ĐỨC THÁNH CHA PHANXICÔ
Giáo xứ Đức Maria tại Setteville, Rôma
Chúa nhật, 15/01/2017
Anh chị em thân mến!
Tin mừng trình bày cho chúng ta thời khắc Gioan làm chứng cho Chúa Giêsu. Ông thấy Chúa Giêsu tiến về phía mình, liền nói: “Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa bỏ tội trần gian. Chính Người là Đấng tôi đã nói tới khi bảo rằng: có người đến sau tôi, nhưng trổi hơn tôi, vì có trước tôi” (Ga 1,29–30). Đây là Đấng Mêsia. Gioan đã làm chứng và một số môn đệ của ông khi nghe lời chứng ấy đã đi theo Chúa Giêsu. Họ bước theo Chúa và vui mừng nói: “Chúng tôi đã gặp Đấng Mêsia” (Ga 1,41). Họ cảm nhận được sự hiện diện của Chúa Giêsu. Nhưng tại sao họ gặp được Chúa Giêsu? Bởi vì có một chứng cứ; bởi vì có một người làm chứng cho Chúa Giêsu.
Điều đó cũng diễn ra trong cuộc sống của chúng ta. Có nhiều Kitô hữu tuyên xưng Đức Giêsu là Chúa, có nhiều linh mục tuyên xưng Đức Giêsu là Chúa, nhiều giám mục cũng vậy… Nhưng phải chăng tất cả đều làm chứng cho Chúa Giêsu? Hay việc là Kitô hữu cũng chỉ là một lối sống như bao lối sống khác, giống như là người hâm mộ một đội bóng? “Vâng, tôi là Kitô hữu…” Hay chỉ là một triết lý sống: “Tôi sống theo các điều răn này, tôi là Kitô hữu, tôi phải giữ các điều này…” Trước hết, điều đầu tiên mà Kitô hữu phải làm là làm chứng cho Chúa Giêsu. Đó chính là điều các tông đồ đã làm: các tông đồ làm chứng cho Chúa Giêsu, và nhờ đó Kitô giáo được lan truyền khắp thế giới. Làm chứng và tử đạo đều giống nhau. Có người làm chứng bằng những cách nhỏ bé, và có người đạt tới mức cao cả bằng cách hiến dâng mạng sống như các tông đồ. Tuy nhiên, các tông đồ không tham gia một khoá học nào để trở thành chứng nhân cho Chúa Giêsu, họ không nghiên cứu, không học đại học. Họ cảm nhận Thánh Thần ở trong lòng và bước theo sự thúc đẩy của Thánh Thần, họ trung thành với điều ấy. Nhưng họ là những con người tội lỗi! Nhóm Mười hai đều là tội nhân. “Không đâu, thưa Cha, chỉ có Giuđa thôi!” — Không, tội nghiệp Giuđa… Chúng ta không biết điều gì đã xảy ra sau cái chết của ông, bởi vì vào giây phút ấy vẫn còn có lòng thương xót của Thiên Chúa. Nhưng tất cả đều là những con người tội lỗi, không trừ ai. Họ ghen tị với nhau, tranh giành chỗ nhất chỗ nhì: “Không, tôi phải đứng trước, còn anh đứng sau”, thậm chí hai người trong số họ còn nhờ mẹ đến xin Chúa Giêsu cho họ được ngồi chỗ nhất… Họ như thế đó, với đủ thứ tội lỗi. Họ cũng là những kẻ phản bội, bởi vì khi Chúa Giêsu bị bắt, tất cả đều chạy trốn, đầy sợ hãi; họ ẩn nấp vì quá khiếp đảm. Và Phêrô, ông biết mình có trách nhiệm, cảm thấy cần phải đến gần hơn một chút để xem điều gì đang xảy ra, và khi đầy tớ của vị thượng tế nói: “Cả ông nữa, ông cũng…”, thì ông đáp: “Không, không, không!” Ông đã chối Chúa Giêsu, ông đã phản bội Chúa Giêsu. Phêrô! Vị Giáo hoàng đầu tiên. Ông phản bội Chúa Giêsu. Đó là những chứng nhân đây sao ! Vâng, họ là chứng nhân của ơn cứu độ mà Chúa Giêsu mang đến, vì mọi người đã hoán cải nhờ ơn cứu độ ấy, họ đã để cho mình được cứu độ. Thật đẹp biết bao khi bên bờ biển hồ, Chúa Giêsu đã thực hiện phép lạ [mẻ cá lạ lùng], và Phêrô thưa: “Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi” (Lc 5,8). Làm chứng không có nghĩa là phải trở thành thánh nhân, nhưng là trở thành một người nam hay người nữ nghèo hèn và dám nói: “Vâng, tôi là kẻ tội lỗi, nhưng Đức Giêsu là Chúa, và tôi làm chứng cho Người, tôi cố gắng làm điều thiện mỗi ngày, sửa đổi đời sống mình, bước đi trên con đường công chính.”
