Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 4 Thường niên năm A (29/01/2023) - Những người có tinh thần nghèo khó

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 4 Thường niên năm A (29/01/2017) - Lý do của mối phúc

Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ Chúa nhật 4 Thường niên năm A (30/01/2011) - Các mối phúc là những món quà của Thiên Chúa

Đức Gioan Phaolô II, Bài giảng Chúa nhật 4 Thường niên năm A (28/01/1996) - Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó


Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 4 Thường niên năm A (29/01/2023) - Những người có tinh thần nghèo khó

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Trong phụng vụ hôm nay, các mối phúc theo Tin mừng Mátthêu được công bố (xem Mt 5:1-12). Mối phúc đầu tiên và nền tảng là: “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ” (c. 3).

Ai là những người “có tinh thần nghèo khó”? Họ là những người biết rằng họ không đủ với chính mình, không tự đủ, và họ sống như “những hành khất của Thiên Chúa”: họ cảm thấy cần đến Người và nhận ra rằng điều tốt lành đến từ Người, như những hồng ân, những ân sủng. Những người có tinh thần nghèo khó quý trọng những gì họ nhận được; do đó họ mong rằng không có món quà nào bị lãng phí. Hôm nay tôi muốn dừng lại ở khía cạnh điển hình này của tinh thần nghèo khó: không lãng phí. Chúa Giêsu cho chúng ta thấy tầm quan trọng của việc không lãng phí, chẳng hạn sau phép lạ hoá bánh và cá ra nhiều, Người yêu cầu thu lại thức ăn thừa để không lãng phí (x. Ga 6:12). Không lãng phí cho phép chúng ta biết trân trọng giá trị của chính mình, của người khác và của sự vật. Tuy nhiên, thật không may, đó là một nguyên tắc thường bị bỏ qua, đặc biệt là ở các xã hội giàu có hơn, nơi văn hóa lãng phí và vứt bỏ chiếm ưu thế. Vì vậy, tôi muốn đưa ra ba thức đố chống lại não trạng lãng phí.

Thách đố đầu tiên: không lãng phí món quà là chính chúng ta. Mỗi chúng ta đều tốt đẹp, bất kể khả năng của chúng ta. Mỗi người nữ, người nam không chỉ giàu có về tài năng, mà còn về phẩm giá, mỗi người được Chúa yêu thương, mỗi người đều quý báu và đáng giá. Chúa Giêsu nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta có phúc không phải vì “chúng ta có”, mà vì “chúng ta là”. Vì vậy, cái nghèo thực sự là khi một người buông thả và vứt bỏ chính mình, lãng phí chính mình. Với sự giúp đỡ của Chúa, chúng ta hãy chiến đấu chống lại cám dỗ coi mình là bất xứng, sai lầm và cảm thấy thương hại cho chính mình.

Kế đến là thách đố thứ hai: không lãng phí những món quà chúng ta có. Những kết quả chỉ ra rằng khoảng một phần ba tổng sản lượng lương thực bị lãng phí hàng năm trên thế giới. Điều này xảy ra trong khi rất nhiều người đang chết đói! Các tài nguyên của công trình sáng tạo không thể được sử dụng như thế này; những phúc lợi phải được gìn giữ và chia sẻ, để không ai thiếu những gì cần thiết. Chúng ta đừng lãng phí những gì chúng ta có, nhưng hãy làm lan truyền một hệ sinh thái công bằng và bác ái!

Cuối cùng, thách đố thứ ba: không vứt bỏ con người. Văn hóa vứt bỏ nói rằng: Tôi sử dụng anh bao lâu tôi cần anh; khi anh không còn quan trọng với tôi nữa hay anh cản đường tôi, thì tôi sẽ ném bỏ anh đi. Và những người yếu đuối nhất đều bị đối xử như vậy. Họ là những trẻ em chưa chào đời, người già, người túng thiếu và người thiệt thòi. Nhưng con người không thể bị vứt bỏ như thế, không bao giờ! Mỗi người đều là một quà tặng thánh thiêng và độc nhất, ở mọi lứa tuổi và mọi hoàn cảnh. Chúng ta hãy luôn tôn trọng và thăng tiến sự sống!

