A. PHỤNG VỤ LỜI CHÚA

Bài đọc 1 : 2 V 4,8-11.14-16a

Đáp ca : Tv 88,2-3.16-17.18-19 (Đ. x. c.2a)

Bài đọc 2: Rm 6,3-4.8-11

Tin Mừng : Mt 10,37-42

B. CHIA SẺ LỜI CHÚA

C. BÀI ĐỌC THÊM

 

A. PHỤNG VỤ LỜI CHÚA

Bài đọc 1 : 2 V 4,8-11.14-16a

Người thường ghé vào nhà chúng ta là một thánh nhân của Thiên Chúa.

Bài trích sách các Vua quyển thứ hai.

8 Một hôm, ông Ê-li-sa đi qua Su-nêm. Ở đó có một phụ nữ giàu sang. Bà ta khẩn khoản mời ông tới dùng bữa tại nhà bà. Từ đó, mỗi lần đi qua, ông lại ghé vào dùng bữa. 9 Bà ấy nói với chồng : “Này ông ! Tôi biết người thường ghé vào nhà chúng ta là một người của Thiên Chúa, là một vị thánh. 10 Mình phải làm cho ông một căn phòng nhỏ trên sân thượng, rồi kê ở đó một cái giường, đặt bàn ghế và để một cái đèn cho ông dùng. Như thế, khi nào đến nhà mình, ông sẽ lên ở đó.”

11 Một hôm, ông đến nơi ấy, và lên trên lầu nằm nghỉ. 14 Ông nói với tiểu đồng : “Nên làm gì cho bà ấy ?” Giê-kha-di đáp : “Tội nghiệp, bà ấy không có con trai, mà chồng thì đã già.” 15 Ông Ê-li-sa bảo : “Đi gọi bà ấy.” Nó đi gọi bà, và bà ấy đến đứng ngoài cửa. 16a Ông Ê-li-sa nói : “Vào thời kỳ này, vào độ này sang năm, bà sẽ có cháu trai bồng.”

Đó là lời Chúa.

 

Đáp ca : Tv 88,2-3.16-17.18-19 (Đ. x. c.2a)

Đ. Lạy Chúa, tình thương Chúa, đời đời con ca tụng.

2 Tình thương Chúa, đời đời con ca tụng,
qua muôn ngàn thế hệ
miệng con rao giảng lòng thành tín của Ngài.
3 Vâng con nói :
“Tình thương ấy được xây dựng tới thiên thu,
lòng thành tín Chúa được thiết lập trên trời.” Đ.

16 Hạnh phúc thay dân nào biết ca ngợi tung hô ;
nhờ Thánh Nhan soi tỏ, họ tiến lên, lạy Chúa.
17 Nhờ được nghe danh Ngài, họ suốt ngày hớn hở ;
bởi vì Ngài công chính,
nên họ được hiên ngang. Đ.

18 Sức hùng cường hiển hách của dân chính là Ngài,
hồng ân Ngài làm nổi bật uy thế chúng con.
19 Đấng bảo vệ chúng con là người của Đức Chúa,
vua chúng con thuộc quyền Đức Thánh của Ít-ra-en. Đ.

 

Bài đọc 2: Rm 6,3-4.8-11

Vì được dìm vào trong cái chết của Đức Ki-tô, chúng ta đã cùng được mai táng với Người. Bởi thế, chúng ta cũng được sống một đời sống mới.

Bài trích thư của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Rô-ma.

3 Thưa anh em, khi chúng ta được dìm vào nước thanh tẩy, để thuộc về Đức Ki-tô Giê-su, là chúng ta được dìm vào trong cái chết của Người. 4 Vì được dìm vào trong cái chết của Người, chúng ta đã cùng được mai táng với Người. Bởi thế, cũng như Người đã được sống lại từ cõi chết nhờ quyền năng vinh hiển của Chúa Cha, thì chúng ta cũng được sống một đời sống mới.

8 Nếu chúng ta đã cùng chết với Đức Ki-tô, chúng ta cũng sẽ cùng sống với Người : đó là niềm tin của chúng ta. 9 Thật vậy, chúng ta biết rằng : Một khi Đức Ki-tô đã sống lại từ cõi chết, thì không bao giờ Người chết nữa, cái chết chẳng còn quyền chi đối với Người. 10 Người đã chết, là chết đối với tội lỗi, và một lần là đủ. Nay Người sống, là sống cho Thiên Chúa. 11 Anh em cũng vậy, hãy coi mình như đã chết đối với tội lỗi, nhưng nay lại sống cho Thiên Chúa, trong Đức Ki-tô Giê-su.

