Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Matthêu (5,17-37)

17“Anh em đừng tưởng Thầy đến để bãi bỏ Luật Môsê hoặc lời các ngôn sứ. Thầy đến không phải là để bãi bỏ, nhưng là để kiện toàn. 18Vì, Thầy bảo thật anh em, trước khi trời đất qua đi, thì một chấm một phết trong Lề Luật cũng sẽ không qua đi, cho đến khi mọi sự được hoàn thành. 19Vậy ai bãi bỏ dù chỉ là một trong những điều răn nhỏ nhất ấy, và dạy người ta làm như thế, thì sẽ bị gọi là kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời. Còn ai tuân hành và dạy làm như thế, thì sẽ được gọi là lớn trong Nước Trời.

20“Vậy, Thầy bảo cho anh em biết, nếu anh em không ăn ở công chính hơn các kinh sư và người Pharisêu, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.

21“Anh em đã nghe Luật dạy người xưa rằn: Chớ giết người; ai giết người, thì đáng bị đưa ra toà. 22Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: Ai giận anh em mình, thì đáng bị đưa ra toà. Ai mắng anh em mình là đồ ngốc, thì đáng bị đưa ra trước Thượng Hội Đồng. Còn ai chửi anh em mình là quân phản đạo, thì đáng bị lửa hoả ngục thiêu đốt. 23Vậy, nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, 24thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình. 25Anh hãy mau mau dàn xếp với đối phương, khi còn đang trên đường đi với người ấy tới cửa công, kẻo người ấy nộp anh cho quan toà, quan toà lại giao anh cho thuộc hạ, và anh sẽ bị tống ngục. 26Thầy bảo thật cho anh biết: anh sẽ không ra khỏi đó, trước khi trả hết đồng xu cuối cùng.

27“Anh em đã nghe Luật dạy rằng: Chớ ngoại tình. 28Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: ai nhìn người phụ nữ mà thèm muốn, thì trong lòng đã ngoại tình với người ấy rồi. 29Nếu mắt phải của anh làm cớ cho anh sa ngã, thì hãy móc mà ném đi; vì thà mất một phần thân thể, còn hơn là toàn thân bị ném vào hoả ngục. 30Nếu tay phải của anh làm cớ cho anh sa ngã, thì hãy chặt mà ném đi; vì thà mất một phần thân thể, còn hơn là toàn thân phải sa hoả ngục.

31“Luật còn dạy rằng: Ai rẫy vợ, thì phải cho vợ chứng thư ly dị. 32Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: ngoại trừ trường hợp hôn nhân bất hợp pháp, ai rẫy vợ là đẩy vợ đến chỗ ngoại tình; và ai cưới người đàn bà bị rẫy, thì cũng phạm tội ngoại tình.

33“Anh em còn nghe Luật dạy người xưa rằng: Chớ bội thề, nhưng hãy trọn lời thề với Đức Chúa. 34Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: đừng thề chi cả. Đừng chỉ trời mà thề, vì trời là ngai Thiên Chúa. 35Đừng chỉ đất mà thề, vì đất là bệ dưới chân Người. Đừng chỉ Giêrusalem mà thề, vì đó là thành của Đức Vua cao cả. 36Đừng chỉ lên đầu mà thề, vì anh không thể làm cho một sợi tóc hoá trắng hay đen được. 37Nhưng hễ ‘có’ thì phải nói ‘có’, ‘không’ thì phải nói ‘không’. Thêm thắt điều gì là do ác quỷ.

Bài Tin mừng của Chúa nhật 6 Thường niên năm A (Mt 5,17-37) là một đoạn khá dài. Phụng vụ cho chúng ta đọc trọn vẹn đoạn văn này, hoặc chỉ đọc đoạn ngắn hơn như chúng ta vừa nghe. Trong bài học hỏi Kinh thánh hôm nay, chúng ta chỉ dừng lại để học hỏi một câu nói đặc biệt quan trọng của Chúa Giêsu, đó là Mt 5,18: “Thầy bảo thật anh em, trước khi trời đất qua đi, thì một chấm một phết trong Lề luật cũng sẽ không qua đi, cho đến khi mọi sự được hoàn thành.”

