Saigon, ngày 9 tháng 8 năm 2021
Thư gửi các chủng sinh Phát Diệm
Các con thân mến,
Ba tháng hè sắp kết thúc. Trong những ngày này, các chủng
sinh sẽ “tự cách ly” một số ngày trước khi trở lại chủng viện bắt đầu niên khóa
mới. Về phương diện y tế, việc cách ly nhằm bảo đảm không tạo ra lây lan virus
khi các con từ khắp các địa phương qui tụ trong cộng đoàn chủng viện. Tuy
nhiên, cha ao ước các con sống những ngày cách ly này như một cuộc rút lui vào
nơi thanh vắng để sống kinh nghiệm thiêng liêng một cách sâu đậm. Cách ly thể
lý chính là một cuộc đi vào sa mạc nội tâm để cầu nguyện, lắng nghe tiếng Chúa
và nhìn lại bản thân.
Hơn một năm rưỡi qua, cả thế giới bị điêu đứng khủng hoảng
vì đại dịch covid-19. Bệnh tật, đau đớn, nghèo đói, cô đơn, mất mát, tuyệt vọng,
chết chóc… Virus corona làm đảo lộn toàn bộ cuộc sống nhân loại, trực tiếp hoặc
gián tiếp, từ thể xác, tinh thần tới đời sống đức tin ; từ lãnh vực kinh tế,
văn hóa, đến xã hội, chính trị ; từ bình diện cá nhân, gia đình, đến quốc gia,
quốc tế…
Khủng hoảng bao trùm cuộc sống. Biết bao đau thương dồn dập
xảy ra từng giờ từng ngày. Các con sống giữa lòng đại dịch. Miền đất Ninh Bình
tương đối ít bị ảnh hưởng, nhưng không phải vì thế mà các con trở thành người
xa lạ với những biến động khủng khiếp đang diễn ra ngay bên cạnh mình.
Những bản tin trên truyền hình và báo chí, những thông tin
được nghe kể, những sự việc được chứng kiến,… không thể qua đi mà không dội lại
nơi trái tim các con để biến thể thành một lời cầu nguyện, một kinh nghiệm nội
tâm, một quyết tâm hành động. Không thể nào đọc một bài báo hay nghe kể một sự
kiện để rồi chỉ kết thúc bằng câu : “khiếp quá nhỉ!”. Sau đó là chấm hết, là
lãng quên, sau đó là trở lại với sự an toàn cá nhân, sau đó là tiếp tục sống
như thể không có gì xảy ra. Chúng ta dễ trở thành những con người vô tâm vô cảm
như thế đó.
Đức Thánh Cha Phanxicô nói : Bước ra khỏi đại dịch covid
này, thế giới không thể như cũ được nữa. Mọi sự sẽ phải thay đổi. Cũng thế, một
ngày nào đó đại dịch sẽ qua đi, các chủng sinh không thể bước ra khỏi đại dịch
này mà lại không được biến đổi sâu xa.
Mùa hè là thời gian thực tập mục vụ. Có thể có nhiều anh em
đang nuối tiếc vì mùa hè này không được thực tập sinh hoạt mục vụ : không sinh
hoạt Thiếu nhi Thánh Thể, không dạy giáo lý, tập hát, cắm trại, vv… Phần cha,
cha lại thấy các con vừa trải qua một khóa đào tạo mục vụ rất hữu ích chưa hề
có, trước đây chưa hề nghĩ tới, mà có nghĩ tới cũng chưa làm được. Một mùa hè ở
tại gia đình và trong khuôn khổ giáo xứ để cùng với mọi người cảm nhận những lo
âu bấp bênh, để cùng chịu những thiếu thốn khó khăn, để thấu hiểu những vấn đề
sinh tử, đó không phải là khóa đào tạo mục vụ sao? Mục vụ là gì nếu không phải
là : “Vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo âu của con người ngày nay, nhất là của
người nghèo và của bất cứ ai đang đau khổ, cũng là vui mừng và hy vọng, ưu sầu
và lo âu của các môn đệ Chúa Kitô, và không có gì thực sự là của con người mà họ
lại không cảm nhận trong đáy lòng họ” (Hiến
chế Vui mừng và Hy vọng, số 1). Đây chính là cái gốc của mục vụ, là nền tảng
và động cơ thúc đẩy tâm hồn mục tử. Rất nhiều khi người ta dừng lại ở các kỹ năng
mục vụ và lầm tưởng đó là tất cả mục vụ. Nếu không có cái gốc của một tâm hồn
biết rung cảm với “những ưu sầu và lo âu của người nghèo và đau khổ”, thì mọi kỹ
năng sẽ có nguy cơ biến mục tử thành người quản lý xã hội chứ không thành một mục
tử.