Anh chị em thân mến, chúng ta hãy tự đặt ra một vài câu hỏi. Trước hết, tôi sống tinh thần nghèo khó như thế nào? Tôi có biết dành chỗ cho Thiên Chúa không, tôi có tin rằng Người là sự tốt lành, là kho báu đích thực và lớn lao của tôi không? Tôi có tin rằng Người yêu tôi, hay tôi buồn bã vứt mình đi, quên rằng mình là một món quà? Và rồi, tôi có cẩn thận để không lãng phí không, tôi có trách nhiệm trong việc sử dụng đồ vật, hàng hóa không? Và tôi có sẵn sàng chia sẻ chúng với những người khác không? Cuối cùng, tôi có coi những người yếu đuối nhất là những quà tặng quý giá mà Thiên Chúa yêu cầu tôi trông giữ không? Tôi có nhớ đến người nghèo, những người đang thiếu những gì cần thiết không?

Xin Mẹ Maria, Người Nữ của Các Mối Phúc, giúp chúng ta làm chứng cho niềm vui rằng cuộc sống là một món quà và cho vẻ đẹp của việc trao tặng chính mình.

Nguồn: vaticannews.va/vi


Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 4 Thường niên năm A (29/01/2017) - Lý do của mối phúc

Anh chị em thân mến,

Phụng vụ Chúa nhật này cho chúng ta suy niệm về các mối phúc (Xc Mt 5,1-12a), mở ra bài giảng trên núi, là Đại Hiến chương của Tân ước. Chúa Giêsu biểu lộ thánh ý Thiên Chúa muốn dẫn đưa nhân loại đến hạnh phúc. Sứ điệp này đã hiện diện trong các bài giảng của các ngôn sứ: Thiên Chúa gần gũi người nghèo và người bị áp bức, và Ngài giải thoát họ khỏi những kẻ ngược đãi. Nhưng trong bài giảng này, Chúa Giêsu theo một con đường đặc biệt: Ngài bắt đầu bằng từ “phúc”, nghĩa là hạnh phúc; và tiếp tục với những chỉ dẫn về điều kiện để được phúc như vậy; và Chúa kết luận với một lời hứa. Lý do của mối phúc, tức là hạnh phúc không hệ tại điều kiện được yêu cầu - người có tinh thần thanh bần, người sầu muộn, đói khát sự công chính, bị bách hại - nhưng hệ tại lời hứa theo sau đó, cần đón nhận trong đức tin như một hồng ân của Thiên Chúa. Khởi hành từ một hoàn cảnh khó khăn, bất hạnh để cởi mở đón nhận hồng ân của Thiên Chúa và đạt tới một thế giới mới, là nước được Chúa Giêsu loan báo. Đó không phải là một tiến trình tự động, nhưng là một hành trình cuộc sống theo Chúa, nhờ đó, thực tại bất hạnh và sầu muộn được nhìn trong một nhãn giới mới và được cảm nghiệm theo sự hoán cải của người thực hiện. Ta không thể là người có phúc nếu không hoán cải để có khả năng quí chuộng và sống những hồng ân của Thiên Chúa.