Đó là lời Chúa.

 

Tung hô Tin Mừng : 1 Pr 2,9

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Anh em là giống nòi được tuyển chọn, là hàng tư tế vương giả, là dân thánh, để loan truyền những kỳ công của Thiên Chúa, Đấng đã gọi anh em ra khỏi miền u tối, vào nơi đầy ánh sáng diệu huyền. Ha-lê-lui-a.

 

Tin Mừng : Mt 10,37-42

Ai không vác thập giá, thì không xứng với Thầy. Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

37 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Ai yêu cha yêu mẹ hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. Ai yêu con trai con gái hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. 38 Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. 39 Ai tìm giữ mạng sống mình, thì sẽ mất ; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được. 40 Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy.

41 “Ai đón tiếp một ngôn sứ, vì người ấy là ngôn sứ, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc ngôn sứ ; ai đón tiếp một người công chính, vì người ấy là người công chính, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc công chính.

42 “Và ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ một chén nước lã thôi, vì kẻ ấy là môn đệ của Thầy, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu.”

Đó là lời Chúa.

 

B. CHIA SẺ LỜI CHÚA

Bài Tin Mừng Chúa nhật hôm nay nói với chúng ta về sự đòi hỏi của Đức Giê-su, nhưng đồng thời cũng đề cập đến lòng quảng đại của Người. Chúa là Đấng đòi hỏi, Người muốn phải dành riêng tất cả cho Người, nhưng Người cũng rất rộng rãi và ban thưởng xứng đáng. Đức Giê-su hiền lành và khiêm nhượng trong lòng nhưng đòi hỏi quyết liệt : “Ai yêu cha yêu mẹ hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy.” Tại sao Đức Giê-su lại đòi hỏi gắt gao như vậy ? Thưa Người làm như vậy là do tình yêu, bởi vì Người đã cho chúng ta tất cả và Người muốn chúng ta cũng phải có một sự đáp trả tương xứng. Đức Giê-su không phải là một người bạn của chúng ta như nhiều người bạn khác : Người là Con Thiên Chúa và Người có quyền đòi chúng ta phải yêu mến Người hết linh hồn, hết sức lực và hết trí khôn của chúng ta. Chỉ khi nào ta yêu Người như vậy thì chúng ta mới thật sự tiếp đón Người, còn khi chúng ta xem Người như một người bạn như bao bạn bè khác, thì chúng ta không tiếp đón Người thật sự và xứng đáng. Do đó mà Người quyết liệt đòi chúng ta phải yêu Người hơn tất cả mọi người khác. Đức Giê-su muốn được chúng ta yêu Người như yêu một vì Thiên Chúa. Người muốn chúng ta vác thập giá theo Người : “Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy.” Vác thập giá mình là điều kiện để được sự sống vĩnh cửu. Tình yêu dành cho Đức Giê-su là một tình yêu đòi hỏi tuyệt đối, nhưng cũng là một tình yêu lấp đầy con tim chai đá của chúng ta, để chúng ta cũng biết yêu thương người khác. Tiếp đến, Đức Giê-su nói một câu tương phản : “Ai tìm giữ mạng sống mình, thì sẽ mất ; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được.” Đức Giê-su muốn chúng ta liều mạng sống mình vì Người.

