ĐỨC THÁNH CHA PHANXICÔ
Quảng trường Thánh Phêrô
Chúa nhật, ngày 27/11/2022
Anh chị em thân mến, chào anh chị em buổi sáng, chúc anh chị em một Chúa nhật đầy phúc lành!
Trong bài Tin mừng của Phụng vụ hôm nay, chúng ta nghe một lời hứa tuyệt đẹp mở đầu cho mùa Vọng: “Chúa của anh em sẽ đến” (x. Mt 24,42). Đây là nền tảng của niềm hy vọng chúng ta. Đây chính là điều nâng đỡ chúng ta, ngay cả trong những khoảnh khắc khó khăn và đau thương nhất của cuộc đời: Thiên Chúa đang đến, Thiên Chúa ở gần và Người đang đến. Chúng ta đừng bao giờ quên điều này! Chúa luôn đến, Chúa viếng thăm chúng ta, Chúa đến gần chúng ta, và Người sẽ trở lại vào cuối thời gian để đón nhận chúng ta trong vòng tay của Người. Trước lời này, chúng ta tự hỏi: Chúa sẽ đến thế nào? Và làm sao chúng ta nhận ra và đón tiếp Người? Chúng ta hãy dừng lại ngắn gọn trên hai câu hỏi ấy.
Câu hỏi thứ nhất: Chúa sẽ đến thế nào? Chúng ta rất thường nghe nói rằng Chúa hiện diện trên hành trình của chúng ta, rằng Người đồng hành và nói với chúng ta. Nhưng có lẽ vì chúng ta bị phân tâm bởi bao điều, nên chân lý này chỉ còn mang tính lý thuyết. Vâng, chúng ta biết rằng Chúa sẽ đến, nhưng chúng ta không sống theo chân lý ấy; hoặc chúng ta tưởng tượng Chúa sẽ đến theo cách thật ngoạn mục, có lẽ qua một dấu lạ phi thường nào đó.
Thế nhưng, Chúa Giêsu lại nói rằng sự việc sẽ diễn ra “như thời ông Nôê” (x. Mt 24,37). Và thời ông Nôê, người ta đã làm gì? Họ vẫn sống những sinh hoạt thường ngày, như mọi khi: “ăn uống, cưới vợ lấy chồng” (c. 38). Chúng ta hãy ghi nhớ điều này: Thiên Chúa ẩn mình trong đời sống chúng ta, Ngài luôn hiện diện - Ngài ẩn mình trong những hoàn cảnh bình thường và giản dị nhất của đời sống. Ngài không đến trong những biến cố phi thường, nhưng đến trong những điều bình thường mỗi ngày. Ngài tỏ mình ra trong những điều rất đỗi quen thuộc.
Ngài ở đó, trong công việc hằng ngày; trong một cuộc gặp gỡ tình cờ; trên khuôn mặt của người đang cần giúp đỡ; ngay cả trong những ngày có vẻ xám xịt và đơn điệu. Chính ngay trong đó, chúng ta gặp được Chúa, Đấng đang gọi chúng ta, đang nói với chúng ta, và đang gợi hứng cho hành động của chúng ta.
Tuy nhiên, còn một câu hỏi thứ hai: Làm sao chúng ta có thể nhận ra và đón tiếp Chúa? Chúng ta phải tỉnh thức, cảnh giác, đề phòng. Chúa Giêsu cảnh báo rằng: Chúng ta có nguy cơ không nhận ra cuộc viếng thăm của Ngài và không sẵn sàng khi Ngài đến. Tôi đã nhiều lần nhắc lại lời thánh Augustinô: “Tôi sợ Chúa, Đấng đi ngang qua” (Sermons 88, 14.13), nghĩa là tôi sợ rằng Ngài sẽ đi ngang qua mà tôi lại không nhận ra Ngài!
Thật vậy, Chúa Giêsu nói rằng người ta thời ông Nôê “ăn uống” và “họ đã không hay biết gì cho đến khi nạn hồng thủy ập đến cuốn đi hết thảy” (Mt 24,39). Chúng ta hãy chú ý điều này: họ chẳng nhận ra điều gì cả! Họ bị cuốn vào những việc riêng của họ, và không nhận ra rằng lụt hồng thủy sắp ập đến. Thật vậy, Chúa Giêsu còn nói rằng khi Người đến, “hai người đàn ông đang làm ruộng, thì một người được đem đi, một người bị bỏ lại” (c. 40). Theo nghĩa nào? Khác nhau ở điểm nào? Chỉ đơn giản thế này: một người thì tỉnh thức, biết chờ đợi, biết nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa trong đời thường; còn người kia thì sao lãng, sống ngày này qua ngày, không để tâm đến bất cứ điều gì.
Anh chị em thân mến, trong mùa Vọng này, chúng ta hãy để mình được đánh thức khỏi sự mê ngủ; hãy trỗi dậy khỏi tình trạng uể oải! Chúng ta hãy tự hỏi: Tôi có ý thức về điều mình đang sống không? Tôi có tỉnh táo không? Tôi có thức tỉnh không? Tôi có cố gắng nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa trong những hoàn cảnh thường ngày, hay tôi bị phân tâm và có phần bị những điều khác lấn át? Nếu hôm nay chúng ta không nhận ra Người đang đến, thì đến ngày cuối cùng, khi Người đến, chúng ta cũng sẽ không sẵn sàng.
Vì thế, thưa anh chị em, chúng ta hãy tỉnh thức! Chờ đợi Chúa đến, chờ đợi Chúa đến gần với chúng ta - vì Người ở đó - nhưng hãy chờ đợi trong tỉnh táo. Và xin Đức Trinh Nữ Rất Thánh, Người Nữ của sự chờ đợi, Đấng đã biết nhận ra bước đi của Thiên Chúa trong đời sống âm thầm và khiêm hạ tại Nazarét, và đã đón tiếp Ngài trong cung lòng mình, giúp chúng ta trên hành trình biết tỉnh táo chờ đợi Chúa, Đấng ở giữa chúng ta và đang đi ngang qua.
