Lời
Chúa: Mt
1, 1-17
Ðây là gia phả Ðức Giêsu Kitô, con cháu vua
Ða-vít, con cháu tổ phụ Áp-ra-ham:
Ông Áp-ra-ham sinh I-xa-ác; I-xa-ác sinh
Gia-cóp; Gia-cóp sinh Giu-đa và các anh em ông này; Giu-đa ăn ở với Ta-ma sinh
Pe-rét và De-rác; Pe-rét sinh Khét-xơ-ron; Khét-xơ-ron sinh A-ram; A-ram sinh
Am-mi-na-đáp; ông Am-mi-na-đáp sinh Nác-son; Nác-son sinh Xam-môn; Xam-môn lấy
Ra-kháp sinh Bô-át; Bô-át lấy Rút sinh Ô-vết; Ô-vết sinh Gie-sê; Gie-sê sinh
Ða-vít.
Vua Ða-vít lấy vợ ông U-ri-gia sinh Sa-lô-môn;
Sa-lô-môn sinh Rơ-kháp-am; Rơ-kháp-am sinh A-vi-gia; A-vi-gia sinh A-xa; A-xa
sinh Giơ-hô-sa-phát; Giơ-hô-sa-phát sinh Giô-ram; Giô-ram sinh Út-di-gia;
Út-di-gia sinh Gio-tham; Gio-tham sinh A-khát; A-khát sinh Khít-ki-gia;
Khít-ki-gia sinh Mơ-na-se; Mơ-na-se sinh A-môn; A-môn sinh Giô-si-gia;
Giô-si-gia sinh Giơ-khon-gia và các anh em vua này; kế đó là thời lưu đày ở
Ba-by-lon.
Sau thời lưu đày ở Ba-by-lon, Giơ-khon-gia
sinh San-ti-ên; San-ti-ên sinh Dơ-rúp-ba-ven; Dơ-rúp-ba-ven sinh A-vi-hút;
A-vi-hút sinh En-gia-kim; En-gia-kim sinh A-do; A-do sinh Xa-đốc; Xa-đốc sinh
A-khin; A-khin sinh Ê-li-hút; Ê-li-hút sinh E-la-da; E-la-da sinh Mát-than;
Mát-than sinh Gia-cóp; Gia-cóp sinh Giu-se, chồng của bà Ma-ri-a, bà là mẹ Ðức
Giêsu cũng gọi là Ðấng Ki-tô.
Như thế, tính chung lại thì: từ tổ phụ
Áp-ra-ham đến vua Ða-vít, là mười bốn đời; từ vua Ða-vít đến thời lưu đày ở
Ba-by-lon, là mười bốn đời; và từ thời lưu đày ở Ba-by-lon đến Ðức Kitô, cũng
là mười bốn đời.
Suy niệm:
Chúng ta bước vào một giai đoạn mới để mừng lễ Giáng Sinh,
mừng
Mầu nhiệm Con Thiên Chúa làm người cách trọn vẹn.
Làm
người là có một gia phả.
Thánh
Matthêu đã muốn viết một gia phả dài của Đức Giêsu Kitô,
không
phải một cách hết sức chính xác và đầy đủ theo nghĩa lịch sử,
nhưng
mang nặng ý nghĩa thần học.
Matthêu
muốn cho thấy Đức Giêsu là con của cụ tổ Abraham,
và
cuộc đời Ngài gắn kết với Ítraen, dân được tuyển chọn.
Ngài
cũng là Con của vua Đavít, nên Ngài có cơ sở để là Đấng Kitô.
Làm
người là sống trong dòng lịch sử một dân tộc
với
tất cả những thăng trầm và biến động của nó.
Matthêu
chia lịch sử dân Do-thái làm ba thời kỳ.
Thời
kỳ chuẩn bị cho bước đầu của vương triều vua Đavít (cc. 2-6a),
thời
kỳ trị vì của các vua thuộc dòng Đavít (cc. 6b-11),
và
thời kỳ sau lưu đầy, khi vương quyền Đavít đã mai một (cc. 12-16).
Mỗi
thời kỳ mười bốn đời, nghĩa là hai lần bẩy, một con số linh thánh.
Đức
Kitô đã đằm mình trong dòng lịch sử này.
