Ngày 20 tháng 7
THÁNH APÔLLINARÊ, GIÁM MỤC RAVENNA, TỬ ĐẠO
Cũng như thường thấy nơi các vị thánh sống vào thế kỷ I, không có nhiều sử liệu chắc chắn về cuộc đời thánh Apôllinarê, vị Giám mục tiên khởi của Ravenna. Ngài sống vào thời Đế quốc Byzantin thuộc Đông phương, dường như cuộc gặp gỡ với Tông đồ Phêrô đã đóng vai trò quyết định trong cuộc đời ngài. Tuy nhiên, một số sử liệu khác lại xác định niên đại lịch sử của vị thánh này muộn hơn, vào khoảng năm 150-200.
Theo Chúa Giêsu đến tận cùng thế giới
Apôllinarê là một thanh niên đầy hoài bão, ngài sống tại Antiôkia cùng gia đình theo tôn giáo ngoại giáo. Một ngày kia, có người đến thành phố của ngài và nói về một cách thức yêu thương nhau hoàn toàn mới mẻ, như chính Thiên Chúa yêu thương chúng ta. Người ấy tên là Phêrô, và những lời ngài nói chính là lời của Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa – Đấng mà ngài đã tận mắt chứng kiến chịu chết rồi sống lại để cứu chuộc nhân loại, và từ Đấng ấy, ngài đã lãnh nhận sứ mạng xây dựng Hội thánh của Người. Chính vì thế mà Phêrô đã đi rất nhiều nơi, vào khoảng năm 44 ngài đến Syria. Apôllinarê bị lời rao giảng của Thánh Phêrô cuốn hút và quyết định đi theo ngài đến Rôma. Từ đó, Thánh Phêrô sai ngài đến Classe, gần Ravenna, nơi hải quân Rôma có một căn cứ với hàng trăm thủy thủ, phần lớn đến từ các xứ phương Đông. Một số sử liệu còn nói đến một sứ vụ truyền giáo của ngài tại Mêsia và Thracia kéo dài khoảng ba năm.
Giám mục tiên khởi của Ravenna, giữa cơn thịnh nộ của người ngoại giáo
Apôllinarê là người thông minh, nhạy bén và đặc biệt có tài hùng biện. Ngài đã đưa nhiều người, kể cả những gia đình, trở lại đức tin Kitô giáo. Vì vậy, Thánh Phêrô đã giao cho ngài việc xây dựng Giáo hội Ravenna, và đặt ngài làm vị mục tử, tức là vị Giám mục tiên khởi của Giáo hội này. Khi vừa đến thành phố, Apôllinarê đã chữa lành cho vợ của một vị quan bảo hộ dân, nhưng khi chính quyền vừa hay biết liền yêu cầu ngài tế lễ các thần ngoại giáo. Apôllinarê từ chối và đáp rằng các thần tượng ấy chỉ được làm bằng vàng bạc, những chất liệu quý giá mà lẽ ra nên đem bán đi để lấy tiền giúp người nghèo; vì câu trả lời này, ngài đã bị đánh đập tàn nhẫn. Mặc dù khởi đầu đầy gian nan như thế, ngài vẫn tiếp tục hướng dẫn Giáo hội này ít nhất ba mươi năm, để lại danh tiếng là một "linh mục" và "chứng nhân đức tin"– tước hiệu mà người ta vẫn dùng để gọi ngài.
Cuộc tử đạo và lan rộng lòng sùng kính ngài
Thánh Apôllinarê đã sống trọn vẹn sứ vụ mục tử của một Giám mục, khi đưa dẫn được rất nhiều người đến với đức tin. Và điều tất yếu là đến một lúc nào đó, ngài trở thành mục tiêu bách hại của người ngoại giáo. Bấy giờ là thời hoàng đế Vespasianô, năm 70 sau Công nguyên; người ta ra lệnh cấm ngài không được tiếp tục rao giảng, nhưng ngài nhất quyết không vâng theo. Một ngày kia, sau khi trở về từ một chuyến đi thăm trại phong, ngài bị đánh đập dữ dội đến mức kiệt sức, và quả thật, bảy ngày sau ngài đã qua đời. Trên chính nơi ngài chịu tử đạo, một vương cung thánh đường đã được xây dựng, nay là Vương cung thánh đường Thánh Apôllinarê ở Classe, được cung hiến năm 549. Lòng sùng kính Thánh Apôllinarê nhanh chóng lan rộng vượt ra ngoài Ravenna, đến tận Rôma, nhờ sự cổ võ của các Giáo hoàng Symmacô và Honôriô I; thậm chí Vua Clovis của người Frank còn dâng cúng một ngôi thánh đường gần Dijon để kính ngài. Sau cùng, vào thế kỷ IX, di hài của ngài được rước về thành phố và được lưu giữ trong ngôi thánh đường từ đó mang tên Thánh Apôllinarê mới (Saint-Apollinaire-le-Neuf).
Chuyển ngữ từ: vaticannews.va/fr

