ĐỨC THÁNH CHA PHANXICÔ

THÁNH LỄ CẦU NGUYỆN CHO CỘNG ĐỒNG CONGOLE

BÀI GIẢNG

Đền thờ Thánh Phêrô

Chủ nhật, ngày 01 tháng 12 năm 2019

[Đa phương tiện]

Đức Thánh Cha: Boboto [bình an]

Cộng đoàn: Bondeko [tình anh em]

Đức Thánh Cha: Bondeko

Cộng đoàn: Esengo [vui mừng]

Trong các bài đọc hôm nay có một động từ xuất hiện: “đến”. Động từ này lặp lại ba lần trong bài đọc 1, và Tin mừng kết thúc bằng lời khẳng định: “Con Người sẽ đến” (Mt 24,44). Chúa Giêsu đến. Chính mùa Vọng, ngay từ tên gọi, đã gợi lại điều chắc chắn này, vì từ Adventus có nghĩa là “đang đến, tới nơi”. Chúa đến: đó là gốc rễ niềm hy vọng của chúng ta, là sự chắc chắn rằng niềm ủi an của Thiên Chúa chạm đến chúng ta giữa những gian truân của thế giới: một sự ủi an không phải chỉ bằng lời nói, nhưng bằng sự hiện diện: chính sự hiện diện của Ngài đến ở giữa chúng ta. Chúa đến. Hôm nay, ngày đầu tiên của năm Phụng vụ, lời công bố này đánh dấu điểm khởi hành của chúng ta: chúng ta biết rằng, vượt lên trên mọi biến cố thuận lợi hay bất lợi, Chúa không bỏ rơi chúng ta một mình. Ngài đã đến cách đây hai ngàn năm, Ngài sẽ đến trong ngày sau hết, nhưng Ngài cũng đến hôm nay, trong đời sống của tôi và của anh chị em. Vâng, chính cuộc đời của chúng ta, với tất cả những vấn đề, lo âu và bất định, được Chúa viếng thăm. Và đây là nguồn mạch niềm vui chúng ta: Chúa chưa bao giờ mỏi mệt, và cũng sẽ chẳng bao giờ mệt mỏi vì chúng ta. Ngài muốn đến, muốn viếng thăm chúng ta.

Hôm nay, động từ “đến” không chỉ liên quan đến Thiên Chúa, mà còn nói về chúng ta. Thật vậy, trong Bài đọc 1, ngôn sứ Isaia tiên báo: “Mọi dân sẽ đổ về, và nói: Hãy đến, ta cùng lên núi Đức Chúa” (Is 2,3). Nếu sự dữ trên mặt đất phát sinh từ việc mỗi người tự đi con đường riêng, không cần đến người khác, thì ngôn sứ lại trao cho chúng ta một thị kiến tuyệt đẹp: mọi người cùng nhau quy tụ lên núi của Đức Chúa. Đền Thờ, Nhà của Thiên Chúa, được đặt trên núi. Isaia chuyển đến chúng ta lời mời gọi của Thiên Chúa đến Nhà của Ngài. Chúng ta là khách của Thiên Chúa; mà khách được mời thì luôn được mong đợi được chào đón. “Hãy đến”, Chúa nói, “vì trong Nhà Ta có chỗ cho tất cả mọi người. Hãy đến, vì trong trái tim Ta không chỉ có một dân tộc, mà là mọi dân tộc”. Anh chị em thân mến, anh chị em từ xa đến đây. Anh chị em đã rời quê hương, rời người thân và biết bao điều thân thương. Khi đến đây, anh chị em được đón tiếp, nhưng đồng thời cũng gặp không ít khó khăn và những điều không mong đợi. Thế nhưng đối với Thiên Chúa, anh chị em luôn là những vị khách quý. Đối với Ngài, chúng ta không bao giờ là người xa lạ, nhưng là những người con được mong chờ. Và Giáo Hội là nhà của Thiên Chúa: ước gì anh chị em luôn cảm thấy mình ở nhà khi ở đây. Chúng ta đến đây để cùng đồng hành với nhau về phía Chúa, và thực hành lời mang tính ngôn sứ của Isaia: “Hãy đến, chúng ta cùng đi trong ánh sáng của Đức Chúa” (Is 2,5).

Thế nhưng, chúng ta lại có thể thích bóng tối của thế gian hơn ánh sáng của Chúa, thay vì chúng ta có thể trả lời dứt khoát "không, con không đến" thì chúng ta đáp lại lời mời gọi của Ngài bằng tiếng “không”. Đó không phải là một lời từ chối thẳng thừng, nhưng là lời chối từ trá hình. Chính kiểu trả lời “không” này mà Chúa Giêsu cảnh báo trong Tin mừng khi Ngài nhắc đến “những ngày của ông Nôê” (Mt 24,37). Đã có chuyện gì xảy ra thời ông Nôê? Một biến cố lớn lao sắp xảy đến, nhưng chẳng ai để ý, vì mọi người chỉ lo “ăn uống” (x. Mt 24,38). Nói cách khác, họ quy toàn bộ cuộc sống về những nhu cầu của bản thân; họ gói gọn trong một lối sống phẳng lì, không có khát vọng. Không có trông đợi một ai, chỉ có đòi hỏi cho riêng mình: một cái gì đó để tiêu thụ. Thay vì trông đợi Chúa đến, thì lại đòi hỏi cho bản thân những thứ để tiêu dùng. Đó chính là chủ nghĩa tiêu thụ. Chủ nghĩa tiêu thụ là một loại virus làm hoen ố đức tin từ cội rễ, vì nó khiến ta tin rằng đời sống chỉ tùy thuộc vào những gì ta có; từ đó ta quên mất Thiên Chúa đang đến gần và ở bên cạnh ta. Chúa đến, nhưng ta thích chạy theo những ham muốn nhất thời; anh chị em gõ cửa, nhưng họ trở thành mối phiền toái vì họ làm rối kế hoạch của ta. Đây chính là thái độ của chủ nghĩa tiêu thụ. Trong Tin mừng, khi Chúa Giêsu cảnh báo về những nguy cơ cho đức tin, Ngài không nhắc đến những kẻ thù quyền lực, sự thù nghịch hay bách hại. Những điều đó đã có và còn có nữa, nhưng chúng không làm suy yếu đức tin. Nguy cơ thật sự là những gì làm trái tim mê muội: là sự lệ thuộc vào tiêu dùng; là để cho sự vật đè nặng và phân tán cõi lòng (x. Lc 21,34).

