Không nhớ sao? (13.02.2024 – Thứ Ba Tuần 6 TN)

12/02/2024

Không nhớ sao? (13.02.2024 – Thứ Ba Tuần 6 TN)

Bài Ðọc I: Gc 1, 12-18

“Chính Thiên Chúa không hề cám dỗ”.

Trích thư của Thánh Giacôbê Tông đồ.

Phúc cho kẻ chịu thử thách, vì khi đã được tinh luyện, sẽ lãnh nhận triều thiên sự sống mà Thiên Chúa đã hứa ban cho những kẻ yêu mến Người. Khi bị cám dỗ, đừng ai nói rằng bị Thiên Chúa cám dỗ, vì Thiên Chúa không thể bị sự dữ cám dỗ, và chính Người cũng không hề cám dỗ ai. Nhưng mỗi người bị tình dục cám dỗ, bị nó xúi giục và dụ dỗ. Rồi khi tình dục đã thai nghén, thì sinh ra tội lỗi, và khi tội đã phạm rồi, thì sinh ra chết.

Anh em thân mến, anh em đừng lầm lẫn: mọi ơn lành và mọi phúc lộc hoàn hảo đều do tự trời, bởi Cha sáng láng ban xuống, nơi Người không có thay đổi và cũng không có bóng dáng sự thay đổi. Người đã muốn sinh ra chúng ta bằng lời chân thật, để chúng ta nên như của đầu mùa trong các tạo vật.

Ðó là lời Chúa.


Ðáp Ca: Tv 93, 12-13a. 14-15. 18-19

Ðáp: Lạy Chúa, phúc thay người được Ngài dạy bảo.

Xướng: 1) Lạy Chúa, phúc thay người được Ngài dạy bảo, và giáo hoá theo luật pháp của Ngài, hầu cho họ được thảnh thơi trong những ngày gian khổ.

Ðáp: Lạy Chúa, phúc thay người được Ngài dạy bảo.

2) Vì Chúa sẽ không loại trừ dân tộc, và không bỏ rơi gia nghiệp của Ngài. Nhưng sự xét xử sẽ trở lại đường công chính, và mọi người lòng ngay sẽ thuận tình theo.

Ðáp: Lạy Chúa, phúc thay người được Ngài dạy bảo.

3) Ðang lúc con nghĩ rằng chân con xiêu té, thì, lạy Chúa, ân sủng Ngài nâng đỡ thân con. Khi lòng con vướng thêm nhiều điều lo lắng, thì ơn Chúa ủi an làm vui sướng hồn con.

Ðáp: Lạy Chúa, phúc thay người được Ngài dạy bảo.


Alleluia: Tv 118,27

Alleluia, alleluia! - Xin Chúa cho con hiểu đường lối những huấn lệnh của Chúa, và con suy gẫm các điều lạ lùng của Chúa. - Alleluia.


Phúc Âm: Mc 8, 14-21

“Các con hãy ý tứ giữ mình khỏi men biệt phái và men Hêrôđê”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Maccô.

Khi ấy, các môn đệ quên mang bánh và chỉ còn một chiếc bánh trong thuyền. Và Chúa Giêsu dặn bảo các ông rằng: “Các con hãy coi chừng và giữ mình cho khỏi men biệt phái và men Hêrôđê”. Các môn đệ nghĩ ngợi và nói với nhau rằng: “Tại mình không có bánh”. Chúa Giêsu biết ý liền bảo rằng: “Sao các con lại nghĩ tại các con không có bánh? Các con chưa hiểu, chưa biết ư? Sao các con tối dạ như thế, có mắt mà không xem, có tai mà không nghe? Khi Thầy bẻ năm chiếc bánh cho năm ngàn người ăn, các con đã thu được bao nhiêu thúng đầy miếng bánh dư, các con không nhớ sao?” Các ông thưa: “Mười hai thúng”. - “Và khi Thầy bẻ bảy chiếc bánh cho bốn ngàn người ăn, các con đã thu được bao nhiêu thúng đầy miếng bánh dư?” Họ thưa: “Bảy thúng”. Bấy giờ Người bảo các ông: “Vậy mà các con vẫn chưa hiểu sao?”

Ðó là lời Chúa.