1. Lề luật và các ngôn sứ

Thánh Mátthêu sắp xếp tác phẩm của mình thành năm diễn từ hay năm bài giảng quan trọng. Đoạn Tin mừng hôm nay nằm trong “Bài giảng trên núi” (chương 5–7), sau lời công bố Tám mối phúc (x. Mt 5,1-12). Trước khi chuyển sang một loạt những giáo huấn được các nhà chú giải gọi là những “phản đề” (x. Mt 5,21-48), Chúa Giêsu long trọng tuyên bố tương quan và lập trường của Người đối với Lề luật và các ngôn sứ qua lời khẳng định: “Anh em đừng tưởng Thầy đến để bãi bỏ Luật (Môsê) hoặc các ngôn sứ. Thầy đến không phải là để bãi bỏ, nhưng là để kiện toàn” (c.17).

Khi viết “Lề luật hoặc các ngôn sứ” (τὸν νόμον ἢ τοὺς προφήτας), Thánh Mátthêu dùng cách diễn đạt quen thuộc để chỉ toàn bộ Kinh thánh Do Thái, tức điều mà Kitô hữu gọi là Cựu uớc. Công thức “Lề luật hoặc các Ngôn sứ” thường được dùng như một lối diễn đạt ngắn gọn để chỉ mệnh lệnh ràng buộc của Thiên Chúa, nghĩa là đòi hỏi phải được thực hiện một cách nhất quán và trọn vẹn (x. Mt 7,12; 11,13; 22,40). Với câu 18, thánh Mátthêu làm cho mệnh lệnh này trở nên sắc bén và quyết liệt hơn.

Khái niệm “Cựu uớc” là cách gọi của các Kitô hữu nhằm phân biệt với các sách Tin mừng, các Thư của Thánh Phaolô, các thư chung và sách Khải huyền, tức là những tác phẩm hình thành nên Tân ước. Đối với người Do Thái, không tồn tại khái niệm “Cựu uớc”; họ gọi Kinh thánh của mình là TANAK, một từ viết tắt của ba phần: Torah – Nevi’im – Ketuvim (Lề luật - Các ngôn sứ Các văn phẩm).

[Có thể lưu ý thêm là thánh Mátthêu chỉ dùng một từ νόμος (luật), nhưng độc giả của ngài hiểu là Luật Môsê. Trong Tân ước chỉ có 8 lần viết rõ là Luật Môsê: Lc 2,22; 24,44; Ga 7,23; Cv 13,38; 15,5; 28,23; 1 Cr 9,9 và Hr 10,28. Còn trong Kinh thánh Hipri, từ Torah gắn liền với các danh từ Môsê, Đức Chúa hoặc Thiên Chúa (x. Gs 8,31; Xh 13,9; Nkm 10,29), nên nếu bản dịch thêm từ Môsê là có ý làm cho rõ].

2. Chúa Giêsu kiện toàn Lề luật theo nghĩa nào ?

Động từ πληρόω (plê-ro-ô) có nghĩa là kiện toàn hay làm cho đầylàm cho trọn vẹnhoàn thành hay ứng nghiệm. Theo Daniel J. Harrington, câu nói của Đức Giêsu hàm ẩn việc Người vâng phục Lề luật trong suốt đời sống trần thế của Người; đồng thời, Người có sứ mệnh làm cho lời Sách thánh được ứng nghiệm, điều này thấy rõ trong trình thuật thời thơ ấu (x. Mt 1,22; 2,15.17.22) và những nơi khác trong Tin mừng Mátthêu (x. 4,14; 8,17; 27,9). Sau hết, việc kiện toàn Lề luật cũng là trọng tâm giáo huấn của Người, được diễn tả trong giới luật yêu thương (x. Mt 22,40).