Tôi dừng lại ở đây nơi mối phúc thứ I: “Phúc cho ai có tinh thần thanh bần, vì nước trời là của họ” (v.4). Người nghèo khó trong tinh thần là người đã đón nhận những tâm tình và thái độ của những người nghèo, họ không nổi loạn trong thân phận của họ, nhưng biết khiêm tốn, ngoan ngoãn, sẵn sàng đối với ơn của Chúa. Hạnh phúc của người có tinh thần thanh bần có hai chiều kích: trước tiên là đối với của cải, tiếp đến là đối với Thiên Chúa. Họ có thái độ điều độ đối với của cải vật chất: không nhất thiết phải từ bỏ chúng, nhưng có khả năng niếm hưởng điều thiết yếu, chia sẻ, có khả năng canh tân mỗi ngày thái độ kinh ngạc vì sự tốt lành của sự vật, không trở nên nặng nề trong sự ham hố tiêu thụ đen tối. Đối với Thiên Chúa, họ chúc tụng và biết ơn vì thế giới là một phúc lành và nơi nguồn gốc của thế giới này có tình yêu sáng tạo của Chúa Cha. Nhưng họ cũng cởi mở đối với Chúa, ngoan ngoãn đón nhận chủ quyền của Chúa, Đấng đã muốn thế giới cho tất cả mọi ngươi trong thân thận nhỏ bé và giới hạn của họ.

Người có tinh thần thanh bần là Kitô hữu không tín thác nơi bản thân, nơi những của cải giàu sang vật chất, không ngoan cố theo ý kiến riêng của mình, nhưng tôn trọng lắng nghe và vui lòng đón nhận quyết định của người khác. Nếu trong các cộng đoàn của chúng ta có nhiều người có tinh thần thanh bần, thì sẽ bớt có chia rẽ, đối nghịch và tranh luận! Sự khiêm tốn, cũng như đức bác ái, là một nhân đức thiết yếu để sống chung trong các cộng đoàn Kitô. Những người nghèo, theo nghĩa này của Tin mừng, xuất hiện như những người giữ cho mục tiêu Nước Trời được luôn sinh động, họ cho thấy Nước Trời đã có mầm mống trong cộng đoàn huynh đệ, dành ưu tiên cho sự chia sẻ những gì mình sở hữu.

Xin Đức Trinh Nữ Maria, mẫu gương và là hoa trái đầu mùa của những người có tinh thần thanh bần, vì Mẹ hoàn toàn ngoan ngoãn đối với thánh ý Chúa, giúp chúng ta phó thác cho Thiên Chúa, giàu lòng xót thương, để Người ban cho chúng ta đầy tràn các hồng ân của Người, nhất là được dồi dào ơn tha thứ.

Nguồn: archivioradiovaticana.va


Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ Chúa nhật 4 Thường niên năm A (30/01/2011) - Các mối phúc là những món quà của Thiên Chúa

Anh chị em thân mến,

Chúa nhật thứ IV Thường niên này, Tin mừng trình bày bài giảng dài đầu tiên của Chúa Giêsu nói với dân chúng trên ngọn đồi thoai thoải quanh hồ Galilea. Thánh Mathêu viết: Khi thấy đám đông, Chúa Giêsu lên núi: Ngài ngồi xuống và các môn đệ đến gần. Ngài bắt đầu giảng dạy họ” (Mt 5,1-2). Chúa Giêsu, là Môisê mới, “lên tòa giảng ở trên núi” (Đức Giêsu thành Nazareth, Milano 2007, tr. 88) và tuyên bố “phúc” cho người có tinh thần thanh bần, người sầu khổ, người có lòng xót thương, những người đói khát công lý, có tâm hồn thanh khiết, những người bị bách hại (Xc Mt 5,3-10). Đây không phải là một ý thức hệ mới, nhưng là một giáo huấn đến từ trên cao và liên hệ tới thân phận con người, thân phận mà Chúa đã muốn nhận lấy khi nhập thể, để cứu vớt. Vì thế, ”Bài giảng trên núi được gửi đến tất cả mọi người, trong hiện tại và tương lai… và người ta chỉ có thể hiểu và sống bài giảng này trong hành trình theo Chúa Giêsu, đồng hành với Ngài” (Đức Giêsu thành Nazareth, tr. 92). Các mối phúc là một chương trình sống mới, để được giải thoát khỏi những giá trị giả dối của trần gian và cởi mở đối với những thiện ích chân thực, hiện tại cũng như tương lai. Thực vậy, khi Thiên Chúa an ủi, thỏa mãn sự đói khát công lý, lau sạch nước mắt của những người sầu khổ, có nghĩa là Ngài mở Nước Trời cho họ, ngoài việc thưởng công cho mỗi người một cách cụ thể. ”Các Mối Phúc là đưa thập giá và sự sống lại vào trong cuộc sống của các môn đệ” (Sdd, tr.97). Các mối phúc ấy phản ánh cuộc sống của Con Thiên Chúa, Đấng đã chịu bách hại, chịu khinh rẻ cho đến độ bị án tử hình, để con người nhận được ơn cứu độ.