Thật ra, hoàn cảnh của địa phương Ninh Bình trong thời gian
qua chưa chịu ảnh hưởng nặng nề bởi nguy cơ đại dịch như nhiều địa phương khác.
Những đau thương của đại dịch có thể chưa thấm vào tâm tư máu thịt của các con
đâu ! Một số người vẫn ung dung nhởn nhơ như thể không có gì xảy ra. Nếu các
con cũng như thế thì quả thật là uổng phí một khóa đào tạo mục vụ sống động.
Các con hãy đặt mình vào hoàn cảnh của người dân trong vùng có dịch để cảm nhận
và thấm thía những nỗi đau thương và lo âu của đoàn chiên.
Thời gian đại dịch covid hơn một năm rưỡi qua đã để lại âm
hưởng gì nơi lòng các con?
Con số 4.307.161 người chết trong số 203.415.168 người bị
nhiễm covid trên toàn thế giới (theo worldometers tính đến sáng ngày 9/8/2021) nói
với các con điều gì? Nhìn những quan tài xếp hàng dài trong sân chờ được đem đi
chôn cất hoặc hỏa táng, hay thấy những hũ tro được giao về cho gia đình, lòng
các con cảm nhận điều gì?
Hình ảnh các bác sĩ và y tá dưới lớp áo bảo hộ giữa mùa hè chạy
đua với thời gian cứu chữa bệnh nhân, không nề quản nóng bức, vất vả, hiểm nguy
tới tính mạng ; nhiều ngày tháng cách xa gia đình, thậm chí không thể về chịu
tang cha mẹ qua đời …, chả lẽ không nói với các mục tử tương lai được điều gì
sao?
Chúng ta cảm nhận được cuộc sống khó khăn thiếu thốn, thất
nghiệp, đau khổ, cô đơn, thất vọng, của rất nhiều người, nhiều gia đình ; nhưng
đàng khác, chúng ta cũng được chứng kiến tình liên đới của người dân ở khắp nơi
cũng như sự hiệp thông của toàn Giáo hội, đã hết tình nâng đỡ chia sẻ cho nhau
về tinh thần cũng như vật chất. Bài học nào cho các con?
Ngay cả đời sống đức tin của Dân Chúa cũng bị ảnh hưởng :
nhiều ngày nhiều tuần không được đến nhà thờ tham dự phụng vụ, đói khát Lời
Chúa, đói khát Thánh Thể, mục tử nhớ cộng đoàn, đoàn chiên nhớ mục tử, anh chị
em tín hữu nhớ nhau… Thánh lễ online, giáo lý online …, chúng ta có nhận ra “dấu
chỉ của thời đại” và chuẩn bị cho một tương lai đòi nhiều thay đổi trong mục vụ?
Nhiều, rất nhiều điều Chúa đang muốn nói với các con. Cha
mong những ngày “cách ly” này là thời gian phong phú cho việc suy tư và cầu
nguyện, chứ không chỉ là những ngày bị nhốt nhắm đến sự an toàn thể lý. Xin
Chúa Thánh Thần là Đấng “yên ủi dạy dỗ chúng con làm những việc lành” soi sáng
và biến đổi các con.
Cha gửi kèm theo đây một vài suy tư trích từ những điều cha
đã viết trong các thư mục vụ như là những gợi ý để các con đào sâu thêm. Các
con hãy viết ra những cảm nhận của chính mình.
Cầu chúc các con một niên khóa đào tạo mới đầy tràn ân sủng
và bình an.
Hiệp thông trong Chúa Kitô.
Nguồn: phatdiem.org