Mt 5,17-20 đóng vai trò như đoạn bản lề của toàn bộ Bài giảng Trên núi : đoạn văn này vừa khẳng định sự liên tục giữa giáo huấn của Đức Giêsu và Lề luật, vừa đặt nguyên tắc nền tảng để hiểu toàn bộ những đòi hỏi luân lý được triển khai trong các chương 5-6-7. Mối liên hệ giữa Đức Giêsu và Lề luật (Torah) không hề đứt đoạn, nhưng là một dòng chảyliêntục, được diễn tả bằng động từ “kiện toàn” (πληρῶσαι) ở câu 17. Cách nhấn mạnh này được Thánh Mátthêu trình bày rõ ràng; trong khi đó Thánh Luca chỉ gợi lên một ý tưởng tương tự (x. Lc 16,16-17).

Trong Mt 5,1720, Đức Giêsu khẳng định Người không đến để bãi bỏ Lề luật, nhưng để “kiện toàn.” Nếu chỉ đọc đoạn văn này cách tách rời, người đọc có thể cảm tưởng rằng lời khẳng định ấy như mâu thuẫn với những lời dạy tiếp theo của Chúa Giêsu trong các phản đề (x. Mt 5,31.33.38).

Tuy nhiên, khi đặt đoạn văn này trong mạch văn chung, ta thấy rõ Đức Giêsu không phủ nhận Lề luật; trái lại, Người củng cố Lề luật và dẫn đưa Lề luật tới chiều sâu cũng như cùng đích tối hậu của nó. Chính đoạn văn bản lề này cung cấp chìa khóa để hiểu các phản đề: chúng không nhằm thay thế Lề luật, nhưng minh giải cách Lề luật được kiện toàn khi được đọc từ bên trong ý định ban đầu của Thiên Chúa. Đó là ý nghĩa trọn vẹn được mặc khải nơi chính con người, đời sống và giáo huấn của Đức Giêsu. Vì thế, các môn đệ được mời gọi sống một sự công chính vượt lên trên việc tuân giữ thuần túy hình thức các luật truyền, để hướng tới tinh thần yêu thương vốn là trung tâm của Lề luật.

3. Một chấm một phết trong Lề luật nghĩa là gì ?

Chúa Giêsu long trọng tuyên bố :

“Thầy bảo thật anh em, trước khi trời đất qua đi, thì một chấm một phết trong Lề luật cũng sẽ không qua đi, cho đến khi mọi sự được hoàn thành.” (Mt 5,18)

Cụm từ mở đầu “Thầy bảo thật anh em”, nguyên văn Hylạp là ἀμὴν λέγω ὑμῖν. Từ ἀμὴν (amen) được chuyển dịch từ tiếng Hípri אָמֵן, mang các nghĩa: vững chắc, xác thực, đáng tin, trung tín. Trong truyền thống Do Thái, sau lời cầu nguyện hay lời chúc phúc của tư tế hoặc kinh sư, toàn dân đáp lớn tiếng: Amen, Amen (x. Nkm 8,6; Tv 106,48), như một cách xác nhận lời vừa nghe là đúng, đáng tin, đồng thời diễn tả sự đồng thuận và cam kết tuân giữ các điều đó.

Điểm độc đáo nơi Chúa Giêsu là Người đặt từ “Amen” ở đầu câu nói, điều chưa từng thấy nơi các rápbi Do Thái. Đặc biệt trong Tin mừng theo Thánh Gioan, Chúa Giêsu còn dùng công thức kép: “Amen, Amen, Thầy nói với anh em” (x. Ga 3,3.5.11; 6,26.32.47…), điều này cho thấy Người không dựa vào thẩm quyền truyền thống hay nguồn trích dẫn nào, mà tự mình bảo đảm tính xác thực của lời nói, vì chính Người là Chân Lý tuyệt đối. Theo học giả Raymond E. Brown, cách Chúa Giêsu sử dụng từ Amen như thế mang tính chất của một công thức long trọng công bố một mặc khải thần linh.