Bài đọc 2 giúp chúng ta làm sáng tỏ ý nghĩa lời quả quyết này của Đức Giê-su. Bài đọc 2 nói về phép rửa như là cái chết với Người trong cuộc Thương Khó. Thánh Phao-lô quả quyết : “Khi chúng ta được dìm vào nước thanh tẩy, để thuộc về Đức Ki-tô Giê-su, chúng ta được dìm vào trong cái chết của Người, chúng ta đã cùng được mai táng với Người.” Cái chết đó là nguồn của một đời sống mới, cũng như Đức Giê-su Ki-tô, đã được sống lại từ cõi chết nhờ quyền năng vinh hiển của Chúa Cha, thì chúng ta cũng được sống một đời sống mới. “Nếu chúng ta đã cùng chết với Đức Ki-tô, chúng ta sẽ cùng sống với Người.” Tất cả những lời nói trên của thánh Phao-lô giúp chúng ta hiểu rõ hơn lời Đức Giê-su nói trong bài Tin Mừng : “Ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được.” Mầu nhiệm phép rửa phải luôn hiện diện trong đời sống thường ngày của chúng ta. Mỗi ngày chúng ta phải chết cho tội lỗi, để cùng sống với Đức Ki-tô và trong Đức Ki-tô cho Thiên Chúa. Đôi khi chúng ta phải chấp nhận thiệt hại bản thân vì Chúa, ngay cả trong những trường hợp thử thách nặng nề, chúng ta vẫn không được sống ích kỷ. Chúng ta đừng tìm lợi ích cho bản thân mình nhưng cho Đức Giê-su, làm theo thánh ý Người là yêu thương. Ai thực hành lời Chúa dạy, sẽ tìm được sự sống thật sự trong tình yêu của Đức Giê-su và với Đức Giê-su. Đức Giê-su tiếp tục biểu lộ lòng quảng đại thần linh khi nói về việc tiếp đón : “Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy ; và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy.” Khi chúng ta đón tiếp những người được Đức Giê-su sai đến, chúng ta không chỉ đón tiếp Đức Giê-su mà là đón tiếp chính Thiên Chúa. Bản văn tiếp tục : “Ai đón tiếp một ngôn sứ vì người ấy là ngôn sứ, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc ngôn sứ ; ai đón tiếp một người công chính, vì người ấy là người công chính, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc công chính.” “Và ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ một chén nước lã thôi, vì kẻ ấy là môn đệ của Thầy, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu.”

Bài đọc 1 soi sáng câu đầu tiên chúng ta vừa nghe : “Ai đón tiếp một ngôn sứ vì người ấy là ngôn sứ, sẽ nhận được phần thưởng dành cho bậc ngôn sứ.” Một người phụ nữ giàu có ở Su-nêm nhận biết ngôn sứ Ê-li-sa là người của Thiên Chúa, nên quyết định tiếp đón ông : bà chuẩn bị cho ông một căn phòng nhỏ trên sân thượng, rồi kê ở đó một cái giường, đặt bàn ghế và để cái đèn cho ông dùng, để ông có thể nghỉ ngơi ở đó, suy tư và đọc Kinh Thánh chuẩn bị cho công việc ngôn sứ của ông. Đây là một sáng kiến vô cùng quảng đại của người phụ nữ này. Tuy nhiên, trong lãnh vực bác ái, Thiên Chúa không để cho người khác qua mặt mình đâu, Người linh hứng cho ngôn sứ Ê-li-sa để ông thưởng cho người phụ nữ tốt bụng này. Vị ngôn sứ hỏi Giê-kha-di, tiểu đồng của ông là phải làm gì để đền đáp lòng tốt của bà. Giê-kha-di đáp : “Tội nghiệp, bà ấy không có con trai, mà chồng thì đã già.” Như vậy tiểu đồng Giê-kha-di gợi ý cho ngôn sứ Ê-li-sa xin Chúa tặng cho bà một món quà vô cùng quý giá là đứa con trai mà hai ông bà hằng mơ ước mà không có được. Ông Ê-li-sa bảo tiểu đồng của mình : “Đi gọi bà ấy.” Tiểu đồng đi gọi bà ấy, và bà ấy đến đứng ngoài cửa. Ngôn sứ Ê-li-sa được Thiên Chúa linh hứng, liền nói với bà : “Vào thời kỳ này, vào độ này sang năm, bà sẽ có cháu trai bồng.” Lời hứa này của vị ngôn sứ làm cho tâm hồn bà tràn ngập niềm vui, một niềm vui bất tận. Ước muốn sâu xa của bà đã trở thành hiện thực nhờ lòng xót thương của Chúa. Như thế lòng quảng đại của Chúa quả thật là mênh mông.