Một ẩn sĩ xưa kia đã quả quyết: 'Các mối phúc là những món quà của Thiên Chúa và chúng ta phải hết sức cảm tạ Chúa vì những hồng ân này và phần thưởng từ đó mà ra, nghĩa là Nước Trời trong tương lai, sự an ủi bây giờ, sự sung mãn mọi thiện ích và lòng từ bi của Chúa.. một khi ta trở thành hình ảnh của Chúa Kitô trên mặt đất này' (Pietro di Damasco, in ”Filocalia”, vol.3, Torino 1985, tr.79). Tin Mừng về các Mối Phúc được chú giải bằng chính lịch sử của Giáo Hội, lịch sử sự thánh thiện của Kitô giáo, vì - như thánh Phaolô đã viết – “Thiên Chúa đã chọn những gì là yếu đuối đối với thế gian, để hạ nhục những kẻ hùng mạnh; những gì thế gian cho là hèn mạt không đáng kể, là không có, thì Thiên Chúa chọn để hủy diệt những gì hiện có” (1 Cr 1,27-28). Vì thế, Giáo Hội không sợ nghèo khó, khinh rẻ, bách hại trong một xã hội thường bị giàu sang vật chất và quyền lực trần thế lôi cuốn. Thánh Augustino nhắc nhở chúng ta rằng: “Chịu đựng đau khổ vì những tai ương ấy chẳng ích gì, nhưng chịu đựng chúng vì danh Chúa Giêsu, không những với tâm hồn thanh thản, nhưng còn với niềm vui mừng, thì mới có ích” (De sermone Domini in monte, I, 5,13: CCL 35,13).

Anh chị em thân mến, chúng ta hãy cầu khẩn Đức Trinh Nữ Maria, là Đấng có phúc tuyệt hảo, xin Mẹ ban sức mạnh để tìm kiếm Chúa (Xc Xp 2,3) và luôn vui tươi theo Ngài trên con đường các mối phúc.

Nguồn: archivioradiovaticana.va


Đức Gioan Phaolô II, Bài giảng Chúa nhật 4 Thường niên năm A (28/01/1996) - Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó

1. “Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó, vì Nước Trời là của họ” (Mt 5,3).

Những lời mà chúng ta vừa đọc trong Bài giảng trên núi theo trình thuật của Thánh sử Mátthêu chính là tư tưởng chủ đạo của toàn bộ Phụng vụ hôm nay. Đức Kitô nói: “Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó.” Chúng ta cũng nghe cùng một lời ấy trong điệp ca của Thánh vịnh đáp ca: “Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó.” Một ý tưởng tương tự cũng được diễn tả trong Bài đọc I, trích từ sách ngôn sứ Xôphônia, “một dân nghèo hèn và bé nhỏ” được ca ngợi là những người “tìm nương ẩn nơi danh Đức Chúa” (x. Xp 3,12).