Tôi chỉ muốn để lại cho anh chị em một sứ điệp. Tất cả chúng ta đều hiểu những gì mà tôi đã nói: chứng nhân cũng là tội nhân. Đọc Tin mừng, tôi thấy các tông đồ có thể nóng nảy muốn đốt cả ngôi làng vì không chịu đón tiếp họ… Họ có rất nhiều tội: phản bội, hèn nhát… Nhưng tôi không tìm thấy thứ tội này nơi các tông đồ: họ không buôn chuyện, họ không nói hành nói xấu người khác. Ở điểm này, họ đã sống tốt. Họ không “xé xác” người khác. Tôi nghĩ đến các cộng đoàn của chúng ta: bao nhiêu lần tội “lột da nhau”, nói xấu nhau, rồi cho mình hơn người khác và âm thầm nói xấu sau lưng! Trong Tin mừng, các tông đồ không làm điều đó. Họ đã làm những điều rất tệ: họ phản bội Chúa, nhưng không làm điều đó. Ngay cả trong một giáo xứ, trong một cộng đoàn nào đó… người này gian lận, người kia phạm tội khác… nhưng rồi họ xưng tội, họ hoán cải… Tất cả chúng ta đều là tội nhân. Nhưng một cộng đoàn đầy người buôn chuyện là một cộng đoàn không có khả năng làm chứng.
Tôi chỉ nói điều này thôi: Anh chị em có muốn một giáo xứ hoàn hảo không? Không nói xấu. Không nhé. Nếu anh chị em muốn góp ý gì với ai, hãy đến nói trực tiếp với người ấy, hoặc nói với cha xứ, đừng nói với nhau sau lưng. Đó là dấu chỉ cho thấy Thánh Thần đang ở trong giáo xứ. Những tội khác, chúng ta ai cũng có. Có cả một “bộ sưu tập” các tội: người này mắc tội này, người kia mắc tội khác, tất cả chúng ta đều là tội nhân. Nhưng giống như mối mọt, điều phá hủy một cộng đoàn chính là việc nói xấu sau lưng người khác.
Trong ngày tôi viếng thăm cộng đoàn này, tôi mong cộng đoàn hãy quyết tâm không nói xấu. Khi anh chị em có ý định nói xấu, hãy cắn lưỡi mình, lưỡi sẽ sưng lên, nhưng điều đó sẽ mang lại rất nhiều ích lợi, bởi vì trong Tin mừng, những chứng nhân của Chúa Giêsu - những người tội lỗi, thậm chí phản bội Chúa - lại không bao giờ nói xấu nhau. Điều đó thật là đẹp. Một giáo xứ không có nói xấu nhau là một giáo xứ hoàn hảo, là một giáo xứ của những người tội lỗi, vâng, nhưng họ là những chứng nhân. Đó chính là lời chứng mà các Kitô hữu đầu tiên đã để lại: “Hãy xem họ yêu thương nhau biết bao!” Ít nhất, hãy yêu thương nhau ở điểm này. Xin Chúa ban cho anh chị em ơn ấy, ân sủng ấy: không bao giờ, không bao giờ nói xấu nhau. Xin cảm ơn anh chị em.
Linh mục Giuse Phạm Hoài Vũ
Chuyển ngữ từ: vatican.va
