9 người kia đâu? (13.10.2019 – Chúa Nhật 28 TN, năm C)

12/10/2019

9 người kia đâu?  (13.10.2019 – Chúa Nhật 28 TN, năm C)

Lời Chúa: Lc 17, 11-19

Trên đường lên Giêrusalem, Ðức Giêsu đi qua biên giới giữa hai miền Samaria và Galilê. Lúc Người vào một làng kia, thì có mười người phong hủi đón gặp Người. Họ dừng lại đằng xa và kêu lớn tiếng: “Lạy Thầy Giêsu, xin dủ lòng thương chúng tôi!” Thấy vậy, Ðức Giêsu bảo họ: “Hãy đi trình diện với các tư tế.” Ðang khi đi thì họ đã được sạch. Một người trong bọn, thấy mặt được khỏi, liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa. Anh ta sấp mình dưới chân Ðức Giêsu mà tạ ơn. Anh ta lại là người Samari. Ðức Giêsu mới nói: “Không phải cả mười người đều được sạch sao? Thế thì chín người kia đâu? Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này?” Rồi Người nói với anh ta: “Ðứng dậy về đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh.”


Suy nim:


Mười người phong đón gặp Ðức Giêsu.

Họ chỉ dám đứng xa, nài xin Ngài thương xót.

Ðức Giêsu không chữa cho họ ngay,

Ngài muốn thử thách lòng tin của họ.

Ngài bảo họ hãy đi trình diện với các tư tế

như thể họ đã được khỏi bệnh rồi.

Mười người phong đã vâng phục lên đường,

và chính trên đường đi, tất cả được khỏi bệnh.

Niềm vui bất ngờ ùa vào lòng mọi người.

Cả nhóm tiếp tục cuộc hành trình,

trừ một người phong ở vùng Samari.

Lòng biết ơn đối với Ðức Giêsu khiến anh quay lại,

sấp mình dưới chân Ngài mà tạ ơn.


Chín người kia đâu?

Ðức Giêsu ngạc nhiên đặt câu hỏi.

Chắc họ đã đi trình diện các tư tế như lời Ðức Giêsu,

nhưng họ quên Ðấng mới ban ơn cho họ.

Họ vui mừng ngừng lại ở quà tặng,

nhưng không vươn tới người tặng quà.

Họ đã có lòng tin nên được khỏi bệnh,

nhưng họ lại thiếu lòng biết ơn cần thiết.

Lòng biết ơn khiến lòng tin trở nên sâu xa hơn,

vì là gặp lại chính Ðấng đã ban tặng.


Chín người kia đâu?

Ðức Giêsu không làm phép lạ để được biết ơn.

Ngài mong những người kia trở lại để gặp họ,

và trao cho họ chính con người Ngài.

Ðiều này còn quý hơn cả ơn được khỏi bệnh.

Ơn lành bệnh chỉ là nhịp cầu

để ta gặp gỡ Ðấng ban ơn,

và lớn lên trong niềm tin cậy mến.


Chín người kia đâu?

Có khi tôi thường thuộc về nhóm chín người.

Tôi quá quen với những ơn Chúa ban,

đến độ thấy đó là chuyện bình thường,

đến độ không thấy cần phải tỏ lòng biết ơn.

Thật ra, biết ơn phải là tâm tình chủ yếu

chi phối lời cầu nguyện và cuộc sống của tôi.

Toàn bộ đời tôi là một hồng ân, một quà tặng.

Tôi muốn sống đời tôi như một lời tạ ơn không ngừng.

Tạ ơn là mãn nguyện về những gì đã lãnh nhận,

là thấy mình được bao bọc bởi Tình Yêu,

và muốn làm mọi sự để đáp lại Tình Yêu đó.


Người phong vùng Samari đã trở lại tôn vinh Thiên Chúa,

vì Ngài đã chữa anh lành bệnh qua Ðức Giêsu.

Chúng ta cũng đã nhận được biết bao ơn Chúa

từ tay những người xa lạ hay thân quen.

Xin cám ơn cuộc đời, cám ơn mọi người.

Ðời tôi là quà tặng của Chúa cho tôi.

Ước gì nó thành quà tặng của tôi cho mọi người.


Cầu nguyn:


Con tạ ơn Cha vì những ơn Cha ban cho con,

những ơn con thấy được,

và những ơn con không nhận là ơn.


Con biết rằng

con đã nhận được nhiều ơn hơn con tưởng,

biết bao ơn mà con nghĩ là chuyện tự nhiên.


Con thường đau khổ vì những gì

Cha không ban cho con,

và quên rằng đời con được bao bọc bằng ân sủng.


Tạ ơn Cha vì những gì

Cha cương quyết không ban

bởi lẽ điều đó có hại cho con,

hay vì Cha muốn ban cho con một ơn lớn hơn.


Xin cho con vững tin vào tình yêu Cha

dù con không hiểu hết những gì

Cha làm cho đời con.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

LỊCH PHỤNG VỤ