Ai là người có tinh thần nghèo khó? Trước hết, đây không có nghĩa là nghèo về vật chất. Theo Thánh kinh, sự nghèo khó trong tinh thần liên hệ đến những người sống với cái nhìn siêu nhiên: họ sống giữa trần gian, lao động và tìm kiếm cơm áo hằng ngày, nhưng đồng thời ý thức rằng mọi sự thiện hảo đều phát xuất từ Thiên Chúa. Ngay cả của cải trần thế do họ làm ra bằng mồ hôi nước mắt, cũng là hồng ân của Thiên Chúa. Người có tinh thần nghèo khó cũng là người không quy chiếu về bản thân mình những gì mình có hay mình là. Quả thật, họ ý thức rằng mọi sự họ lãnh nhận đều đến từ tay Thiên Chúa, thường là qua trung gian của người khác. Vì thế, thay vì tự đắc, họ luôn dâng lời chúc tụng Chúa vì những điều tốt đẹp mà họ đạt được trong cuộc sống, và nhờ vậy họ sống trong chân lý. Có thể nói rằng người có tinh thần nghèo khó chính là người sống trong sự thật, và nhờ đó trở nên có khả năng đón nhận những ân huệ ngày càng lớn lao hơn.

Chúa Giêsu quả quyết rằng những người có tinh thần nghèo khó thì được Nước Trời làm gia nghiệp. Thật vậy, thái độ nội tâm của sự nghèo khó chính là con đường chắc chắn dẫn đến việc chiếm hữu Nước Trời. Nói cách khác, thái độ ấy tạo nên trong nội tâm con người khoảng không gian cần thiết để được thông phần vào sự sống và hạnh phúc của Thiên Chúa.

2. Anh chị em thân mến! Các cử hành mừng lễ Giáng sinh đã trôi qua chỉ mới hơn một tháng nay. Sự ra đời của Chúa Giêsu, cũng như cả cuộc đời của Người, mang đến một minh chứng đầy ý nghĩa cho Mối phúc này. Đức Kitô đã đến trần gian trong khiêm hạ, đã sống trong cảnh khó nghèo và đã chết hoàn toàn trần trụi trên Thập giá. Người diễn tả chính bản thân mình trong Mối phúc ấy. Đồng thời, Đức Kitô cũng mời gọi chúng ta noi gương Người, thu nhận vào cuộc đời mình cùng một bậc giá trị và sống theo cùng một quan điểm như Người.

Những người có tinh thần nghèo khó là đối tượng đặc biệt cho sự tuyển chọn của Thiên Chúa. Với ý nghĩa đó, Thánh Phaolô viết cho tín hữu Côrintô như chúng ta đọc trong Bài đọc II hôm nay rằng: “Những gì thế gian cho là điên dại, thì Thiên Chúa đã chọn để hạ nhục những kẻ khôn ngoan; và những gì thế gian cho là yếu kém, thì Thiên Chúa đã chọn để hạ nhục những kẻ hùng mạnh; những gì thế gian cho là hèn mạt không đáng kể, là không có, thì Thiên Chúa đã chọn để huỷ diệt những gì hiện có, hầu không một phàm nhân nào dám tự phụ trước mặt Người” (1Cr 1,27-29). Nhà thơ Adam Mickiewicz đã hỏi: “Con là gì trước Thánh nhan của Ngài?” và ông trả lời: “Chỉ là tro bụi và hư vô.”

Theo Tin mừng, tinh thần nghèo khó hầu như biểu lộ một không gian đặc thù mà con người mở ra cho hoạt động của Thiên Chúa, để quyền năng cứu độ của Ngài có thể triển nở. Thánh vịnh đáp ca công bố điều đó:

“Chúa mở mắt cho kẻ mù loà.

Chúa cho kẻ bị dìm xuống đứng thẳng lên,

Chúa yêu chuộng những người công chính.

Chúa phù trợ những khách ngoại kiều,

Người nâng đỡ cô nhi quả phụ,...

Người là Đấng giữ lòng trung tín mãi muôn đời,

Xử công minh cho người bị áp bức,

Ban lương thực cho kẻ đói ăn.

Chúa giải phóng những ai tù tội” (Tv 145 [146],8-9.6-7).