Suy niệm:

Tin Mừng Máccô kể ba câu chuyện về việc Thầy trò vượt Biển hồ.

Lần đầu, Thầy Giêsu đã ra lệnh cho sóng gió yên lặng

khiến các môn đệ tự hỏi: Người này là ai…? (Mc 4, 35-41).

Lần thứ hai, sau khi hóa bánh ra nhiều, Thầy đã đi trên mặt nước mà đến với họ.

Nhưng lòng các môn đệ còn chai đá,

họ không hiểu được chuyện bánh hóa nhiều (Mc 6, 45-52).

Bài Tin Mừng hôm nay là lần cuối Thầy trò vượt biển qua bờ bên kia,

sau khi Thầy Giêsu đã hóa bánh ra nhiều lần thứ hai (Mc 8, 1-10).

Có một sự cố xảy ra khiến các môn đệ lo âu.

Các ông quên mang bánh khi vượt biển.

Trên thuyền chỉ có một cái bánh duy nhất (c. 14).

Không rõ tại sao trong bối cảnh này Thầy Giêsu lại cảnh báo các ông

về thứ men xấu làm hư hỏng con người (x. 1Cr 5, 6-8),

đó là thứ “men của người Pharisêu và men của người theo Hêrôđê (c. 15).

Có lẽ vì cuộc đụng độ vừa qua với người Pharisêu (Mc 8, 11-13).

Nhưng lời cảnh báo của Thầy Giêsu có thể đã bị các môn đệ hiểu sai.

Các ông tưởng Thầy trách về chuyện họ không mang đủ bánh.

Từ đó xảy ra một cuộc tranh cãi giữa họ với nhau về chuyện này.

Thầy Giêsu chắc là giận lắm.

Chưa khi nào chúng ta thấy Ngài đặt nhiều câu hỏi liên tiếp như vậy.

Tùy lối chấm câu, có thể có từ sáu đến chín câu hỏi.

Qua các câu hỏi, Ngài bày tỏ sự thất vọng về các môn đệ.

Họ chậm hiểu, chậm nắm bắt; tim của họ bị chai (c. 17).

Họ có mắt mà không thấy, có tai mà không nghe (c. 18).

Trí nhớ và lòng tin của họ khá kém,

vì dù đã chứng kiến hai lần phép lạ bánh hóa nhiều,

một lần, năm chiếc bánh cho năm ngàn người,

lần khác, bảy chiếc bánh cho bốn ngàn người,

họ vẫn lo âu khi thấy trong thuyền chỉ có một chiếc bánh dự trữ.

“Vậy mà anh em vẫn còn chưa hiểu sao?” (c. 21).

Chúng ta cũng nghe Chúa hỏi câu hỏi này khi chúng ta xao xuyến âu lo

trước những khó khăn của cuộc sống.

Các môn đệ vượt biển mà không mang đủ lương thực cần dùng.

Họ lo âu vì sợ lỡ ra có bão hay sự cố gì thì làm sao đây.

Thực ra điều họ quên không phải là bánh,

mà là quên Thầy Giêsu đang ở cùng thuyền với họ.

Chúng ta cần ôn lại những điều lạ lùng Chúa đã làm cho đời ta từ nhỏ,

để sống mỗi ngày trong bình an.


Cầu nguyện:


Lạy Cha,

con phó mặc con cho Cha,

xin dùng con tùy sở thích Cha.

Cha dùng con làm chi, con cũng xin cảm ơn.

Con luôn sẵn sàng, con đón nhận tất cả.

Miễn là ý Cha thực hiện nơi con

và nơi mọi loài Cha tạo dựng,

thì, lạy Cha, con không ước muốn chi khác nữa.

Con trao linh hồn con về tay Cha.

Con dâng linh hồn con cho Cha,

lạy Chúa Trời của con,

với tất cả tình yêu của lòng con,

Vì con yêu mến Cha,

vì lòng yêu mến

thúc đẩy con phó dâng mình cho Cha,

thúc đẩy con trao trọn bản thân về tay Cha,

không so đo,

với một lòng tin cậy vô biên,

vì Cha là Cha của con. Amen.

(Charles de Foucauld)

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

LỊCH PHỤNG VỤ