Tiếp đến là hình ảnh “một chấm một phết”. Trong bản văn Hylạp, Thánh Matthêu ghi nhận Chúa Giêsu đã dùng hai từ ἰῶτα và κεραία. Trong tiếng Hylạp,

- ι (i-ô-ta) là chữ cái nhỏ nhất tương đương với chữ yod (י) là chữ nhỏ nhất trong bảng mẫu tự Hípri.

- κεραία (kê-rai-a) có nghĩa là nét nhỏ nhấtkhoảng trống tí xíu trong chữ viết ; κεραία đặc biệt gợi nhắc rằng, trong chữ viết Hípri, một nét rất nhỏ hay một khoảng cách tí xíu cũng phải giúp chúng ta phân biệt các mẫu tự với nhau, vì dẫn đến ngữ nghĩa khác nhau, chẳng hạn sự khác nhau mong manh giữa ב và כ, giữa ה và ח.

Vì thế, khi nói “một chấm một phết”, Chúa Giêsu muốn khẳng định rằng trong Lề luật, không có điều khoản nào là không quan trọng. Ngay cả những chi tiết xem ra nhỏ bé nhất cũng không được coi thường hay loại bỏ. Lề luật của Thiên Chúa mang tính toàn vẹn, và sẽ không mất hiệu lực “cho đến khi mọi sự được hoàn thành”, tức là cho đến khi chương trình cứu độ của Thiên Chúa đạt tới sự viên mãn.

Tuy nhiên, điều Chúa Giêsu nhắm tới không phải là một sự tuân giữ Lề luật cách máy móc tỉ mỉ hay thuần túy hình thức. Mối quan tâm chính yếu của đoạn văn là việc kiện toàn sự công chính. Ngay sau đó, Người khẳng định: “Nếu anh em không có sự công chính vượt quá sự công chính của các kinh sư và người Pharisêu, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời” (Mt 5,20). Sự công chính ấy chính là sự vâng phục trọn vẹn thánh ý Chúa Cha (x. Mt 3,15), chứ không chỉ là sự chính xác trong việc giữ từng chi tiết bên ngoài của Lề luật.

Do đó, khi Chúa Giêsu dùng kiểu nói “một chấm một phết”, Người không dừng lại ở việc tuân thủ Lề luật theo mặt chữ, mà muốn dẫn người nghe đến việc nhận ra chiều sâu của thánh ý Thiên Chúa. Mọi điều răn đều hướng con người đến mối tương quan đúng đắn với Thiên Chúa và tha nhân, và chỉ được hiểu đúng khi đặt trong viễn tượng của Nước Trời mà chính Chúa Giêsu đến để khai mở.

Kết luận

Cụm từ “một chấm một phết” diễn tả tính bất khả xâm phạm và toàn vẹn của Lề luật Thiên Chúa. Chúa Giêsu không bãi bỏ Lề luật, nhưng xác nhận giá trị của Lề luật trong toàn bộ chiều sâu của nó, đồng thời kiện toàn Lề luật bằng cách đưa con người từ việc tuân giữ luật theo mặt chữ sang việc sống thánh ý Thiên Chúa với cả con tim. Sự công chính mà Đức Giêsu đòi hỏi nơi các môn đệ không dừng lại ở hình thức bên ngoài, mà là sự công chính phát xuất từ mối tương quan sống động với Chúa Cha.

Từ những phân tích trên, chúng ta có thể rút ra bài học sau đây: Đối với người Kitô hữu, lời khẳng định về “một chấm một phết” mời gọi chúng ta xét lại thái độ của mình trước thánh ý Thiên Chúa. Đức tin không cho phép ta cắt xén Lề luật hay lọc lựa điều “quan trọng” để giữ và xem nhẹ điều “nhỏ bé” để bỏ qua. Ngược lại, chính trong những điều tưởng chừng nhỏ nhặt của đời sống hằng ngày - lời nói, cách ứng xử, sự trung tín âm thầm - mà lòng vâng phục và tình yêu đối với Thiên Chúa được biểu lộ rõ ràng nhất.

Nữ tu Maria Lê Thị Thanh Nga, CND

Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ

Nguồn: tgpsaigon.net