Nước Thiên Chúa được hiện thực bằng nhiều cách thế khác nhau: khi con người mở ra không gian nội tâm cho nước ấy; hay khi họ không tự mãn nhưng với thái độ khiêm nhường, mở lòng ra cho sự Viên mãn tuyệt đối để chính Thiên Chúa được tôn vinh nơi họ. Bấy giờ, con người sẽ sống trong chân lý của Ơn Cứu độ, như chúng ta đọc trong thư của Thánh Phaolô: “Chính nhờ Thiên Chúa mà anh em được hiện hữu trong Đức Kitô Giêsu, Đấng đã trở nên sự khôn ngoan của chúng ta, sự khôn ngoan phát xuất từ Thiên Chúa, Đấng đã làm cho anh em trở nên công chính, đã thánh hoá và cứu chuộc anh em” (1 Cr 1,30).

3. “Anh em thân mến, anh em hãy xét lại ơn kêu gọi của anh em” (1 Cr 1,26).

Lời Chúa được công bố trong Phụng vụ hôm nay chỉ cho chúng ta biết ơn gọi của chúng ta là thế nào và bao gồm điều gì. Theo Bài giảng trên núi, ơn gọi Kitô hữu đích thực của chúng ta được nhận ra bằng việc thực hành tám Mối phúc. Chúng ta thực thi trọn vẹn ơn gọi này khi cố gắng sống tinh thần nghèo khó, khi biết u sầu và hiền lành, khi đói khát sự công chính, khi biết xót thương người khác và gìn giữ tâm hồn trong sạch, khi nỗ lực xây dựng hoà bình và sẵn sàng chịu bách hại vì sự công chính. Sống theo những chuẩn mực này giúp chúng ta thoát khỏi chính bản thân mình, khỏi lòng tự ái; nó cũng giúp chúng ta mở ra cho hoạt động của Thiên Chúa, Đấng luôn muốn làm cho mọi khía cạnh của cuộc đời chúng ta trở nên cao quý.

Để Chúa có thể thực hiện được điều ấy, chúng ta cần phải sẵn sàng đón nhận hoạt động thánh hoá của Người. Các Mối phúc chỉ ra rằng điều này đòi hỏi không ít hy sinh. “Phúc thay anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại và vu khống đủ điều xấu xa” (Mt 5,11). Giữa muôn vàn trải nghiệm của cuộc sống, linh hồn được mời gọi ngày càng trở nên cao quý hơn bằng cách mở ra cho điều thiện hảo quý giá nhất mà Thiên Chúa chuẩn bị cho nó: sự tốt lành của ân sủng. Chúa Giêsu nói tiếp: “Anh em hãy vui mừng hớn hở, vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao” (Mt 5,12).

4. Anh chị em giáo dân thuộc Giáo xứ Thánh Giáo hoàng Clêtô thân mến, những lời này của Đức Kitô vang lên giữa cộng đoàn, khi chúng ta quy tụ quanh bàn thờ để cử hành Thánh Thể. Tôi vui mừng được gặp gỡ anh chị em và thân ái chào thăm tất cả mọi người. Cách riêng, tôi gửi lời chào đến Đức Hồng y Đại diện, Đức Giám mục Phụ tá của khu vực, cha chính xứ của anh chị em là cha Paolo Busetti, cùng với Dòng Chúa Giêsu Linh mục là hội dòng được trao phó để chăm sóc mục vụ cho giáo xứ từ năm 1958. Tôi cũng chào thăm quý sơ của cùng hội dòng là những người đã quảng đại hỗ trợ các linh mục trong công việc mục vụ, cũng như các anh chị em giáo dân đã dấn thân trong nhiều hoạt động tông đồ: Phong trào Công giáo Tiến hành dành cho giới trẻ và thiếu nhi, Hướng đạo sinh, Nhóm Tông đồ Cầu nguyện, Hiệp hội Thánh Vinhsơn, Nhóm Hôn nhân, các giáo lý viên của giáo xứ, Hội đồng Tài chính và Hội đồng Mục vụ.

Tôi vui mừng với anh chị em vì nhờ sự trợ giúp của các linh mục, anh chị em đang cố gắng đào sâu linh đạo “tư tế”, vốn thuộc về mọi người đã chịu Phép Rửa. Đó là linh đạo đặt Thánh Thể làm trung tâm đời sống và xem cầu nguyện là hơi thở của con người toàn diện. Nhờ đó, người tín hữu trở nên những người thờ phượng trung thành của Thiên Chúa và là những sứ giả can đảm của Tin mừng giữa anh chị em mình.