Trong bài Tin Mừng, Đức Giê-su nói rằng : “Ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này, dù chỉ một chén nước lã thôi, vì kẻ ấy là môn đệ Thầy, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu.” Sự quảng đại của Đức Giê-su là sự quảng đại thần linh, quan tâm đến những việc phục vụ nhỏ nhất, những môn đệ nhỏ bé nhất, nhằm cổ vũ đời sống tông đồ của các ngài trong việc xây dựng Nước Trời tại trần thế. Vì vậy chúng ta hãy thán phục lòng quảng đại của Đức Giê-su và hoàn toàn tin tưởng nơi Người. Lòng quảng đại này giúp chúng ta biết sống quảng đại như Đức Giê-su. Người cũng dạy ta lòng biết ơn nữa. Sự đòi hỏi và lòng quảng đại của Đức Giê-su là nhịp sống của đời sống Ki-tô hữu chúng ta. Đức Giê-su đòi hỏi nơi chúng ta vì Người yêu thương chúng ta, muốn cho cuộc đời chúng ta không phải là một cuộc sống vô vị, nhàm chán, rỗng tuếch, nhưng tràn ngập niềm vui, thăng tiến và thành đạt. Đức Giê-su biểu lộ lòng biết ơn của Người và mời gọi chúng ta tin tưởng và biết ơn những người làm ơn cho chúng ta. Khi ai đó phục vụ, giúp đỡ chúng ta, và nếu chúng ta muốn mình là môn đệ thật sự của Đức Ki-tô, chúng ta hãy đền đáp cách rộng rãi. Như thế chúng ta làm phát triển vương quốc của tình yêu ngày càng rộng lớn hơn và nhờ đó mà biến đổi dung mạo của trái đất này.

Cầu nguyện :

Lạy Chúa Giê-su, xin giúp chúng con biết đón nhận thập giá Chúa gửi đến trong cuộc sống đức tin hằng ngày, để có thể trở nên những người môn đệ đích thực của Chúa là Đấng đã chịu chết trên thập giá vì yêu thương chúng con.

Tự vấn :

Thập giá có ý nghĩa như thế nào đối với chúng ta ? Biểu hiện của tình yêu tự hiến của Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, hay chỉ gợi lên những khổ đau của cuộc đời ?

 

C. BÀI ĐỌC THÊM

(Mgr. L. Daloz, Le Règne des cieux s’est approché, Desclée de Brouwer).

Đức Giê-su không chỉ đồng hoá với các Tông Đồ là những vị mà Người sai đi loan báo Nước Thiên Chúa. Người còn đồng hoá với mỗi một môn đệ, nhất là với những người bé nhỏ nhất. Người đã nói : “Ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy” (Mt 18,5). Đặc biệt, Người mời gọi ta nhận biết Người trong những kẻ túng cùng, khốn khổ : “Ta bảo thật các ngươi : mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy” (Mt 25,40). Hôm nay, ngay khi nói với các Tông Đồ : “Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy”, Người nói tiếp và cho biết Người gắn bó biết bao với từng người : cho một ngôn sứ vì họ là ngôn sứ, cho người công chính vì họ là người công chính, cho kẻ bé mọn nhất vì họ là môn đệ. Ai đón tiếp họ, Người hứa sẽ ban phần thưởng. Khi đón tiếp họ, cũng là chọn đứng về phía Người. Giữa Đức Giê-su và các môn đệ có một mối hiệp thông sâu xa. Đôi khi ta nói về “bí tích huynh đệ”. Các bí tích, trước hết là bí tích Rửa Tội, không biến anh em chúng ta, một cách nào đó, thành những “bí tích” của Đức Giê-su Ki-tô mà họ đã được ghi dấu đó sao ? Cái nhìn đức tin phải giúp chúng ta nhận biết Đức Giê-su hiện diện trong anh em chúng ta. Mỗi người chúng ta được sai đến với con người để cho họ biết Đức Giê-su đã đến gần …

Điều bình thường nhất trở thành nơi diễn ra lắm bất ngờ

Yêu thương, tiếp đón là những từ ngữ thuộc về ngôn từ và phong tục của Nước Trời. Cái bình thường, cái thường ngày trở thành ân sủng, khả năng khám phá ra niềm vui Nước Trời. Điều bình thường nhất như cho một ly nước uống, bỗng trở thành nơi diễn ra sự bất ngờ, mặc khải. Có lẽ Thiên Chúa muốn thời gian nghỉ hè sắp tới sẽ giúp chúng ta trở nên biết quan tâm tới người khác, tới Đấng khác. Như thế, chúng ta sẽ trở thành những con người của niềm tin, những tín hữu.