Ngài
là người cuối của gia phả, nhưng lại là nhân vật trung tâm (c.16-17).
Tất
cả lịch sử của dân tộc Ítraen cũng là lịch sử cứu độ.
Dòng
lịch sử cứu độ này đã lên đến tuyệt đỉnh nơi Đức Giêsu Kitô.
Nơi
Ngài, Thiên Chúa đã đưa lịch sử nhân loại đến chỗ thành tựu.
Trong
gia phả Đức Giêsu có tên một số phụ nữ.
Đó
là chuyện lạ, vì người Do-thái thường chỉ để tên người cha.
Trừ
Đức Maria, bốn phụ nữ kia đều có gốc dân ngoại.
Ta-ma
và Ra-kháp gốc Canaan, Rút gốc Mô-áp, vợ Urigia người Hít-tít.
Các
phụ nữ này đều có hoàn cảnh khác thường.
Ta-ma
giả làm điếm để ngủ với cha chồng là Giu-đa,
hầu sinh con cho nhà
chồng (St 38).
Ra-kháp là một cô điếm ở
Giêricô, đã giúp Giosuê chiếm Canaan (Gs 2).
Bét-sa-bê, vợ của Urigia,
đã ngoại tình và lấy vua Đavít (2Sm 11-12).
Rút đã lấy ông Bô-át là
người bà con gần, để nối dõi cho chồng (R 1-4).
Đức Giêsu đã là con cháu
của các phụ nữ khác thường này.
Ngài cũng mang trong mình
chút dòng máu của dân ngoại.
Cuộc sinh hạ của Đức Kitô
cũng khác thường.
Mátthêu diễn tả một cách
tinh tế như sau:
“Gia-cóp sinh Giuse,
chồng của bà Maria,
từ bà Đức Giêsu được sinh
ra, cũng gọi là Đức Kitô”
(c. 16).
Như thế Con Thiên Chúa đã
có một người mẹ để trọn vẹn là người.
Ngài có cha nuôi là thánh
Giuse để được thuộc về dòng Đavít.
Làm người cần được sống
trong bầu khí gia đình để lớn lên.
Gia phả của Đức Giêsu
nhắc tôi về gia phả của chính mình.
Cũng với những bóng tối
của lưu đày, với bao bất thường và vấp ngã.
Chỉ mong trong cuộc đời
tôi, gia đình tôi, dân tộc tôi, có mặt Giêsu.
Cầu nguyện:
Lạy Cha từ ái,
đây là niềm tin của con.
Con tin Cha là Tình yêu,
và mọi sự Cha làm đều vì
yêu chúng con.
Cả những khi Cha mạnh tay
cắt tỉa,
cả những khi Cha thinh
lặng hay vắng mặt,
cả những khi Cha như chịu
thua sức mạnh của ác nhân,
con vẫn tin Cha là Cha
toàn năng nhân ái.
Con tin Cha không chịu
thua con về lòng quảng đại,
chẳng để con thiệt thòi
khi dám sống cho Cha.
Con tin rằng nơi lòng
những người cứng cỏi nhất
cũng có một đốm lửa của
sự thiện,
được vùi sâu dưới những
lớp tro.
Chỉ một ngọn gió của tình
yêu chân thành
cũng đủ làm đốm lửa ấy
bừng lên rạng rỡ.
Con tin rằng chẳng có
giọt nước mắt nào vô ích,
thế giới vẫn tồn tại nhờ
hy sinh thầm lặng của bao người.
Con tin rằng chiến thắng
cuối cùng thuộc về Ánh sáng.
Sự Sống và Tình yêu sẽ
chiếm ngự địa cầu.
Con tin rằng dòng lịch sử
của loài người và vũ trụ
đang chuyển mình tiến về
với Cha,
qua trung gian tuyệt vời
của Chúa Giêsu
và sức tác động mãnh liệt
của Thánh Thần.
Con tin rằng dần dần mỗi
người sẽ gặp nhau,
vượt qua mọi tranh chấp,
bất đồng,
mọi dị biệt, thành kiến,
để cùng nắm tay nhau đi
qua sa mạc cuộc đời
mà về nhà Cha là nơi hạnh
phúc viên mãn.
Lạy Cha, đó là niềm tin
của con.
Xin Cha cho con dám sống
niềm tin ấy. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.