Được đặt nền tảng dựa trên Thánh Thể, được nuôi dưỡng bằng lời cầu nguyện liên lỉ và được làm sinh động bởi lòng tận tuỵ chân thành đối với tha nhân, linh đạo này tự bản chất đã mang tính truyền giáo và vì thế là sự trợ giúp lớn lao cho sứ mệnh của thành phố Rôma mà Giáo hội đang chuẩn bị thực hiện trong Năm Thánh sắp tới.

Đời sống thiêng liêng không thể chỉ khép kín trong mối tương quan cá vị với Thiên Chúa; mà hơn thế nữa, nó đích thực là đời sống biết mở rộng con tim trước những nhu cầu của toàn thể thế giới. Và đâu là ưu tiên mục vụ của thời đại ngày nay, nếu không phải là loan báo Tin mừng cho những người chưa nhận biết, hoặc cho những người có thể đã từng học biết nhưng thực tế đã gạt đẩy Tin mừng ra bên lề cuộc sống của họ.

Anh chị em thân mến! Đây chính là sứ vụ khẩn thiết của chúng ta: làm chứng và loan báo Tin mừng của Đức ái. Sứ vụ này càng trở nên cấp bách hơn khi chúng ta hướng đến Đại Năm Thánh 2000. Không có Thiên Chúa, hoặc tệ hơn khi chống lại Thiên Chúa, chúng ta không thể xây dựng thiện ích đích thực cho nhân loại; như lịch sử của các dân tộc và quốc gia đã minh chứng rõ ràng qua việc chủ nghĩa vô thần đã gây ra, và vẫn đang tiếp tục gây ra, sự áp bức của kẻ mạnh trên người yếu thế, sự thiếu vắng tình yêu và lòng bao dung, sự tàn phá, chiến tranh và chết chóc.

Anh chị em giáo dân thuộc Giáo xứ Thánh Giáo hoàng Clêtô thân mến, hãy luôn trung thành với sứ mệnh của mình. “Hãy xét lại một cách nghiêm túc ơn gọi của anh chị em.”

5. Theo Phụng vụ hôm nay, việc xét lại ơn gọi của mình có nghĩa là hiểu biết và đào sâu những giá trị nhân bản và Kitô giáo hiện diện trong đời sống và sắp xếp chúng theo một trật tự đúng đắn. Chính lúc đó, chúng ta thực sự tìm kiếm Thiên Chúa, như đã được nhấn mạnh trong Bài đọc I: “Hỡi tất cả những ai nghèo hèn trong xứ sở, những kẻ thi hành mệnh lệnh của Đức Chúa, anh em hãy tìm kiếm Người; hãy tìm sự công chính, hãy tìm đức khiêm nhường” (Xp 2,3); “chúng sẽ tìm nương ẩn nơi danh Đức Chúa” (x. Xp 3,12).

Ơn gọi Kitô hữu mang ý nghĩa sâu xa biết bao! Nó mang đến thử thách nhưng cũng là lời mời gọi khẩn thiết cho chúng ta. Làm sao chúng ta có thể không cầu xin Thiên Chúa để cuộc sống của mình mỗi ngày được uốn nắn theo tinh thần của tám Mối phúc? Chỉ khi được triển nở trong tinh thần ấy, chúng ta mới có khả năng củng cố thiện ích đích thực trong thế giới này và chuẩn bị cho mình bước vào vương quốc Nước Trời.

Lạy Chúa, xin cho chúng con được lớn lên trong trường học của Con Chúa là Đức Giêsu, Đấng hiền lành và khiêm nhường trong lòng, để hôm nay và mãi mãi chúng con được thông phần vào vinh phúc của Người. Amen.

WHĐ (29/01/1996)