Và rồi con người sống vì đồ vật, không còn biết mình sống để làm gì; họ có rất nhiều thứ, nhưng chẳng làm điều gì tốt lành; nhà cửa thì đầy ắp đồ đạc, nhưng lại thiếu trẻ thơ. Đây là “mùa đông nhân khẩu” mà chúng ta đang hứng chịu: những căn nhà đầy vật dụng nhưng thiếu tiếng trẻ nhỏ. Người ta phung phí thời giờ cho giải trí, nhưng lại không dành thời giờ cho Thiên Chúa và cho tha nhân. Và khi người ta sống cho đồ vật, thì đồ vật chẳng bao giờ đủ; lòng tham tăng lên; người khác trở thành chướng ngại; con người bất mãn, tức giận, và rồi các mức độ thù hận gia tăng: "Tôi muốn nhiều hơn, tôi cần nhiều hơn nữa, hơn nữa..." Chúng ta thấy điều này nơi mà chủ nghĩa tiêu thụ thống trị: biết bao bạo lực, không chỉ bằng lời nói, biết bao sự giận dữ và lòng háo hức tìm kiếm kẻ thù bằng mọi giá. Thế là trong khi thế giới chứa đầy vũ khí sát thương, chúng ta không nhận ra rằng chính mình đang tiếp tục vũ trang trái tim bằng sự thù hận. Chúa Giêsu muốn đánh thức chúng ta khỏi tất cả những điều đó. Ngài làm như thế bằng một động từ: “Hãy tỉnh thức” (Mt 24,42). “Hãy coi chừng, hãy tỉnh thức”. Tỉnh thức là nhiệm vụ của người lính canh, người ở lại thức khi mọi người đã ngủ. Tỉnh thức nghĩa là không buông xuôi trước giấc ngủ đang bao phủ tất cả. Để tỉnh thức, cần có niềm hy vọng chắc chắn rằng đêm tối không kéo dài mãi, rằng bình minh sẽ đến. Và đúng như vậy: Thiên Chúa đến, và ánh sáng của Ngài sẽ chiếu soi cả những bóng tối dày đặc nhất. Nhưng hôm nay, nhiệm vụ của chúng ta là tỉnh thức: để tỉnh thức hãy vượt thắng cám dỗ nghĩ rằng đời sống chỉ là tích lũy. Đây là một cám dỗ lớn: ý nghĩa của đời sống không phải để tích lũy. Chúng ta được mời gọi vạch trần sự dối trá cho rằng mình hạnh phúc nhờ có nhiều thứ; chống lại những ánh đèn rực rỡ của chủ nghĩa tiêu thụ sẽ tràn ngập tháng này; và tin rằng cầu nguyện và bác ái không phải là lãng phí thời gian, nhưng là kho tàng lớn nhất.

Khi chúng ta mở lòng ra với Chúa và với anh chị em, chúng ta khởi đầu một điều quý giá mà đồ vật không bao giờ đem lại được, điều mà Isaia loan báo trong Bài đọc 1: hoà bình. “Họ sẽ đúc gươm đao thành lưỡi cày, rèn giáo mác nên liềm hái. Dân này nước nọ sẽ không còn vung kiếm đánh nhau, và thiên hạ thôi học nghề chinh chiến” (Is 2,4). Những lời này cũng khiến chúng ta nghĩ đến quê hương anh chị em. Hôm nay, chúng ta cầu nguyện cho hòa bình, vốn đang bị đe dọa nghiêm trọng ở miền Đông đất nước, đặc biệt tại các vùng Beni và Minembwe, nơi những cuộc đụng độ liên tục bùng phát, được kích động cả từ bên ngoài, trong sự đồng lõa im lặng của quá nhiều người. Những cuộc xung đột được nuôi dưỡng bởi những kẻ làm giàu nhờ việc buôn bán vũ khí. Hôm nay anh chị em kính nhớ một chứng nhân tuyệt đẹp: Chân phước Marie-Clémentine Anuarite Nengapeta, người đã bị tàn sát cách dã man, nhưng trước khi chết vẫn thốt lên với kẻ giết mình, như Chúa Giêsu: “Tôi tha thứ cho ông, vì ông không biết việc ông làm!”. Chúng ta hãy xin lời chuyển cầu của chị, để nhân danh Thiên Chúa Tình Yêu, và với sự trợ giúp của các dân tộc lân cận, vũ khí được hạ xuống; để tương lai không còn là “kẻ này chống kẻ kia”, nhưng trở thành “người này với người kia”, và để nền kinh tế chuyển từ phục vụ chiến tranh sang phục vụ hòa bình.

Đức Thánh Cha Phanxicô: Ai có tai để nghe

Cộng đoàn: Thì hãy nghe!

Đức Thánh Cha: Ai có trái tim để hiểu

Cộng đoàn: Thì hãy hiểu!

Tô Linh

Chuyển ngữ từ: vatican.va