhiệm đặc biệt của mình đối với các vấn đề đức tin và luân lý. Giáo hội gìn giữ cả hai cách chặt chẽ. Chúng cùng cấu thành di sản của ơn cứu độ chúng ta. Chúng là phần tham dự của chúng ta vào sự khôn ngoan và quyền năng nơi Đức Kitô.

7) Nhờ sự hiệp thông ấy, trí khôn trở nên sắc bén và khôn ngoan, có khả năng nhận ra nơi Đức Kitô câu trả lời kỳ diệu và chưa từng được nghe biết đến – nhưng luôn được con người khắc khoải mong chờ – cho khát vọng sâu thẳm của mình. Nhờ sự tham dự mật thiết ấy, ý chí trở nên có thể đồng điệu với thánh ý nhân từ của Chúa Cha.

Chính trong ánh sáng ấy, hôm nay Thiên Chúa đã ban cho tôi và cho anh chị em, những người tôi rất quý mến, niềm vui được quy tụ trong thánh đường này để cử hành những kỳ công của tình yêu Ngài, đồng thời tưởng nhớ cách đặc biệt gương sáng và dung mạo của Thánh Giêrônimô Emiliani nhân kỷ niệm 450 năm ngày qua đời, vị thánh đã trở nên người lữ hành trong chính tình yêu ấy.

Ngài đã đi qua nhiều vùng của Veneto và Lombardy để thiết lập và tổ chức các cơ sở dành cho trẻ mồ côi và những người túng thiếu khác. Ngài đã được đánh động cách sâu sắc bởi sự ân cần đầy xót thương của Đức Trinh Nữ rất thánh, và biểu lộ sự biến đổi nội tâm của mình qua việc hiến dâng sâu xa cho Thiên Chúa và một tình yêu chân thành đến mức ở khắp nơi, ngài được gọi là tông đồ của đức ái.

Ngài cũng không ngần ngại chăm sóc các bệnh nhân mắc dịch hạch, luôn ý thức rằng chỉ khi phản chiếu vinh quang của Thiên Chúa, mọi hành động được thực hiện trước mặt người đời mới thực sự sinh ích cho việc khai sáng thiêng liêng của họ. Để trợ giúp người nghèo với tinh thần ấy, thánh Giêrônimô Emiliani đã thành lập “Hội những tôi tớ của người nghèo”, sau này được Đức Giáo hoàng Piô V nâng lên thành hội dòng.

Trung thành với đặc sủng của Đấng Sáng lập, các tu sĩ giáo sĩ Dòng Somasca thi hành sứ vụ của mình tại giáo xứ này cũng như trong những lãnh vực tông đồ khác, với xác tín rằng Thiên Chúa đã gắn bó vận mệnh của nhân loại với chính mình nơi Đức Kitô theo cách thế: không thể vươn tới Thiên Chúa mà lại không đồng thời đi về phía con người, quan tâm đến thiện ích và phẩm giá của họ, những điều không bao giờ được phép coi nhẹ.

8)Trong nhà cầu nguyện này, cùng với Đức Hồng y Giám quản và Đức cha Phụ tá Filippo Giannini, tôi thân ái chào thăm Đức Hồng y Antonio Innocenti, vị hiệu tòa của thánh đường này; Đức cha Ettore Cunial, các vị đại diện chính quyền dân sự đang hiện diện nơi đây, các vị phụ trách các chủng viện khác nhau, cùng các bề trên của nhiều hội dòng đang cư ngụ và hoạt động trong địa hạt giáo xứ.

Tôi đặc biệt gửi lời chào đến cha sở, cha Giovanni Incitti, CRS, và cha phó. Anh em đã cho tôi biết cách anh em, cùng với hội đồng mục vụ, dẫn dắt các tín hữu đến niềm an ủi của việc lãnh nhận nước thanh tẩy giải thoát khỏi tội nguyên tổ; lãnh nhận bánh hằng sống làm cho họ được nên một với Đấng Cứu Chuộc; lãnh nhận dầu thánh làm phát sinh những Kitô hữu mạnh mẽ; và bí tích xức dầu đem lại niềm nâng đỡ cho các bệnh nhân.

Trong ngôi nhà chúc phúc này, bí tích thánh hóa tình yêu nhân loại được cử hành cách xứng hợp, và người tội lỗi sám hối được giải thoát khỏi lỗi lầm của mình.

Tôi cũng dành một lời chào đặc biệt cho cộng đoàn giới trẻ, những người tiếp nối truyền thống giáo dục đã đào luyện Eugenio Pacelli – Đức Giáo hoàng Piô XII. Với tất cả mọi người, tôi gửi lời khích lệ hãy kiên trì giữ lòng sùng kính Đức Trinh Nữ Maria, Đấng được long trọng kêu cầu tại đây, nhất là trong ngày kính nhớ Đức Mẹ hiện ra tại Lộ Đức.

Hãy như Đức Maria: sốt sắng trước sự hiện diện của Đức Kitô, để được vui hưởng sự hiện diện ấy và trung tín bước đi trên con đường thánh thiện. Sự thánh thiện ấy chính là hiệp nhất với Thiên Chúa và là sự phong phú của các việc lành, qua đó chân lý, niềm vui và sự viên mãn của con người chúng ta được biểu lộ. Đón nhận Thiên Chúa vào đời mình là khẳng định giá trị của con người, mọi nơi và mọi lúc.

9) Anh chị em thân mến!

Tôi rất vui khi thấy, ngay tại trung tâm Rôma, giáo xứ của anh chị em được thành lập và dâng kính Đức Trinh Nữ: Đức Maria tại Aquiro.

Tôi cũng hân hoan vì được thực hiện chuyến viếng thăm này vào Chúa nhật hôm nay, khi anh chị em, để tỏ lòng tri ân đối với các tu sĩ đang đảm trách việc mục vụ tại giáo xứ, tưởng nhớ thánh Giêrônimô Emiliani. Chúng ta đã cùng nhau suy niệm chân lý về “ánh sáng trần gian” và “muối ướp cho đời”.

Nhờ sự chuyển cầu của Đức Maria, xin cho anh chị em luôn có Đức Kitô, trong mọi thời và ngày càng sâu đậm hơn, là “ánh sáng” làm phát sinh trong toàn thể cộng đoàn chứng tá của đức tin và các việc lành.

Ước gì “ánh sáng của anh chị em chiếu giãi trước mặt người đời, để họ thấy những việc lành anh chị em làm”, và nhờ những việc ấy, mọi người tôn vinh Chúa Cha.

Điều đó cần thiết biết bao cho thế giới hôm nay! Cần thiết biết bao cho Rôma vào cuối thiên niên kỷ thứ hai của di sản tông truyền về đức tin và luân lý Kitô giáo!

WHĐ (08/02/1987)